Trang Chủ‎ > ‎Bến Văn‎ > ‎

CỔNG QUÊ - Huỳnh Minh Tâm

 TẢN VĂN
 
 
 


Ngôi nhà nằm sâu hun hút trong khu vườn râm mát bóng cây của mít, của
xoài, của ổi, của vú sữa, của mận đào cam quít, và cả bóng lá tre xanh
vẫy vẫy những ngón tay lên trời cao biếc mùa xuân để lòng tôi nôn nao
khó tả, chợt nhớ cái cổng nho nhỏ, xinh xinh, thon thon của ngôi nhà
ngoại tôi khép mình nơi dã thôn kí ức. Bởi sao tôi nhớ ? Bởi sao tôi
đã quên đi trong một quãng thời gian dài đăng đẵng của thời lang bạt
kì hồ ? Bởi sao tôi chợt ngẩn ngơ quay về cái cổng nhà quê mộc mạc,
hân hoan, lưu ly, bất tuyệt ?

“Đây một lúc nhớ em từ vô tận /từ a tăng tỳ kiếp tới tiền duyên /anh
vội viết một bài ca lẩm cẩm / kính thưa em ! ồ thục nữ thuyền quyên
/em vô tận như đã từng vô tận /đến vô biên em tận tuyệt vô biên /em có
lúc tưởng chừng anh lẩn thẩn /của tình yêu sức mạnh cõi thay miền”
(Bài Từ vô tận trời, trang30, tập thơ Rong rêu của Thi sĩ Bùi Giáng)

Có lẽ chăng ? cái cổng nhà mây khói gió sương kia đã từng dìu tôi vào
giấc ngủ trưa hè nồng đượm thi ca, ru tôi câu ca dao cánh cò đầu hôm
sương giá. Con cò mà đi ăn đêm / đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.
Hoặc là tôi đã ra vô gầm cúi với bắt cánh bướm mùa xuân xanh của tình
yêu mật ngọt mà rất là chi chi đắng cay đắng đót. Hoặc là dây bông
giấy trắng xanh thu đầu nức nở bò leo ríu rít, chột dạ lá vàng rơi lả
tả tới tấp. Hoặc là tất thảy đìu hiu, mơ mộng cái cửa ngõ một bận đi
xa để chào đón cuộc đời và sấp ngửa chết dưới trời bão lũ, mưa giông.
“ra đi ta nhớ một chiều tiễn đưa /sông Thu ai đứng bên con đò xưa /tre
xanh còn in bóng nước /sóng trôi từ bao kiếp trước /bãi dâu còn đó/
tiếng ai vọng về/ giờ này ngùi trông phương ấy/ trời đất mây che /mờ
mấy sơn khê” ( Đường về, nhạc và lời của Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển ).

Có lẽ chăng ? cái cổng quê tằm quê kén ruột thịt  miên man trôi trong
tiềm thức, cái cũ rích thơ thẩn xót xa đã mất đi tăm tích trên lối đời
bon chen, rồi chợt nhìn về chỉ thấy trời cao, nhà cao, cổng cao, cổng
màu, cổng gạch, cổng sơn, cổng chóa lóa nắng nôi. Bóng ngoại đâu rồi
điu hiu sương khói ? Bóng mẹ và em đâu một màn sương tóc trắng ?

Anh đứng với em hai mươi năm/ cũ/ Cây ổi già hoa rụng đầu ao/Bông cải
vàng thu mắt xuân hồ hởi/ Anh đứng với em tóc ngắn ngày ngắn/ Vô tâm
trường cửu nhánh mai vàng/ Con chào mào về khua truông vô tận/ Cây cau
mẹ trồng qua đông rét giá/ Hương bưởi cuối vườn hồn mẹ bóng sương/ Hai
mươi năm ngang trời tiếng dế/ Rả rích lích chích bờ cỏ non/ Thơm một
đời cực nhọc/ Cười một đời ưu tư/ Khóc một đời thấu cảm/ Nghìn năm cũ
trời bên đất/ Nắng ấm chờ cây biếc/ một đàn trâu ngủ với tóc em.

“Tôi đi suốt bao mùa xuân tịch liêu/ tôi đã sống những ngày không tình
yêu/ về đây có hoa chờ/ ngỡ như sống trong mơ/ vườn xua rất hoang sơ/
mùa xuân đến bao giờ”( Hoa Trang vườn cũ, nhạc và lời Vũ Đức Sao Biển)
 
HUỲNH MINH TÂM
GV Trường PTTH Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam