MA CÓ THẬT - Hoàng Thuỷ Biển

        Tạp văn                           Mời nghe thêm: EM HIỀN NHƯ MA SOEUR  
                                                                  (thơ NGUYỄN TẤT NHIÊN-nhạc: PHẠM DUY)
 
 
 
 
Thuở bé, tôi sợ bóng tối, sợ người chết. Sợ nhất là ma. Theo lời mẹ tôi nói thì con người ta sau khi chết sẽ hoá thành ma. Ma sống dưới âm phủ, khi nào ma đói ăn quá thì chúng đợi đến đêm xuống, sẽ hiện về trên dương thế, đi lang thang bụi đời kiếm chác đồ ăn. Cũng theo lời mẹ tôi thì ma khôn răn lắm, chỉ lựa đồ ăn ngon mà thôi. Ma ưa xơi thịt con nít và thịt trinh nữ vì nghe nói hai loại thịt này rất mềm, thơm và ngọt (ha ha ha) nên ma rất thích. Ma mặc áo dài trắng (như mầu áo trắng nữ sinh rứa) lang thang trong đêm đen. Ma đi là là hỏng chân trên mặt đất, cứ như đang bay lượn trong không gian vậy. (Cho tới hiện nay, tôi vẫn khổng hiểu làm sao mẹ tôi rành rõi về ma như rứa, và đầu bà có vô số chuyện ma đến thế!) Ma quả thật là ghê gớm, kinh hoàng! Và đêm càng tối thì ma càng nhiều. Vào tuổi thơ ấu, nghe mẹ tôi nói thế, dù ma chưa nhát mà tôi đã ướt nhẹp cả quần xà lỏn rồi—nói nôm na là vãi nước đái ra cả quần! Ma! Khiếp thật! Mẹ tôi còn dí ngón tay trỏ vào trán tôi mà dạy rằng, “Mi mà đi chơi đêm quá thì sẽ có ngày gặp ma thôi. Chớ khỏi!” Nhưng tôi nào biết nghe lời mẹ tôi khuyên bảo, dạy dỗ, răn đe. Cứ vào mỗi mùa hè, bao nhiêu đêm tôi cùng với một hai thằng bạn đi chơi mãi tới khuya, đến khi còi hụ báo hiệu giờ giới nghiêm mới vác xác về nhà, mà có thấy con ma nào đâu. Tuy nhiên, từ lớp mẫu giáo tới lớp năm (lớp nhất), năm nào tôi cũng gặp phải ma. Một tuần lễ tôi bị ma nhát tới năm ngày lận.
Đó là ma… ma… ma … ma sơ! Tôi sợ đến chết khiếp loại ma ni!
Thế nên, khi nghe có ai nói rằng em hiền như ma sơ, hay ma sơ hiền thì tôi nghi ngờ óc phán đoán của họ. Tôi nghĩ hay là họ chỉ nhìn bề ngoài rồi nói tưới, nói đại như rứa hè? Ma sơ có hiền như câu em hiền như ma sơ trong một ca khúc của Phạm Duy không? Em có hiền như ma sơ không, và ma sơ có hiền không? Đấng trượng phu nào tin ma sơ hiền thì cứ thế mà tin. Tôi chả cấm cản quý vị tin, và tôi lấy quyền chi mà ngăn cấm lòng tin của tha nhân hè? Riêng tôi, với kinh nghiệm sáu năm đau thương dưới sự đày đoạ của những mụ ma sơ, thì bây giờ có dí súng vào miệng tôi, bảo tôi nói ma sơ hiền thì tôi đành phải nói, ừ, ma sơ hiền thật! Còn em hiền như ma sơ thì chớ dại mà tin; ai nhẹ dạ cả tin vào cái điều lừa phỉnh ni thì chỉ có ôm cái đầu toe toét máu cộng thêm một trái tim tan nát bầy nhầy mà thôi. Mà có dí súng vào mồm tôi, ép tôi phải nói em hiền như ma sơ thì đạn cứ việc phọt vào mồm tôi, tôi vẫn lắc đầu. Tôi chả có tin em nào gọi là em hiền như ma sơ hết. Đạn vào mồm chứ bom nguyên tử vào mồm tôi vẫn một mực lắc đầu. Chết thì chôn chứ nhất định không tin em hiền như ma sơ. Ma sơ hoàn toàn không hiền, ác nữa là đằng khác; và chắc chắn không có em nào hiền như ma sơ hết. Các em nếu có hiền, thì cái nét hiền thục ấy chẳng qua là cái mặt nạ buộc các em phải đeo lên dung nhan của họ thôi, nhằm đánh bẫy những thằng đàn ông ngu ngơ khờ khạo (mà đàn ông chúng mình thì cứ 10 là hết 9 đứa đều khờ khạo ngu ngơ trong tình ái). Và các đấng mày râu nên ghi nhớ cái chân lý này: sông Hàn có thể cạn và núi Sơn Trà có thể mòn, nhưng các em (nhất là các em Sao Mai) không bao giờ thay đổi tính nết, trước sau chẳng hiền một tí nào, càng già càng ác hơn. (tôi khuyện các cụ ông như trên thì cũng bằng thừa, vì thiệt tình ra thì cha nào cha nấy cũng ngoài năm mươi cả rồi--tuổi ngũ thập tri thiên mệnh hết trơn rồi, thấm đòn đau tình ái thấy bà cố rồi còn ai khuyên ai được. Nhưng mà chia sẻ nỗi đau với nhau cho … vui) Ngược lại, mấy ma… ma sơ đó còn “ác độc” hơn bà la sát nữa. Từ từ, tôi sẽ kể cho các bạn nghe, để mong các bạn cảm thông cho cái thân xác tôi bị các mụ ma sơ hành hạ như thế nào.
Ma sơ đã không hiền thì làm gì có chuyện em hiền như ma sơ?
 
Chuyện là như thế này . . . .
Suốt sáu năm, từ lớp mẫu giáo tới lớp nhất, tôi đã ngồi rách cả hàng trăm cái quần xà lỏn ở ngôi trường tiểu học xứ đạo nằm bên dòng sông Hàn, năm học nào tôi cũng phải đụng đầu các ma sơ. Bốn năm đầu đời tuổi học trò của tôi thì cái đầu, hai trái tai, và cả hai mông tôi lãnh đủ các chiêu thức trừng phạt của các sơ dòng Mến Thánh Giá. Các bà sơ dòng Mến Thánh Giá này mặc áo choàng đen viền trắng, đầu đội lúp đen cũng viền trắng, trông mấy bà như những con chim cánh cụt (penguin). Và tôi cầu nguyện với Chúa sao cho bầy chim cánh cụt ni bay về Nam Cực hay Bắc Cực mà sống với băng tuyết. Các mụ ma sơ-chim cánh cụt có thiên di về đâu đó khuất mắt tôi thì thằng bé mới có 7, 8 tuổi đời ngây thơ trong trắng và rất dễ thương chính là tôi đây mới đỡ đau đớn thân xác. Chẳng năm nào mà tôi không bị mấy ma sơ-chim cánh cụt này hết cóc đến cú đầu tôi thốn tới hệ thần kinh não tủy, và bắt tôi quì mòn cả đầu gối, và lấy roi mây đánh nát cả mông tôi. Mỗi lần mông tôi ăn hàng chục roi mây của các ma sơ--chim cánh cụt thì không tài nào tôi có thể toạ mông ngồi xuống ghế được, đành phải ngồi chồm hổm nhìn thiệt là quê. Thấy thê thảm thân thể tôi là thế, nhưng những ma sơ--chim cánh cụt này chưa ác lắm, nghĩa là tôi còn chịu đựng được, còn đi lại chạy nhảy được đôi chút. Chả phải mấy ma-sơ chim cánh cụt này tốt lành và hiền từ gì, chẳng qua tôi còn bé dại quá, chưa cứng xương chắc thịt, nên mấy ma sơ—chim cánh cụt chưa xuống tay tận lực mà thôi.
Và Chúa đã thương xót nhậm lời cầu nguyện của tôi. Ngài đã đẩy các mụ ma sơ-chim cánh cụt đi khuất mắt tôi, tới một phương trời nào đó tôi không biết và không hơi sức nào tôi bận tâm về sống chết và chỗ ở của mấy bà. Tôi và lũ bạn tôi sướng rên, và vui mừng như muốn mở tiệc ăn mừng. Nhưng nụ cười chưa kịp tắt thì Chúa lại đưa về trường tiểu học tôi các mụ ma sơ khác. Lần này là các mụ ma sơ mặc đồng phục toàn một màu trắng toát. Trông cứ như ma… ma sơ.
Cùng lúc với các mụ ma sơ áo trắng về cai quản trường tiểu học, thân xác tôi lớn lên thêm vài tấc nữa, xương cứng hơn và thịt chắc hơn, thì ôi thôi là ôi thôi! Từ lớp bốn tới lớp năm thì thằng-tôi bị các ma sơ dòng St. Paul de Chartres (Còn gọi là dòng Thánh Phao Lô) “cai trị” rất ư kinh khiếp. Các ma sơ dòng St. Paul mặc áo choàng trắng và đội lúp trắng, nom như bầy chim bồ câu trắng. Nhưng thấy mấy ma sơ ấy giống bồ câu trắng (biểu tượng hoà bình) mà tưởng hiền là lầm lớn. Lầm lớn. Ma Sơ--chim bồ câu trắng còn “dã man” hơn ma sơ--chim cánh cụt lông đen cổ trắng nhiều. Năm lớp nhì tôi nằm (và quì) dưới sự dạy dỗ của Soeur Antoine, và năm lớp nhất thì dưới bà Soeur Étienne. Soeur Antoine có ngoại hình cao to, dềnh dàng, nặng nề như bà đầm; còn Soeur Étienne có dáng dấp mảnh khảnh, mỏng dòn, gọn nhẹ như nữ sinh mười tám. Một bà thừa thịt và một bà thiếu thịt; nếu như lóc bớt thịt của bà Soeur Antoine đắp lên thân hình Soeur Étienne thì hai bà sẽ có ngoại hình rất cân đối và rất ư gợi cảm, và trọng lượng bằng đều nhau. Trong lớp học của hai Soeur ni, nếu thằng nào không thuộc bài hay phạm lỗi lầm hạnh kiểm gì đó là cả hai ma sơ này đều dạy học trò bằng thước kẽ dài bằng cánh tay khẽ vào lòng và lưng bàn tay đến tím tái mới ngưng, và đều bắt “phạm nhân” đứng dưới nắng ôm cột cờ giữa sân trường. Ác chi má ác dữ rứa nơ! Cả hai bà đều giở các chiêu thức phạt học trò ác như nhau, nhưng cái “ác” của Sơ Étienne gây đau đớn đến xương thịt lẫn cả thần kinh, và có tác động lâu dài hơn, ngấm lâu hơn. Nên bài tạp văn này, tôi đề cập đến Sơ Étienne—là nỗi hãi hùng của tôi trong năm lớp nhất.
 
Ngày khai giảng niên khoá 1967-68, vừa vào lớp là thằng-tôi choáng ngợp, ngây ngất trước cái dung nhan thanh thoát của bà ma sơ xí xọn có vẻ ưa làm điệu này. Ma sơ Étienne có khuôn mặt trái soan, sóng mũi thẳng tắp nhưng không cao nhọn hoắc như phụ nữ tây phương, cái mũi ma sơ có khả năng đánh hơi lũ học trò trường làng nghịch ngợm phá phách như quỷ của tụi tôi. Ma sơ Étienne có cặp môi khá dày hơi cong cong và mọng nuớc (thấy là muốn hun mà thôi), và nói giọng Huế nghe ngọt lịm như rót mật ong vào tai rứa. Nhan sắc của ma sơ Étienne là nhan sắc tự nhiên có sao để vậy, vì nữ tu đâu có phấn son trang điểm, nhưng ngắm nhìn là mát mắt lắm và hễ đã nhìn là muốn dán mắt vào chết cứng ở đó. Da mặt bà trắng tuơi và láng bóng như mặt gỗ cẩm lai bào láng và đánh bóng bằng vẹc-ni vậy. Dáng dấp dịu dàng, bước đi nhún nhẩy như chim. Dung nhan thanh tú của ma-sơ Étienne đã đi vào đầu tôi trong giấc ngủ, nhưng không phải là bà tiên hiện ra trong giấc mơ đẹp mà là bà phù thủy trong ác mộng.
 
Cho tới khi nhắm mắt vĩnh viễn lìa đời, tôi không bao giờ quên bà ma sơ Étienne và những kỷ niệm roi vọt của năm lớp nhất niên khoá ấy. Năm đó, tôi mới lên 11 tuổi, và có cái cơ thể như cây sào tre vì thiếu ăn và thiếu sữa… bò. Và do thiếu ăn nên học rất ít khi thuộc bài. (ăn học mà! không có ăn lấy sức đâu mà học?) Sau một tháng học, hai lòng bàn tay tôi đã ăn no hàng trăm cái thước kẻ khẽ vào lòng bàn tay tôi, vì tội tôi viết chữ không ngay hàng thẳng lối, và làm mực tím loang lem ra cả trang giấy. Ma sơ Étienne kêu tôi lên bàn giấy của sơ và khảo bài học thuộc lòng với cái tựa đề lâu năm quá tôi quên mất rồi, còn nhớ đại khái hai câu đầu là: những sớm mai đèn đường chưa kịp tắt,/ khắp phố phường đã huyên náo còi xe… và ngay lúc ấy tôi cũng chỉ thuộc mỗi hai câu đầu của bài học thuộc lòng dài lê thê mô tả về sự tảo tần buôn bán nuôi con của một bà mẹ nghèo khó. Bài Học Thưộc Lòng mà không thuộc lòng thì chỉ có đưa mông ra ăn roi mây của bà ma sơ có khuôn mặt trái soan thanh tú, sóng mũi thẳng nhưng không cao lắm, và đôi mắt ươn ướt quanh năm với hàng lông mi rậm cong cong. (Sau này lớn lên tới tuổi biết thưởng thức nhan sắc phụ nữ thì tôi biết phụ nữ có đôi mắt ướt rượt như sơ Étienne thì tu chi mà tu nổi, chỉ có là tu hú. Mà quả thật xảy ra đúng như thế. Sẽ kể ở đoạn sau.) Sau khi ăn mười nhát roi mây vào mông và bắt tôi quì trong một góc lớp suốt cả buổi học hôm ấy, tôi ứa nước mắt nhưng không dám bật thành tiếng và cố ngăn chặn không cho nước mắt trào ra khỏi mắt, vì khóc thì chúng bạn học cười và chọc quê cho thúi đầu mãi tới già.Nghiến răng mà quì cho tới khi tiếng kẻng vang lên tan lớp, ma sơ Étienne mới phóng thích tôi khỏi cái nhà giam lớp học. Trên đường về nhà, tôi vừa đi vừa cho nước mắt chảy ra thoải mái vừa nghĩ cách trả thù bà ma sơ rất bà la sát này một vố.
 
Đêm ấy, gần tới nửa đêm, nghĩ nát cả cái đầu siêu phàm của tôi rồi (ha ha ha) mà vẫn không tìm ra cái chiêu chi trả thù bà ma sơ này một phát, miệng tôi cứ lẩm bẩm lầm bầm hai tiếng, nghe như tiếng Tây tiếng Phạn: Ê Chiên, Ê Chiên. Ê Chiên. Miệng tôi cứ đang lải nhải điệp khúc: Ê Chiên, Ê Chiên, Ê Chiên thì tai nghe tiếng ba tôi quát:
“Thằng tê, đã quá nửa đêm rồi, răng mi chưa ngáy, mà miệng cứ cá chiên, cá chiên, cá chiên như chó dại tru rứa!”
Tôi ấp a ấp úng thưa, “Dạ thưa ba, không biết răng mắt con không nhắm được, ba nờ.”
“Tại răng mà mi không nhắm mắt được?” Ba tôi nạt, “ Nói tau nghe.”
Tôi nói, “Dạ, dạ…dạ … chắc tại con thèm cá chiên…thèm thèm …cá.. cá … chiên quá nên nói mớ đó ba ơi.”
“Không cá chiên, không cá kho chi cả.” Ba tôi nói, “ Ngủ!”
“Dạ , thưa ba, con ngủ.”
“Khép mắt lại! Ngủ!”
“Dạ, con nói con ngủ là con ngủ mà ba. Thức thì được ích lợi chi mô mà thức , ba.” Tôi nói. “Nhưng ngủ thì cũng từ từ mới ngủ được chơ ba. Ba bắt con ngủ liền, làm răng mà con ngủ cho được.”
“Ngủ đi! Mai còn đi học. Tau ra lại, mà thấy mi chưa ngáy là tao đạp một cái chết mẹ mi chừ!”
Nghe ba tôi nói tới mẹ tôi là tôi vội vàng kéo mền lên đắp quá đầu tức khắc. Ngủ. Ít ra thì trùm mền kín cả đầu, và miệng câm như hến kẹp hai vỏ lại thì ba tôi nghĩ là tôi ngủ, và ông sẽ phải đi ngủ thôi. Trong bóng tối trùm mền, tôi cười thầm, vì hai lẽ: thứ nhất, ba tôi không dám đạp mẹ tôi mô--mẹ tôi chắc chắn là vợ của ông; ai nỡ lòng nào đục, đấm, đạp người mẹ của con mình (?) Và tôi biết ba tôi rất sợ mẹ tôi, nghĩa là dân sợ vợ, giống y chang như tôi sau khi tôi lấy vợ. Điểm khác biệt về nỗi sợ vợ là, ba tôi sợ vợ âm thầm, còn tôi thì sợ vợ công khai. Quả thật là cha nào con nấy, và con giống cha thì nhà có phúc tám đời. Sau này lớn lên, hai cha con tôi thương nhau, thông cảm nhau vì cả cha lẫn con đều một lòng sợ vợ giống như nhau (hu hu hu). Nhờ ba tôi nói cá chiên, cá chiên, tôi tìm ra đuọc một cách “trả thù bà sơ này”. Étienne—Ê Chiên, và từ Ê Chiên biến thành Cá Chiên mấy hồi. Và tôi cười thầm trong mền, từ này sẽ kêu ma sơ Etienne là Con Cá Chiên. Con Cá Chiên.
Con Cá Chiên ơi, Con Cá Chiên ơi, hãy trương hai con mắt cá ra mà ngó coi đứa học trò hiền lành ngoan ngoãn của bà sẽ nướng bà trên chảo như thế nào. Hãy đợi đấy!
 
