Trang Chủ‎ > ‎Bến Văn‎ > ‎

ĐI ĐI VỀ VỀ - Trương Chí Dũng

TRUYỆN NGẮN
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Có một con đường hẹp mà hai lề đường không đủ chỗ cho hai người tránh nhau.
Bên này đường là Mai đang đi về và bên kia đường là Quân đang ra khỏi thư viện chuẩn bị về
nhà. Trong lòng họ dấy lên hai câu chuyện rất khác nhau. Khi Mai thấy Quân đi ngang qua, Mai mỉm cười. Phía bên kia đường Quân vẫn mải miết đi. Nụ cười của Mai bị gió cuốn phăng đi
Thật ra trong nụ cười ấy chứa đựng rất nhiều điều thú vị. Rất thú vị...
NGUỒN ẢNH: lehongphong.info
              -Google
 
Quay lại hôm đó. Hôm mà Quân cũng từ thư viện đang bước về nhà như hôm nay. Chỉ khác là hôm đó Quân còn mang cả một chồng sách dầy cộm. Khi đi ngang qua chỗ Mai, hình như Quân cũng mỉm cười thú vị về một việc gì đó, nụ cười với riêng mình bao giờ cũng thật tình. Ngay lúc đó một chiếc xe hai bánh trờ tới và tông vào người Quân.
Khi chạy băng qua bên kia đường thì Mai thấy Quân nằm xấp trên nền đường. Chồng sách văng ra xa, lấm lem trong nước mưa. Không hiểu sao, Mai lại chạy đến nhặt lấy từng quyển sách, rồi như thấy mình hơi vô lý, Mai đặt vội chồng sách lên lề đường và chạy đến bên Quân. Cặp kính vỡ. Trán và mặt đầy máu lẫn trong đất bùn...
Có một chiếc xe lam vừa trờ tới và Mai nhanh chóng xốc lấy vai của Quân để diù lên xe. Một thân hình mềm nhũn và nặng trĩu.
Ở phòng cứu cấp, Mai khai đại một tên cho Quân, và cũng trong lúc bối rối, Mai nhận
mình là em gái của Quân để cho xong chuyện.
Khi đã chuyển Quân từ phòng cứu cấp lên Khoa ngoại thì yên tâm là không đến nỗi gì.
Bấy giờ Mai cảm thấy bực mình về tính dễ thương người của mình. Tự dưng...
Phòng bệnh có hai giường, ngoài giường Quân nằm còn chiếc giường phía ngoài có
một chú bé, chân còn băng bột treo lên cao. Bà cụ ngồi săn sóc an ủi Mai về những bất trắc. Và hai bà cháu nói cho qua chuyện trong lúc Mai nóng ruột nhìn khuôn mặt của Quân vẫn còn bất động.
Đến tám giờ tối thì Mai phải về. Trước khi về Mai gửi gắm lại cho bà cụ. Tổng kết lại
ngày hôm đó Mai đã bỏ buổi học thêm buổi chiều và bỏ cả cơm chiều. Trên đường về lúc băng qua đường Hai Bà Trưng, Mai vẫn mải miết tìm một lý do hợp lý cho sự vắng mặt của mình. Hình như chỉ mới có mấy tiếng đồng hồ mà Mai trong có hốc hác đi. Còn mấy chục ngàn tiền thuốc nữa...
Rồi cũng xong. Lẫn vào được trong phòng mình, Mai tìm cách xoá vội đi những dấu vết
có thể vô tình tiết lộ câu chuyện. Và ngả lưng ra ngủ. Giờ thì chắc anh chàng ấy vẫn còn mê
chưa tỉnh. Không biết con nhà ai mà báo nữa. Lỡ nhận bà con rồi mới phiền chứ.
Sau buổi học sáng hôm sau, Mai lại lên Khoa ngoại. Thiệt là chuyện bao đồng, nhưng
chẳng còn cách nào khác. Anh chàng vẫn chưa tỉnh nhưng bà cụ cho biết có khá hơn. Và, cũng như buổi tối hôm trước, Mai phải rời bệnh viện lúc tám giờ. Và tiếp tục tìm một lý do mới cho mình. Lại thêm một buổi học thêm bị lỡ.
Vậy rồi thôi. Mai không vào bệnh viện nữa. Lúc anh chàng tỉnh dậy sẽ không biết ăn
nói ra sao. Chắc chắn là anh chàng sẽ qua khỏi và rồi người nhà sẽ tìm ra. Còn bây giờ, Mai
phải đứng lại và nhìn từ xa. Hình như mình đã đi quá xa. Mai nghĩ vậy.
 
Câu chuyện trong đầu của Quân vẫn vo ve mãi lâu nay mà không tài nào giải đáp được:
Người con gái nào đã mang mình vào bệnh viện và ngồi chăm sóc cho mình trong hai ngày đó.
Bà cụ sau này còn bảo là “em gái của cậu rất lo lắng, nó bỏ cả học mà ngồi canh chừng cậu
đó”. Nhưng đó là ai, có mãi mãi tan biến trong thế giới này không.
Còn câu chuyện trong đầu Mai sau này mỗi khi gặp Quân ngoài đường vẫn là nối tiếp
một chi tiết thú vị: Mai còn nhớ rõ là trong lúc còn đang mê man, có lần Quân cầm lấy tay Mai bấu chặt là kêu “Má ơi”...
Vậy đó. Vậy mà quanh năm suốt tháng họ vẫn đi đi về về ngang qua nhau. Bình thản
đến nỗi làm cho mọi người có cảm tưởng đó là hai kẻ hoàn toàn xa lạ. Mỗi người mang theo
thế giới riêng của mình và thường cười hồn nhiên trong đó.
 
TRƯƠNG CHÍ DŨNG