Trang Chủ‎ > ‎Bến Văn‎ > ‎

HỘI AN CỦA TÔI - Nguyễn Đông Nhật

 
TUỲ BÚT 
 
                            tặng Nguyễn Thị Đấu
 
Nhịp điệu mái nhà, những con đường chảy vào kỷ niệm, một dòng sông thầm lặng tan hòa trong bãi sóng. . . Đấy là Hội An của tôi. Là thế, nhưng dường như vẫn còn thiếu một điều gì, một điều mà nếu không có nó thì những gỗ đá kia mãi mãi không có linh hồn.
 
Phải mất nhiều năm tháng tôi mới hiểu được điều ấy. Đấy là em. Là cái bóng nhỏ đã đi lướt qua, đã chìm tan giữa bao trận gió thời đại hung dữ, trong vô hạn niềm vui và nỗi buồn . . . để rồi lặng lẽ hiện lên nơi chỗ rẽ về khỏang cuối con đường tôi như một định
mệnh cay đắng mà dịu dàng. Tôi không biết đó là nỗi bất hạnh hay niềm hạnh phúc. Tôi thả trôi theo những con sóng đập vào giữa ngực, như một khung cửa có thể vỡ tan trước gió. Dường như em e ngại sẽ đem đến cho tôi niềm hòai vọng vô ích và khổ tâm. Em đã không trả lời tiếng gọi của tôi, âm thầm đóng lại cánh cửa run rẩy mà lòng thì ngập tràn cảm động. Trong đêm tối và qua muôn trùng xa cách, có lần tôi đã   nghe giọng em nói, bàng hòang với khuôn mặt cố quay đi trước tấm lòng nhân hậu của chính mình. Khi ấy, giữa những tiếng động thực trong cơn mơ, tôi ngỡ như nhịp tim khô đặc lại. Và tôi đã lặng lẽ hàn gắn tâm hồn mình bằng sự tan vỡ chầm chậm khi dần dần hiểu ra, hạnh phúc chính là sự kiếm tìm kia, là lòng khát khao vươn tới một cái đích không bao giờ đến được. Có thể em chẳng hề biết được chỗ đứng của em là như thế nào trong trái tim tôi. Dẫu sao, tôi vẫn biết ơn em, đồng thời cũng buồn rầu và thầm trách em, để cuối cùng càng yêu thương hơn trái tim nhỏ bé ấy, vừa dịu hiền cứng cỏi nhưng cũng vừa yếu đuối nhẫn tâm.
 
Hội An đã sống, đã chết đi và tái sinh như thế, trong tôi, từ những ngày rất xa của tuổi trẻ cho đến khi đôi mắt tôi chia lìa với ánh sáng của đời này.
 
***
Và một Hội An khác. Của người bạn đời của tôi. Chỉ là phút chốc trong một lần đi qua ngắn ngủi, giữa tiếng ầm vang của muôn vàn xao động, những ngày mùa xuân năm 1975. Ánh sáng và tiếng thầm của gạch đá vừa sống lại bao bọc thân thể em hay chính niềm vui và sức trẻ từ em đã thổi vào những dấu tích xưa cũ kia một nguồn sống mới ? Không rõ nhưng tôi tin rằng những con đường nhỏ hẹp, phố mái rêu phong, đôi mắt trên những ngôi nhà ấm màu sẫm kia đã lưu giữ tấm lòng mến thương của người khách dù chỉ một
lần đến để làm nên sức sống lâu bền của chúng. Hội An đã đi vào giấc mơ trẻ thơ của em, để cho tôi, sau những dằn dỗi vô cớ trước cuộc đời và trước chính mình, có một chốn quay về êm đềm che chở. Nhờ em, tôi hiểu ra rằng, cái Vĩnh Cửu có thể được phát hiện
chỉ trong một chớp mắt và sự dài lâu là có thực khi Tình Yêu trở thành sợi dây nối kết vững bền giữa những lòng xa lạ. Em đã tan vào trong tôi tất cả những sắc điệu của dòng sống, rạng rỡ những ngày vui, tê dại những dỗi hờn giằng xé, thấm đẫm đắng cay trước bao nanh vuốt không ngừng xé rách đời chúng ta. Là ảnh hình long lanh của tuổi thơ tôi đã trôi xa khuất, em còn là cái bóng êm đềm nơi một người mẹ, bao dung che mát những cơn khát đời tôi. Có nhiều cơn khuya khoắt, lắng nghe tiếng thở và cảm nhận hơi ấm mềm mại từ thân thể em, tôi tự hỏi làm sao tôi có thể rơi vào những phút điên cuồng súyt
đập tan cái chén hạnh phúc mà tôi đã may mắn nhận lãnh từ cuộc đời. Tôi ngồi dậy trong đêm, và những con chữ hiện ra trên trang giấy trắng như những giọt nước mắt vô hình của lòng biết ơn và hối hận.
 