Vậy mà đã tốn hai đêm thức tới nửa khuya, trằn qua trọc lại rồi, tôi vẫn không nghĩ ra cách nào cụ thể và thiệt là ác để chọc giận mụ ma sơ Étienne một cú cho mụ phải chảy nước mắt ra như tôi đã chảy nước mắt ra vì mụ. Trò chọc giận này phải làm sao cho mụ tức giận đến nổi điên lên cho tới tra thì tôi mới thoả lòng căm hận. Tôi chợt nhớ tới lời của ông anh con ông bác ruột tôi (ông nội ni là sư phụ của tôi về nhiều lãnh vực, từ chỉ bày bài vở, chọc phá hàng xóm, và sau này là cố vấn ái tình của tôi), nói: “Có vấn đề chi mà chú mi nghĩ không ra thì phải vắt tay lên trán mà nghĩ cho tới khi cái trôốc chú mi sáng ra.” Tôi chả hiểu vắt tay lên trán thì có tác dụng gì tới sự hoạt động của não bộ. Nhưng tôi không tìm ra phương kế nào. Chả lẽ cứ hả mồm choạc ra hét “Con cá chiên! Con cá chiên!” thì cũng chẳng làm mụ ma sơ Étienne rụng một sợ lông măng nào, chẳng qua là gãi ngứa cho mụ ta mà còn ăn thêm roi nữa. Thế là tôi vắt tay lên trán lập tức, hy vọng may ra cái đầu tôi chịu khó sáng ra một chút. Suốt đêm ấy, vắt tay lên trán cho tới khi tôi rơi vào giấc ngủ lúc nào tôi cũng chẳng hay, mà sáng ra cái đầu bã mía vẫn cứ là bã mía. Chán thiệt! Thù vặt mà trả không nổi thì mai này lớn lên làm sao trả thù lớn được hè?
 
Chợt khuôn mặt liến láu của ông anh con ông bác ruột tôi hiện lên trong đầu. “Phải vái đại huynh ni giúp mới được,” tôi nói thầm. Thế là thằng-tôi chạy qua nhà bác ruột tôi, để tìm thầy xin toa thuốc. Ông anh này đang học lớp đệ tam trường Phan Thanh Giản; và một thằng học trò lớp nhất như tôi nhìn thấy ông anh đang học năm đầu đệ nhị cấp sao nó cao chót vót, cứ như là ngôi nhà lá lẹp xép đứng trước toà nhà chọc trời vậy. Ông nội ni lại có tính bẩm sinh ưa nhận quà cáp, nhất là nhờ thằng chả làm chuyện chi là phải có quà. Không có quà thì có nói rã miệng thằng chả cũng lắc đầu hay ngồi im ỉm như thóc. Thằng chả ni nếu sau này làm quan to chắc chắn quà cáp đầy nhà. Vì lẽ đó, trước khi rời nhà, tôi không quên lục túi áo quân phục của ba tôi, ngó trước ngó sau lôi bao thuốc lá Ruby vàng, nhẹ nhàng thổ ra năm điếu đặt vào bao giấy kính. Phải có chút quà mới mở miệng nhờ cậy đấng đại huynh ưa ăn hối lộ ni. Thôi, kệ, đút lót năm điếu thuốc mà được việc mình thì ta cứ thản nhiên làm.
Đứng trước cái phòng lồi của nhà bác tôi cũng là phòng riêng của vị quân sư quạt mo, tôi nói lớn:
“Eng Quang ơi,”
Trong phòng vọng ra, giọng của ngài ưa ăn hối lộ, nói: “Ai đó?”
“Dạ, em đây.”
“Vào đây. Vào đây.”
Vừa lọt qua cánh cửa ra vào, tôi nói ngay:
“Eng Quang ơi, em có thuốc lá Ruby vàng thơm phức. Eng hút vài điếu cho thơm mồm, eng.” Vừa nói, tôi vừa lôi năm điếu thuốc nằm hấp dẫn trong bao giấy kính, rồi đặt chúng lên mặt bàn học của đại huynh.
Đại huynh nhón một điếu thuốc, lấy cái máy lửa zippo sáng loáng (cũng là quà cáp của ai đút lót đó, chứ thằng cha ni đời nào tốn tiền mua cái máy lửa sang như ri, có tiền thì thằng chả chỉ có cất mà thôi), chỉ bằng một lảy tay nhẹ là nắp máy lửa mở ra và cùng lúc lửa sáng lên. Tôi nhìn đớ mắt ra, nói thầm “Cha ni sao cái chi cũng hay, cũng giỏi. Tài thiệt!” Rồi cũng bằng một lãy tay nhẹ nhàng, cái nắp máy lửa đóng lại, phát ra tiếng rõ kêu. Tài thật! đại huynh ngồi hơi ngửa lưng ra, mắt hơi ngẩng lên trần nhà, miệng phì phèo nhả khói thuốc, thỉnh thoảng từ mồm đại huynh bay ra ba bốn cái vòng khói tròn đuổi bắt nhau, rồi vòng nhỏ chui vào trong vòng lớn. Ngay lúc ấy, thấy cái cung cách phì phéo thuốc lá của cha ni thiệt là ngứa mắt, tôi muốn đạp cho một đạp. Hút xong điếu thuốc, thằng chả kéo hộc bàn, cất bốn điếu thuốc kia, nói:
“Thuốc chú mi cho eng, thơm thiệt, thơm thiệt!” Rồi giơ bàn tay xoa xoa đầu tôi, nói, “Chú mi quí eng như rứa là eng vui. Nhưng chú mi nói thiệt đi, chú mi muốn eng giúp chú mi chuyện chi?” Thằng cha ni sao mà thánh đến thế. Tôi chưa bộc bạch nỗi niềm là cha đã thấy tận trong lục phủ ngũ tạng của tôi rồi.
“Dạ, dạ, em đời nào dám giấu eng điều chi… thì em cũng có ý nhờ eng giúp cho em một kế để em …”
“Chú mi cứ thong thả trình bày nỗi uẩn khúc của chú mi cho eng nghe.” đại huynh nói. “Anh em mình là con chú bác ruột mà. Đừng ngại chi cả.”
Được lời như cởi tấm lòng, thế là bao uất ức với mụ sơ Etienne tôi tuôn trào ta hết cho đại huynh nghe. Nghe tôi kể lể xong, đấng đại huynh nói:
“Kể ra thì chỉ không thuộc lòng một bài học thuộc lòng mà mụ nớ mụ phạt chú mi tới mức đó là hơi quá đáng. Eng đây cũng biết bao lần không thuộc bài mà chưa có thầy cô nào phạt eng thê thảm như rứa hết. Và chú mi tức tối, theo eng, là đúng. Eng đây cũng tức lây với chú mi luôn. Anh em mình có vui cùng chia, có tức thì … thì cùng tức với nhau.”
“Tức thiệt là tức. Cám ơn eng cùng tức với em.” tôi nói.
“Nhưng chú mi chưa nghe eng nói hết.” Đại huynh đút một điếu thuốc khác vô mồm, nói tiếp, “Chú mi nghe eng nói đây: tức tối, tức là tối, chú mi nghe rõ không?”
“Dạ thưa eng, em chưa điếc.”
“Chú mi tức là hợp tình hợp lý, và cứ tha hồ tức. Nhưng bụng tức mà không được để cho cái đầu tối. Vì nếu chú mi tức tối thì làm răng chú mi nghĩ ra phương kế nào trả thù cái mụ sơ nớ được.”
“Eng nói chí phải.”
“Rứa thì chú mi cứ về nhà nằm vắt tay lên trán suy nghĩ tiếp.”
Nghe ngài đại huynh nói rứa là tôi hiểu ngay là chuyện vấn kế ni không thành, và năm điếu thuốc Ruby vàng toi mạng tan thành mây khói…thuốc rồi. Nhưng tôi vẫn cố vớt vát, nói: “Eng bày cho em một kế đi. Anh em mình là con chú bác ruột mà eng.”
“Cái chi chơ mưu kế thì đối với ai nghĩ cả đời không ra một kế, chơ với eng thì eng có vô số.’ Đại huynh nói, “Nhưng eng không thể bày cho chú mi được.”
“Tại làm răng mà eng không bày cho em được, eng?”
“Vì như ri…,” ngài nói, “ eng hỏi chú mi nếu chú mi trả thù được cái mụ sơ nớ chú mi có sung sướng không?”
Tôi nói liền, “Sướng chơ. Sướng lắm.”
“Vậy thì nếu chú mi muốn sướng thì chú mi phải tự mà suy nghĩ ra cách nào mà chú mi khoái trá nhất. Nếu anh giúp chú mi trả thù thì hoá ra là eng trả thù giùm cho chú mi. Chú mi đâu có sướng.”
“Sướng chơ eng. Em thấy mụ sơ nớ đau khổ là em sướng.”
“Thì cũng có sướng chút chút, nhưng cái sướng nớ chưa trọn vẹn, chú mi hiểu eng nói chi không.”
“Có hiểu, sướng ... sướng .... hiểu, hiểu nhưng tơ lơ mơ tờ lờ mờ thôi eng ơi.”
“Cũng như chuyện lấy vợ đó mà. Dĩ nhiên là chú mi còn lâu mới lấy vợ. Nhưng sớm muộn thì chú mi cũng lấy vợ. Chú mi nên lắng tai nghe eng nói.”
“Em thấy chuyện trả thù ni có dính dáng chi tới chuyện vợ con, eng?
“Có chơ. Lắng nghe thì chú mi sẽ thấy. Nếu chú mi muốn lấy vợ thì phải tự chú mi lấy thì chú mi mới sung sướng toàn phần. Eng không thể thay thế chú mi lấy vợ cho chú mi được. Vì không ai có thể sướng giùm cho ai được. Chuyện trả thù cá nhân cũng giống như rưá.”
“Dạ, chuyện chi chơ về chuyện sướng ... sướng thì eng nói chí phải.”
“Thôi, chú mi cứ về đi.
“Dạ, em về.”
Khi tôi vừa bước ra khỏi của phòng thì đại huynh nói vói theo:
“Nhớ nằm vắt tay lên trán nghe chú em. Tiếp tục vắt tay lên trán nghe.” Rồi anh ta cười hì hì. Nghe cái giọng cười đểu thầy chạy, tôi muốn cho thằng chả ăn nguyên cả cục gạch vào mặt.
Cuối cùng, tôi cũng tự nghĩ ra cách “trả thù” mụ ma sơ Étienne. Trong đầu tôi đã có chiêu chọc giận Con Cá Chiên rồi. Chuyện còn lại là làm sao thực hiện cái trò này cho thật em thắm, không ai hay biết. Lũ học trò con gái trong lớp mà biết được thì toi mạng, vì cái miệng chúng bép xép sẽ chỉ điểm tôi cho bà sơ ngay.
 
