Trang Chủ‎ > ‎Bến Văn‎ > ‎

CÁI CHẾT CỦA MỘT NHÀ THƠ

                                                                            HUỲNH MINH TÂM & LÊ ĐỨC THỊNH
 
 
 
 
CÁI CHẾT CỦA MỘT NHÀ THƠ
Lê Đức Thịnh
                                       Thân tặng Huỳnh Minh Tâm 
 
(Khởi tứ nhân đọc tạp bút cùng tên của Huỳnh Minh Tâm)
 
Bạn tiễn một thi sĩ về cõi tận
Tôi thăm gã nhà thơ ra khỏi nhà mồ
Nghe thi nhân kể ác mộng diêm phủ
Chết chóc, chết toi, chết tức chất chồng
 
Cái chết lịm, thêm chết mòn, chết mỏi
Cái chết hiện tiền trên những con đường
Chết mà vẫn sống sì, sống sượng
Nên chết rồi mà đương sống nhăn
 
Chữ nghĩa của nhà thơ sao phù thuỷ
Với biết bao phù phiếm giữa sinh tồn
Cõi phù du còn đầy nhiễu sự
Mà thi ca thành phù thủng, ung thư
 
Này nhà thơ, anh vẫn còn khoẻ khoắn
Vẫn khoẻ re giữa tan tác cuộc đời
Vẫn vung bút vung tay sáng tác
Vẫn như mang nghiệp vào cuộc chơi
 
Sứ mệnh thi ca thăng hoa thăng tiến
Cuộc thơ văn dù lắm lúc thăng trầm
Các anh chọn cho mình sợi thừng, sợi xích
Con đà điểu chúi đầu giữa cát nóng mênh mông.
 
Tháng 4. 2011
Lê Đức Thịnh 
(Đại Lộc, Quảng Nam) 
 
 
 
 
Tạp bút:      CÁI CHẾT CỦA MỘT NHÀ THƠ
                                    Huỳnh Minh Tâm
 
 Tôi vừa đưa tang một nhà thơ. Cái chết của nhà thơ vừa ngẫu nhiên
ngẫu nhĩ, nhưng cũng chẳng có gì, đúng vậy đúng vậy. Nghe hàng xóm
bắt bệnh. Bệnh nhà thơ nhiều lắm, đúng vậy đúng vậy. Bệnh kiêu mạn
hênh hoang. Bệnh nặng, đã ăn nám vào tim phổi. Bệnh không đọc sách,
không chiêm nghiệm, ngẫm nghĩ, thường chê bai phỉ nhổ. Nước bọt ở đâu
mà lắm thế, vấy bẩn cả mấy căn phòng. Bệnh ghen tị ghen tức. Thấy
người ta giỏi hơn mình, thành tích hơn mình thì trong lòng buồn bã u ám.
Bệnh rượu chè đàn đúm. Ngỡ thế mới ra phách, mới sáng tác tối tác những
tuyệt phẩm. Bệnh đọc thơ dai, đọc thơ dài, đọc không đúng chỗ, chỗ nào
cũng xí xọn này nọ mô tê, làm người nghe, đối tác cũng nhạt người ớn tai.
Mẹ nó ! Chỉ có chừng ấy mà múa qua múa lại múa đi múa về ! Ấy là mấy
cô hàng xóm ghét quá mà chửi thế. Và bao nhiêu là bệnh nhỏ nhỏ, lai rai,
chán ơi là chán. Đúng vậy, đúng vậy. Nhà thơ bệnh thế thì chết là đúng thôi. Chỉ riêng nhà thơ thì không biết mình bệnh nặng, trầm kha, để rồi chết đi
một cách đớn đau khổ sở.
 
Sáng thức dậy mồ hôi mồ kê chảy ròng, mới biết mình còn sống. Chao ôi!
Cái thứ nghệ thuật ngôn ngữ í a thế mà cũng làm cho người ta bã hơi tai,
mệt đáo để. Cái chết sừng sững phía trước mà vẫn còn sợ. Đúng vậy,
đúng vậy. Lòng người kỳ bí.
 
