Trang Chủ‎ > ‎Bến Văn‎ > ‎

HOA LƯU LY - Trương Chí Dũng

TRUYỆN NGẮN
 
 
 
 
 
Câu chuyện về hoa lưu ly có nhiều phiên bản. Một ngày đẹp trời nào đó, khi vào Google, gõ vào từ khoá "lưu ly", bạn có thể sẽ đến được trang Wikipedia tiếng Việt; nơi đó câu chuyện về hoa lưu ly, cũng có tên tiếng Anh "forget-me-not", sẽ xuất hiện. Ít ra là tại trang này có hai phiên bản về hoa lưu ly. Một phiên bản thì kể hoa lưu ly từ thế kỷ 15 tại Đức.
 
Còn một phiên bản về hoa lưu ly mang tâm tưởng tôn giáo, cũng xuất hiện từ rất lâu rồi. Thực ra còn một phiên bản về hoa lưu ly nữa. Phiên bản này sở dĩ có là do người viết tình cờ ngủ trưa trên bãi cỏ ven đồi, ở nơi mà người dân Đà Lạt vẫn gọi là Vallée d ' amour.
 
Giấc ngủ kéo dài bao lâu không rõ. Chỉ biết rằng khi tỉnh giấc thì trời đã rất chiều rồi. Người viết đi một mạch về nhà, mở laptop ra và ghi lại câu chuyện về hoa lưu ly này, như một phiên bản từ giấc mơ lúc đang ngủ của mình. Chuyện tất nhiên có một cặp nam nữ rồi, chẳng thoát đi đâu được. Chỉ có điều nhân vật nữ thì bị mù, đi tham quan Đà Lạt cùng với rất nhiều bạn cùng trang lứa, cô nàng tên là Diên. Còn nhân vật nam trong phiên bản này tên là Vỹ.
 
Thật ra nếu ghép tên của họ thì lại ra một loài hoa khác, hoa Diên Vỹ, màu tím. Nhưng đó lại là một câu truyện khác, xuất hiện trong một giấc mơ khác, chưa phải lần này. Vỹ gặp một cô gái đang ngồi lặng trên triền đồi thông. Lúc đó chỉ có gió là ồn ào, còn tất cả thì lặng thinh. Chỉ đến khi tới thật gần, Vỹ mới nhận ra tình trạng mù của cô gái. Khi nghe bước chân Vỹ đi tới, cô gái vẫn ngồi im lặng. Và điều này gây sự chú ý cho Vỹ.
 
- Anh làm ơn chỉ cho em hướng đi trở lại chỗ đậu xe được không? Vậy là rõ rồi. Vỹ chuẩn bị đóng vai đôi mắt của Diên. Tất nhiên là họ ngượng nghịu đối đáp với nhau vài câu gì đó. Nhưng để không loãng câu chuyện, người viết lướt qua đoạn đối đáp này. Và nóng lòng đi ngay vào phần chính, và rất ngắn, của câu truyện.
 
- Phía trước mặt em là gần đến bờ nước rồi. May mà em không tự ý đi về phía đó nãy giờ. - Em dừng lại đây vì đã cảm thấy mình đang rất gần nước. - Rồi em còn cảm thấy quanh em có rừng thông chứ?
 
- Đúng là em cảm thấy, và em cũng biết là rừng thông rất đẹp nữa. Tự nhiên em nhớ câu: "Kiếp sau xin chớ làm người; Làm cây thông đứng giữa trời mà reo...". Hình như Diên đang cảm thụ đất trời vào lúc Vỹ xuất hiện.
 
Có lẽ vì vậy mà vẻ ngồi lặng một chỗ của Diên trông rất hồn nhiên.
 
- Anh tả giúp giùm em một chút về rừng thông nghe? Không hiểu sao, chỗ bờ nước mà Vỹ đang đứng nhìn xuống, có một cảnh rất giống trong bức tranh Bờ sông Seine tại Champrosay của Renoir. Nhìn lại phía Diên, Vỹ nhớ lại thoang thoáng hình cô gái trong bức tranh Irène Cahen d ' Anvers, cũng của Renoir. (Thật ra là đêm hôm trước, người viết có vào trang Web triển lãm tranh của Renoir và có nhìn thấy hai bức tranh này).
 
- Rừng thông thì em cảm nhận đúng rồi đó. Tả lại sẽ làm cho nó vô duyên đi mất. Nhưng tôi sẽ tả cho em nghe về mấy cụm hoa dại màu tím ở bờ nước dưới kia.
- Ồ thích thật, lại có những hoa màu tím nữa...
- Đúng là chúng rất đẹp, nhưng chúng mọc quá gần bờ nước, nghĩa là rất nguy hiểm nếu em tìm cách đi về phía chúng. Đúng không?
 
-Lúc ngồi ở đây một mình, em cũng cảm thấy quanh mình có điều gì đó rất đẹp, hoá ra là những cánh hoa tím ấy. - Diên nói. Thật ra người viết có thể kéo dài lê thê cuộc đối đáp giữa hai bên, rồi sẽ kể chuyện anh chàng Vỹ đi xuống bờ nước, sẽ ngắt một cành hoa tím lên tặng cho cô gái. Rồi chuyện anh chàng bị lún xuống bãi lầy tại đó và chìm đi nhanh chóng, không kịp kêu cứu, chỉ hướng đôi mắt về phía Diên như nói: "xin đừng quên tôi". Nếu như vậy lại giông giống một phiên bản nhiều người đã biết. Do vậy mà người viết phải kéo mình ra khỏi sự xúc động riêng tư và quay lại kể đoạn cuối giấc mơ của mình.
 
Câu chuyện tiếp theo là như thế này: Lúc Vỹ ngắt cành hoa tím và quay lên bờ đưa tặng cho Diên, trời đã về chiều. Rồi Vỹ dẫn cô gái đi dần về phía bãi đậu xe du lịch để cô nàng có thể quay về thành phố Đà Lạt.
 
Cuộc chia tay bắt đầu mang hơi hướm lãng mạn cũng bị người viết đắn đo thêm thắt, mô tả rất dài dòng, và cuối cùng thì quyết định cắt bỏ, vì thực ra đoạn ấy cũng không có trong giấc mơ chập chờn của mình. Biết sao được, phải kể lại cho trung thực thôi. Thực ra trong giấc mơ là như sau: Lúc xe chạy rồi thì Diên vẫn chưa hề biết khuôn mặt của Vỹ ra sao. Cô nàng ôm cành hoa tím vào lòng. Lúc đó thì Vỹ đi vội lên ngọn đồi phía bên phải.
 
Chắc chắn là xe đã chạy xa, Diên mới bắt đầu có cảm giác là mình vừa lạc mất trong đời, chắc là vĩnh viễn, một người rất thân, người đã đặt vào tay mình cành hoa và mô tả là nó mang một màu "tím" rất đẹp. Sở dĩ tôi giật mình thức dậy vì hình như có tiếng kêu của Vỹ, có vẻ như một câu đại để là "xin đừng quên tôi". Một điều xuýt chút nữa người viết quên ghi lại đây. Thực ra chỉ là một chuyện nhỏ. Đó là tên hai nhân vật trong truyện này là do người viết tự gán cho họ. Còn thực ra lúc nằm mơ, chỉ có hình ảnh hai nhân vật là có thật, còn lại là sự thêm thắt của người viết. Hơn nữa, ai đã nằm mơ thì cũng biết là mạch chuyện trong mơ không liên tục, chập chờn, và logic của nó đôi khi rất khó tin. Mơ mà!
 
 
TRƯƠNG CHÍ DŨNG