Hôm ấy là ngày thứ hai, tôi đến lớp sớm hơn thường lệ, đứng trước cửa đợi ông cai trường mở của lớp là tôi phóng vào ngay. Một mình trong lớp, tôi thấy cái lớp học mọi ngày nhỏ bé chỉ có mười dãy bàn, năm dãy mỗi bên sao hôm nay nó mênh mông đến thế. Tôi định ra tay hành động liền, nhưng may tôi còn biết nghĩ lại. Không xong, thế nào ông cai trường cũng biết, và làm như thế có khác chi đưa mông sẵn cho Con Cá Chiên xuống roi. Phải kiếm cách khác, tôi nhũ thầm. Nhìn quanh lớp học, tôi thấy phía cuối lớp có một cánh cửa ra vào chỉ có một cánh cửa chứ không có hai cánh như cửa chính phía trước của lớp. Tôi đi về phía cánh cửa cuối lớp. Cánh cửa này thường ngày vẫn đóng chặt lại, vì chẳng có ma nào ra vào qua cánh cửa này. Và cánh cửa này không có ổ khoá, chỉ có một cái then cài lại mà thôi. Tôi kéo cái then qua và xô cánh cửa ra, đảo mắt nhìn phía sau lưng lớp học. Chẳng có nhà cửa hay cây cối gì nằm sau lưng lớp, chỉ có một cái sân cát dài chạy dọc theo dãy nhà trường gồm sáu phòng học, và ở chính giữa sân cát là cái sân bóng chuyền với cái lưới giăng ngang rách tua. Qua khỏi sân cát là một dãy tường xây bằng tạp-lô cao hơn đầu tôi chừng một cánh tay. Tôi nghĩ phải làm sao lẻn vào lớp học mà không ai hay biết thì mình mới an toàn thực hiện ý đồ chọc giận Con Cá Chiên đặng. Cửa trước thì không cách chi vào được vì chỉ ông cai trường và Con Cá Chiên có chìa khoá mà thôi. Hai khung cửa sổ cũng không thể chui vào được vì có song sắt chắn dọc, có là hoá thành chuột hay mèo thì mới chui qua được. May ra chỉ còn cánh cửa cuối lớp. Tôi nghĩ nếu như mình cứ kéo cái then qua, để cho cánh cửa ở vị trí mở, và khép chặt cửa lại, rồi phó thác vào may rủi. Nếu cách ni không được thỉ tìm cách khác. Và tôi đã làm như thế, và chờ . . . .
 