Từ em, tôi hiểu được khoảng rộng và sức bền của trái tim người. Từ em, tôi lại tìm thấy thêm một Hội An, cũ xưa và mới mẻ, là một phần nằm rất xa trong tôi mà khuất sau tấm màn tăm tối của những tình cảm mù lòa, nhiều lúc tôi ngỡ đã quên đi.
 
***
 
 
 
 
Còn một Hội An không thực mà máu thịt hơn tất cả những gì có thể xúc chạm. Ấy là Hội An của thơ tôi. Không phải chỉ là những dòng chữ viết về cái thị xã ấy, mà gần như là tất cả : khi tôi viết về một con người, một ngôi nhà. . . ở một thành phố khác, đằng sau
những gì tôi cảm nghiệm và mô tả, lờ mờ vẫn hiện lên bóng dáng Hội An. Trong một bài thơ nói về chốn quê nhà của tâm thức, Hội An bước ra như một màu nền. Trên cái màu nền ấy, thấp thóang khuôn mặt em, trở thành chất dẫn mơ hồ nhưng không thể thiếu của bức tranh kia. Khi ấy, EM không còn là một hình hài cụ thể nào nữa mà là tất cả những gì tôi thương yêu, hay EM chính là tình yêu của tôi trước cuộc đời. Có thể ngoa điệu khi cho rằng Hội An là cả quá khứ và tương lai tôi nhưng tôi cứ để mặc cho mình bay lượn trong tâm thái ấy. Bởi vì nó có thực, dầu chỉ một khỏanh khắc ngắn ngủi nào đấy. Mười lăm năm trước, giữa một chiều trăng pha tối, tôi đã thấy Thời Gian ngưng tụ về một điểm :
 
Ngờ ngợ mười năm sau mộng thấy
Buổi chiều này rơi xuống dáng trăng xưa.
 
Trong giây phút ấy, dường như tôi thấy lại được suốt con đường đã đi qua và cả những gì chưa đến. Trạng thái ấy chỉ là kết quả của sức mạnh cảm xúc thơ chứ không hề là sự tịch tĩnh có được sau một quá trình tu tập lâu bền. Bởi vì, vẫn còn trong tôi màu nắng vàng
xao xuyến đang nhạt dần trên những mái rêu, pha trộn vào ánh trăng mơ hồ đang chầm chậm thở trên hồn phố. Chính khi ấy, em lại hiện lên, với khuôn mặt quay nghiêng sau ánh nhìn yên lặng. Em đã sống lại. Như thế, lung linh mà rất thực. Để cho tôi có thể bình tâm tiếp tục quét những vệt màu hư ảo lên bao giấc mơ mà quê hương của chúng không đâu khác hơn là dăm con phố đìu hiu ngày cũ.
 
Có thể nào tôi sẽ đi đến cuối con đường thơ của tôi ? Và tôi sẽ bắt gặp điều gì nơi ấy ?
Tôi không biết. Nhưng nếu được làm người ở một đời khác, tôi sẽ đi lại con đường đã đi, lắm gập ghềnh thiếu thốn nhưng không hiếm đầy đủ sang giàu.
Con đường ấy cũng sẽ ra đi và trở về chung cùng một nơi chốn : Hội An – Hội An của tôi.
 
 
                                             NGUYỄN ĐÔNG NHẬT