Trang Chủ‎ > ‎Bến Văn‎ > ‎

"HẠ TRẮNG" TRONG TÔI - Huỳnh Minh Tâm

 
   TUỲ BÚT
 
 
 
 
Ba, bốn chục năm đời người ròng rã, mải mê nghe ca sĩ Khánh Ly hát "nhạc
Trịnh" lòng tôi lúc nào cũng không yên ổn, thảng thốt mà tưởng nhớ
mông lung. Tưởng nhớ cái gì tôi không dìu dắt được. Mông lung cái gì
tôi nào hay biết ? Bởi tôi mãi mãi đứng ngồi ở cái gò đống ngổn ngang
của phận người cát bụi. Bởi tôi không đếm được giờ trùng phùng của thịt
xương thơ ấu. Bởi tôi là cái nắng trắng lung linh hư ảo. Bởi tôi đang
ở quê nhà mà buồn đau vạn xứ. Bởi nhạc sĩ cũng là thi sĩ đã dắt dìu
lèo lái tôi vào cõi mơ mộng lai rai, kỳ hồ lai láng.

               Gọi nắng
               Trên vai em gầy
               Đường xa áo bay
               nắng qua mắt buồn
               Lòng hoa bướm say
               Lối em đi về
               Trời không có mây
               Đường đi suốt mùa
               Nắng lên thắp đầy
 

 
“Đi là đi mãi phải không em”. Là đi vào cái chốn buồn xa thị phi viễn
tượng. Rồi đôi lúc chợt hỏi ngẩn ngơ. Tại sao không là hạ đỏ, hạ hồng,
hạ xanh, hạ tím, hạ phượng, hạ học trò, hạ du du gì gì đó chứ ? Tự
dưng, bỗng chốc nghe ra nó lạ hoắc lạ hơ. Phải là hạ trắng sao ?. Hạ
của nắng, của tình, của em, của bướm bay, nắng rụng. Mà phải là con
bướm trắng chập chờn nơi đầu vườn cuối bãi ?.
Mà phải là cơn nắng hạn của mê mệt sầu tư ?.

               Gọi nắng
               Cho cơn mê chiều
nhiều hoa trắng bay
cho tay em dài
gầy thêm nắng mai
bước chân em về
nào anh có hay
gọi tên cho nắng
chết trên sông dài

Nghĩa là ở cái nơi trù mật dật dìu mải mê sống chết. Đưa hai tay ôm
một khoảng trời xanh mà không hay không biết. Rằng chẳng có gì biết
hay đáo để. Rằng tất thảy là một cuộc đời mênh mông của cánh đồng
tháng mười sau mùa gặt hái. Rằng cái tình nồng đượm vô biên của non
nước. Rằng chén men nhạc say sưa bí tỉ

               Thôi xin ơn đời
               Trong cơn mê này
               Gọi mùa thu tới
               Tôi đưa em về
               Chân em bước nhẹ
               Trời buồn gió cao
               Đời xin có nhau
               Dài cho mãi sau
               Nắng không gọi sầu
               Áo xưa dù nhàu
               Cũng xin bạc đầu
               Gọi mãi tên nhau

Ba, bốn chục năm rồi tôi vẫn còn ở ngoài “ vòng cấm địa” của nhạc
sĩ, bị ông thổi còi “việt vị” vì muốn hướng vào “cái khung thành trống
không”. Đôi khi quýnh quáng quàng xiên thấy ông cười nhạo tóc tơ trời
đất. Chết đi sống lại ngàn lần, tôi vẫn thấy ông điềm đạm trầm tĩnh,
dạo đàn, hát khúc tình ca

               Gọi nắng
               Cho tóc em cài
               Loài hoa nắng rơi
               Nắng đưa em về miền cao gió bay
               Áo em bây giờ
               Mờ xa nẻo mây
               Gọi tên em mãi
               Suốt cơn mê này


 HUỲNH MINH TÂM (GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ,
                                           Đại Lộc, Quảng Nam)