Trả thù cũng khó khăn lắm chứ không dễ dàng chút nào!
Buổi học hôm ấy, suốt hai giờ đầu, tôi để tai, không phải để nghe Con Cá Chiên giảng bài, mà để nghe tiếng kẻng giờ ra chơi. Giờ ra chơi dài nửa giờ, mọi hôm bay vèo, sao hôm này dài như nửa thế kỷ. Rồi hai giờ sau, tôi cũng chỉ để tai nghe tiếng kẻng báo giờ tan lớp.
Tan lớp, học trò phải xếp hàng đợi bà chằng lửa ngoắt tay mới được phép đi ra cửa, theo thứ tự học trò ngồi bàn đầu ra trước, cứ thế rời khỏi lớp học. Dĩ nhiên, tôi cũng xếp hàng, theo ra. Trước khi ra khỏi cửa lớp, tôi ngắm khuôn mặt đẹp nhưng ác của con cá chiên, và vòng tay chào: “Chào sơ, em về.” Bà sơ Étienne, nhìn tôi cười (cứ cười đi, sắp khóc đến nơi rồi mà không biết đó bà ơi), nói: “Em giỏi!” Ra hẳn khỏi cửa lớp tôi mở cặp táp xem xét và thấy còn có hai viên phấn trắng còn nằm trong đó. Yên tâm.
Tan trường nhưng sức mấy tôi chịu về nhà. Tôi cứ lởn vởn ngoài cổng trường, đi tới đi lui, chờ cho lũ học trò về hết, và đưa mắt nhìn vào sân trường đã vắng hoe, tôi đi vòng ra sau lưng trường học. Đứng trước cái bức tường xây bằng xi-măng khá cao, nhưng thấp hơn tôi đứng với cánh tay vói cao lên hết cỡ. Rứa là được. Mình có thể chụp cái mép tường rồi đu lên và nhào người qua bên kia, nếu có té xuống thì sân cát cũng chẳng đau đớn chi cho lắm.
Tôi xô cánh cửa sau của lớp học. May quá, cửa vẫn chưa có ai cài then bên trong. Sướng rên lên được. Kéo cửa ra nhẹ nhàng như sợ có cặp mắt hữu hình hay vô hình dòm ngó thì bỏ mẹ sa trường. Tôi đóng cửa lại rất khẽ khàng, không muốn gây ra một tiếng động nào dầu trong lớp với mười dãy bàn, bảng đen và bàn giấy tất cả đều im phăng phắc. Cái im ắng của lớp học khiến tôi toát mồ hôi trán.
Tôi bước lên bảng đen, vừa đi vừa lấm lét dòm quanh coi có con mắt nào nhìn tôi không. Đứng trên bục gỗ trước bảng đen, tôi quay lưng lại nhìn toàn khắp lớp học, và cầm phấn viết lên bảng:
ê chiên ê chiên
cá chiên cá chiên
thấy anh thanh niên
là mắt láo liên
cái mặt vô duyên
dữ như bà điên
ăn liền mát rọt 

 

....
 Ảnh chỉ mang tính minh hoạ, trích từ phim HIỀN NHƯ MA SOEUR
...
 
Và bên phía phải cạnh những hàng chữ này, tôi vẽ thêm một con cá bị một cây que dài đâm từ dưới đuôi xuyên qua đầu, và phía dưới con cá là đống lửa đang nướng Con Cá Chiên (cá nướng thì đúng hơn). Lẽ ra, tôi phải vẽ con cá chiên nằm trên chảo mỡ, nhưng vẽ thêm cái chảo nữa thì tốn giờ quá mà tôi thì muốn thực hiện cú chọc giận này càng nhanh càng tốt, hầu dọt cho lẹ ra khỏi lớp. 

Xong cái nét hình vẽ cuối cùng, là tôi chạy về cánh cửa cuối lớp, phóng ra, đu lên, và nhào xuống khỏi bức tuờng. May quá, cái cặp táp còn nằm dưới chân tường. Ha Ha Ha. Cú chọc giận của tôi đã hoàn tất, thành công mỹ mãn, và an toàn chả có ma nào biết. Tôi nhũ thầm mình xứng đáng được tự thưởng cho mình một ly chè đậu bánh loọc. 

Trên đường về nhà, không phài thằng bé 11 tuổi đang đi, mà là thiên thần đang bay, miệng hát ô là la ô là la và cười ha ha ha ha ha ha . . . . 

Suốt buổi chiều hôm ấy, chốc chốc khuôn mặt Soeur Étienne hiện lên trong tâm tưởng tôi khiến tôi nổi máu ca sĩ lên hát ô là la ô là la, và cười ha ha ha ha ha ha . . . ., thậm chí đi tắm, tôi cũng hát ô là la, đầu ngóc lên ngóc xuống như đang đánh nhịp rứa, và cười ha ha ha, (sau này lớn lên, cứ mỗi lần đi tắm, tắm giếng hay tắm dưới vòi hoa sen, tôi ưa hát và nghe nhạc nước chảy lên da thịt mình. Mình hát mình nghe thôi mà, đâu có đe dọa đến sự nghiệp xướng ca của ai đâu mà không hát.) Tiếng hát hân hoan và nụ cười khoái trá đi cả vào trong giấc ngủ. Đã rứa thì thôi! Đêm về, tôi ngủ một giấc ngon. Và nằm mơ thấy Soeur Étienne biến thành con chim bồ câu trắng với cái đầu trọc lóc (lúc ấy tôi nghĩ các ma sơ đều cạo trọc đầu) ngúc lên ngúc xuống mổ mổ tìm kiếm những hạt ngũ cốc rơi vãi trên mặt đất. Thằng-tôi trong giấc mơ bèn lấy ná nhắm ngay đầu con chim bồ câu trắng, và chỉ một phát là con chim bồ câu nát bấy cái đầu trọc lóc và phọt máu me, đi thẳng xuống tuyền đài. Lạ lùng sao! Con chim bồ cầu trắng này lại hoá thân thành con mèo cái có bộ lông trắng ngồi trên mái nhà, tru tréo như réo như rên nghe rợn cả người. Và một khi cây súng ná đã nằm trong tay tôi với mắt nhắm không cần ống nhòm, có thể nói khiêm nhường (ha ha ha) là đá đã bắn ra khỏi ná là phải trúng, đã trúng là phải chết chắc. Con mèo cái trắng ni có mọc cánh cũng không thoát chết – con chim bồ câu với hai cánh mà có thoát khỏi tay tôi được đâu? (Mèo đực thì tha, còn mèo cái thì không thể tha được, phải làm thịt ngay.) Con mèo cái cũng phọt máu me ra chết thê thảm mà thôi; mèo cái chết theo kiểu mèo cái. Thế là, thằng tôi giương súng ná lên nhắm ngay đầu con mèo cái trắng tru tréo cứ như bà goá nhớ chồng (?) rên rỉ thảm thương. Và dĩ nhiên chỉ một phát thôi, con mèo trắng từ mái nhà rơi bịch xuống đất mang theo cái đầu bê bết máu, nẩy lên nẩy xuống tâng tâng và ngáp ngáp mấy cái, rồi ngậm ngùi đi tầu suốt luôn. Thế cũng chưa hết, con mèo cái trắng tuy đã thác rồi lại hoá thành con cá bạc má đang nằm dãy đành đạch trên thớt. Tôi liền lấy cây que dài, nắm lấy cổ cá, đâm một nhát từ dưới đít (đuôi) chạy xuyên lên đỉnh đầu, và gom củi lại nướng cháy khét con cá bạc má tươi rói thơm tho. Dĩ nhiên, con cá bạc má cũng bị hoả thiêu đi về chín suối. Sau khi chim, cá, mèo đều ngủm củ tỏi hết, thì tự nhiên Soeur Étienne hiện ra với bộ mặt buồn bã như tờ giấy trắng vò nhàu vậy. Và rồi giấc mơ biến mất lúc nào tôi cũng chẳng hay. 