HUỲNH MINH TÂM

 
 
 
THỬ BÀN VỀ NGHỆ THUẬT

Nghệ thuật như tạo hoá
Tạo hoá là khôn cùng
Bàn về tạo hoá là bàn về cái khôn cùng
Vậy bàn về nghệ thuật là cũng bàn về cái khôn cùng
Cái hay của tạo hoá  âm u, bí hiểm
Cái dở của tạo hoá  âm u, bí hiểm
Nghệ thuật cũng vậy
Bàn về cái âm u, bí hiểm có mấy ai
Bàn để làm gì
Vì thật ra có bàn ra luận vào
Tạo hoá vẫn là âm u, bí hiểm
Nghệ thuật cũng vậy
Sực nhớ
“Sống trong đời sống
Cần có một tấm lòng
Để làm gì, em biết không
Để gió cuốn đi
Để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”
                  (Để gió cuốn đi- Trinh Công Sơn)

Nghệ thuật là tạo hoá
Tạo hoá bảo dở nhưng nào dở
Tạo hoá bảo hay nhưng nào hay
Bảo dở bảo hay cũng là tạo hoá
Bởi tạo hoá là dịch chuyển, đổi thay
Lòng người thay đổi
Bảo dở nào đã dở thật, dở đã hoá hay
Bảo hay nào đã hay thật, hay đã hoá dở
Bởi dở bởi hay cũng là tạo hoá
Tạo hoá là nghệ thuật vậy
Cho nên
“Anh đến thăm em đêm ba mươi
Còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi
Anh nói với người phu quét đường
Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em
Tay em lạnh đẻ cho tình mình ấm
Môi em mềm cho giấc ngủ anh thơm
Đêm giao thừa xanh trong đôi mắt ngoan
Trời sắp tết lòng mình đang tết”
                    (Anh đến thăm em đêm ba mươi- Vũ Thành An)

Nghệ thuật là…nghệ thuật
Không gì ngoài nghệ thuật
không gì trong nghệ thuật
Nó nằm chình ình, sờ sờ ra đó mà bàn ra luận vào
Mãi mãi mà nó
Vẫn sờ sờ ra đó
Như những bông hoa
Hoa thơm cả đất trời bởi sao mà hoa thơm
Hoa nở cả đất trời bởi sao mà hoa nở
Hoa rụng cả đất trời bởi sao mà hoa rụng

“ Tìm một con đường/ tìm một lối đi
Ngày qua ngày/ đời nhiều vấn nghi
Lạc loài niềm tin/ sống không ngày mai
Sống quen không ai cần ai
Cứ vui cho trọn hôm nay
Rồi cuộc vui tàn/ mọi người bước đi
Một mình tôi về/ nhiều lần ướt mi
Chợt tình yêu đến/ trong ánh nắng mai
Xoá tan màn đêm u tối
Cho tôi biến đổi/ tâm hồn thành một người mới
Và con tim đã vui trở lại
Tình yêu đến cho tôi ngày mai
Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời
Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi
Và con tim đã vui trở lại
Và niềm tin đã dâng về người
Trọn tâm hồn/ nguyện yêu mãi/ riêng người mà thôi
Dẫu cho tôi phải đi qua vực sâu tối
Tôi sẽ không sợ hãi gì
Vì người ở gần bên tôi mãi
Và com tim…”
              (Và con tim đã vui trở lại-nhạc Sĩ Đức Huy)

Để kết thúc bài viết này,
Cũng như mọi bài viết trước,
Có thể khác một tí chút,
Đây chỉ là
Một thoáng chốc của ý nghĩ
Đã được đúc kết từ những kinh nghiệm
Không có một chút kinh nghiệm nào cả
Hãy cho tôi góp vài lời cuối
Như một bày tỏ
Cho một tinh yêu
Về cuộc đời ngắn ngủi

ĐIỀU HIỂN NHIÊN VÀ KỲ DIỆU

gió về thơm ổi lạ
hoa rụng cũng bớt buồn

chớm thu hay thu đã
vịn chén rượu say nồng

anh có vài từ ngữ
túi rách, chiếc mắc câu

cổ áo em hồng thế
đuôi mắt nhìn đâu đâu

anh chỉ có nước mắt
cánh chim giữa vườn trưa

nhưng anh có tất cả
bầu trời và tình yêu.

                Huỳnh Minh Tâm
 GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam.