Trang Chủ‎ > ‎Bến Văn‎ > ‎

HOA RỪNG THÁNG TƯ - Huỳnh Minh Tâm

 
 
Tháng tư tôi về núi, thắp nén hương lên mộ ngoại.
Về là về cố xứ, nơi tôi đã ra đi nước mắt lưng tròng
để khi ngoảnh lại chỉ thấy những nấm mộ nhỏ nhoi nơi
núi rừng hoang vắng.
 
Tháng tư tôi về núi mà sao hương thơm miên man đâu đây. Rồi rất xa tiếng chim bìm bịp. Rồi rất gần hoa lan trắng thơm bên con suối mát lành. Như tình yêu ở
đâu đây chứ không chạnh buồn. Hay hình bóng ngoại tôi trở về trong cỏ cây hoa lá. Nào giống “cõi tiêu dao” mà “tiêu dao” thơi thới. Cây rừng tháng tư xanh hơn sắc trời. Hoa rừng tháng tư tươi mặt người
 
 
“Trở về thăm mái nhà xưa
đường rêu mờ gót chân em qua đây một mùa
vâng, anh đã trở về
uống sương trời ngủ mơ
hái hoa rừng làm thơ
vỗ tay đời mà ca
cùng mây bay cõi tiêu dao
cùng hoa thơm giữa đêm thâu
cùng với sương mà tan
cùng đá xanh mà ghi lên lời bi ký”
                          (Cõi tiêu dao-Vũ Đức Sao Biển)
  
Nhẩm lời ca kia mà quá đỗi xốn xang . Núi rừng thật cô liêu mà bình an. Cái ngọn núi cô đơn này cũng là cái chân trời mênh mang miên viễn mà ngoại tôi hư ảo đi,
về, mà tôi lắt lay lênh loang thương nhớ. Ở đấy có một khoảng tâm tư đất trời rất rộng và sâu. Ở đấy phập phù tử sinh lưu luyến. Nhưng hoa rừng thơm ngát. Tình
yêu lại hắt lên màu chiều đỏ ối nồng nàn, rồi chợt vàng im mơ mộng lai rai. Cây rừng gió thổi xạc xào. Bất chợt một tiếng gà reo
 
 
“ Trở về gởi lại ngàn sau
niềm vinh dự đã đi qua kiếp người rộng lớn
trở về phơi chiếc giày khô
cỡi lên ngàn sóng âm ba rung cương mặt hồ
vâng, anh đã trở về
áo kinh cừu nhẹ tênh
túi giang hồ một bên
gối cỏ hồng nằm nghiêng
hỡi nắng vương chiều đông
hỡi chút sương nhẹ lan bên đồi sim cũ
trở về trong cõi tiêu dao
ngàn xuân hẹn sẽ bên em suối hoa nguồn đào”
                                     (Vũ Đức Sao Biển)
 
  
Tình yêu của nhạc sĩ lệch lạc, bao la trời biển. Còn tôi ở đây với núi đồi mông quạnh mộ bia, giấc mộng đời đôi lúc trào lên. Hương rừng đang bay. Dòng suối đang reo. Hoa hương ơi ! Các em sao lại trêu ghẹo lòng anh đến thế. Như một giấc mơ thơm tho kỳ bí
 
“ Trở về, giã từ cuộc chơi
cười to một tiếng
hay nên khóc dài một tiếng
trở về ôm lấy không gian
mùa xuân rực rỡ
trên đôi mắt em nồng nàn”
                         ( Vũ Đức Sao Biển).
 
HUỲNH MINH TÂM
(GV Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ,
                                    Đại Lộc, Quảng Nam)