Ngủ no hay không no cũng phải thức dậy, vì gà đã gáy nên tôi đành chui ra khỏi mùng, trả giấc mộng đẹp của tôi lại cho đêm tối. Quả là một giấc mơ đẹp! Mở mắt ra vẫn còn tiếc. 

Và tôi phải chuẩn bị đến trường . . . . 

* * * 

Lòng tôi ca hát và hai chân nhảy múa trên con đường đất trải nắng sớm vàng tươi dẫn tôi đến trường. Tôi bước vào lớp học với một niềm khoái trá dâng lên tới tận mồm. Nhưng tôi cố mím chặt hai môi lại như hến kẹp chặt hai vỏ. Cười có mà tan xác pháo. Tôi bước vào dãy bàn học của tôi nằm cuối lớp, sát với bức tường. Đây là cái dãy bàn đặc biệt dành riêng cho năm thằng nghịch phá nhất lớp. Tôi đưa mắt lên bảng đen: tác phẩm nghệ thuật của tôi vẫn còn nằm ngoan trên bảng. Đột nhiên có một thằng khốn nào đó oà lên cười. Tôi ngó khắp năm dãy bàn dành cho nam sinh thì thấy thằng Lưu Danh Phương đang toác mồm cười. Rồi tiếng cười của hắn như là một thứ bệnh truyền nhiễm lây lan cực nhanh. Thế là hết thảy lũ đực rựa ngồi năm dãy bàn đồng thanh cười oà lên vang cả lớp học. Nghe lũ quỉ cười càng to, tôi càng vui, và rồi không nín được nữa tôi cũng oà cười. Ha ha ha ha ha… Và khi Soeur Étienne bước vào lớp, với cây thước kẽ trong lòng bàn tay thì tiếng cười bỗng im bặt như cái lốp xe nổ toang rồi xẹp lép xuống vậy. 

“Có chuyện chi vui mà các em cười dữ rứa?” Soeur nói. 

Cái mồm bép xép của con Nguyễn Thị Tuyết Lan, trưởng lớp thốt lên, tâu: “Thưa Soeur, có thằng nào viết bậy bạ trên bảng chọc Soeur đó, Soeur ơi.” Làm sao cái con choạc mồm này biết chắc là nam sinh mà nó khẳng định là thằng? Soeur Étienne liền quay mặt lên bảng, và từ chỗ tôi ngồi tôi thấy cây thước kẽ run run lên như được truyền hết nỗi giận dữ từ lồng ngực Soeur qua nó. Khi Soeur quay mặt lại, tôi thấy da mặt Soeur mọi ngày trắng hồng lúc ấy hoá thành màu xanh nhợt. Và đôi mắt Soeur vốn ươn ướt nay như long lanh hơn, lấp lánh một nỗi buồn thấy như niềm mệt mỏi, chán ngán. Tôi bắt đầu thấy lòng mình xốn xang. (Những giọt lệ trong đôi mắt phụ nữ thiệt là tặng phẩm đáng yêu và là vũ khí đáng sợ biết bao; giọt lệ khóc âm thầm của phụ nữ đẹp, như một chất cường toan, có sức mạnh tàn phá cõi lòng tôi.) Dường như lòng tôi đang nhè nhẹ dâng lên một niềm hối hận. Soeur nói: “Lan, em lên đây, Soeur nhờ chút việc.” 

Ả Tuyết Lan ngồi ngoài cùng của dãy bàn thứ hai bên nữ, như cái lò xo cực nhạy, bật ra khỏi ghế ngồi, bước nhanh về phía Soeur chờ được Souer sai bảo (hễ được soeur sai làm chuyện này chuyện nọ là ả ta hí hửng ra mặt, rằng ta đây là học trò cưng của Soeur mà.) Ả thưa: “Dạ.” 

“Em xuống văn phòng, lấy chồng vở luận văn lên đây cho Soeur,” Soeur nói. “Em biết Soeur để ở đâu, phải không?” 
“Dạ, em biết mà, em biết mà, ” Ả Tuyết Lan nói. “Thưa Soeur, con đi ngay.” 
“Em chỉ lấy chồng vở nam sinh thôi,” Sơ nói. “Nữ sinh khỏi cần lấy.” 

Ả Tuyết Lan ngúng nguẩy cái đít vịt mái bước ra khỏi lớp học. 
“Hôm nay, Soeur cho các em nghỉ một bữa,” Soeur nói. “Ngày mai đi học lại.” 

Soeur Étienne vừa nói xong, lũ học trò đực cười vang, mặt mày hớn ha hớn hở chen nhau trào ra khỏi lớp. Lũ đực rựa ni là cái lũ ngợm ưa cười, thấy người khác đau khổ cũng cười, vui sướng cũng cười. Tôi bước ra khỏi lớp cuối cùng. Khi bước qua khỏi cửa lớp tôi cảm thấy đôi mắt Soeur Étienne như đang dán chặt sau gáy tôi, rờn rợn. 

Sáng hôm sau, chẳng cần ba mẹ tôi đánh thức, tôi cũng thức dậy, vì suốt cả đêm tuy tôi đã trùm mền kín cả đầu nhưng mắt tôi cứ mở ra thao láo trong bóng tối. Đó là cái đêm mất ngủ đầu tiên trong hàng ngàn đêm mất ngủ trong cuộc đời tôi. 

Trên đường tới lớp học sáng hôm ấy, lòng tôi vừa sợ hãi vừa buồn buồn. Nỗi buồn buồn tựa như tôi vừa đánh mất một vật gì quí giá mà tôi vô phương tìm thấy lại. Vừa bước qua khỏi cổng trường, tiếng trống ngực đập thình thịch. Hai chân bắt đầu run run và nghe lạnh cẳng. Linh cảm báo cho tôi biết có điều gì không ổn cho cái xác phàm của tôi rồi! Lũ bạn học tôi đứng dạt ra hai bên cánh cửa chính lớp học, và ngay giữa cánh cửa là năm sáu ma sơ trong áo choàng trắng toát trông cứ như lũ ma. Càng bước gần tới lớp học tôi càng run. Và thằng cu tí, là người bạn thân thương nhất và hiểu rõ tính tình cũng như ước mơ của tôi nhất, sống chết có nhau, luôn luôn đi cùng tôi trên mọi nẻo đường đời gian khổ lẫn vui sướng, nằm dưới đũng quần mọi ngày vẫn hiên ngang hùng dũng sao ngay lúc này dường như đã co vòi lại tàng hình biến đâu mất tiêu. Không xong rồi xác ròm của tôi ơi! Tôi muốn quay lưng lại, đâm đầu chạy một mạch ra khỏi cổng trường, nhưng tôi nhũ thầm làm như thế có khác nào tự thú, thôi cứ đóng bộ mặt tỉnh khô mà đi tới lớp. 

Vừa tới ngay cửa lớp, thì Soeur Étienne chụp lấy cổ tay tôi liền. Cổ tay tôi bị sơ Étienne xiết càng lúc càng chặt, như muốn trút toàn bộ tức giận của Soeur qua bàn tay tôi. 
“Em đứng đây!” Soeur Étienne nói. “Chờ đó!” 
Rồi Soeur quay mặt về lũ học trò đáng đứng dạt ra hai bên cánh cửa, nói lớn: “Hôm nay Soeur cho các em nghỉ học thêm một bữa nữa. Các em đi thẳng về nhà! Không được đi đâu hết!” 

Soeur Étienne vừa dứt câu nói là lũ đực rựa oà nhau chạy về phía cổng trường, vừa chạy vừa hò reo (tụi mày phải biết ơn tao đã xã thân thì tụi mày mới có thêm một ngày nghỉ lễ. Sau này nhớ hàng năm lấy ngày này làm lễ nghỉ để ghi công ơn của tao, nghe chúng mày.) Còn lũ con gái, o thì nguýt tôi o thì háy tôi, o thì lầm bầm o thì xì xào, làm như chúng nó tiếc mất một bữa học rứa (lũ con gái lúc nào cũng làm bộ làm tịch siêng năng học hành.) 

Bàn tay Soeur vẫn nắm chặt cổ tay tôi, Soeur nói, “Còn em đứng ngay đây. Không đi mô hết. Soeur sẽ hỏi tội em!” Chết thằng cu tôi! 

Quay mặt qua năm bà soeur “đồng nghiệp”, Soeur nói, “Mấy chị vào lớp em, em nhờ chút chuyện.” 

Rồi Soeur xách và véo tai phải của tôi, kéo tôi vào lớp học. Bà véo tai tôi, véo qua phải véo qua trái, cứ như thể bà đang vặn dây thiều cho cái đồng hồ vậy. Và hai ngón tay của Soeur như hai gọng kềm bấm xiết chặt tai tôi như muốn kéo toàn thân tôi hỏng khỏi mặt sàn xi-măng lớp học (tới tuổi này, hai cái tai tôi dài không bằng nhau, tai bên phải dài hơn tai bên trái, và theo các ông thấy bói tào lao thiên tướng bảo: chiều dài của tai là thước đo tuổi thọ của con người thì tôi sớm muộn thế nào cũng bị bán thân bất toại, nghĩa là một nửa người bên này sống lâu hơn một nửa người bên kia, hu hu hu). Nhưng ngay lúc ấy thì quả thực tôi run run lên như sắp chết cả người. Cho tới khi Soeur bắt tôi đứng dưới cái bục gỗ trước mặt bảng đen, thì Soeur mới nhả cái kềm bấm loại thượng hảo hạng ra khỏi tai tôi. 

Phiên tòa xử tội tôi bắt đầu. Từ gần bục gỗ nhìn xuống lớp học, tôi thấy lớp học hoang vắng như sa mạc. Ngoài hai dãy bàn đầu có năm Soeur đang ngồi trông như một bồi thẩm đoàn trong pháp đình, tám dãy bàn còn lại trống trơn và lạnh lùng. Soeur Teresa là hiệu trưởng trường, ngồi nơi cái ghế có vai tựa của cái bàn giấy, hết nhìn lên bảng đen lại chỉa mắt vào mắt tôi. Bà Soeur Teresa này làm chánh án phiên xử, có đôi mắt như hai cái mũi khoan khoan xoáy vào tận tâm can tôi. 
Souer Étienne vừa là nguyên cáo vừa là công tố viên, lên tiếng bảo tôi: 
“Em đứng thẳng và vòng tay lại. Mở to mắt ra ngó lên cái ni.” Soeur vừa nói vừa cầm cây thước kẽ chỉ thẳng lên cái hàng chữ và hình vẽ trên bảng đen. 

Hồn thằng-tôi muốn lìa ra khỏi xác mà về với Đức Chúa Trời quá! 

“Có phải em làm không?” Hai con mắt Soeur mọi ngày ươn ướt như có tráng mỏng một lớp nước ngay lúc ấy như hai ngọn đèn pha chiếu thẳng vào mắt tôi. “Nếu em thú nhận thì Soeur sẽ phạt em nhẹ thôi. Còn em không thú tội thì Soeur sẽ phạt em nặng gấp 10 lần!” 
“Dạ, dạ, …. Thưa Soeur, em mô có làm.” Hai hàm răng tôi run lập cập như hai thanh tre gõ trắc của ông bán phở rong thế này là tự thành thật khai báo rồi. 
“Soeur hỏi em thêm một lần nữa. Có phải em làm không?” 
“Dạ, dạ, …. Thưa Soeur, em mô có làm. Em mô có làm.” 
“Thôi được.” Soeur nói, và vói tay lấy tập vở luận văn đang nằm trên cái bàn giấy của Soeur. “Tập vở này là của em phải không? Em nhìn cho rõ đi.” 

Chả cần lướt mắt qua, tôi cũng biết đó là tập vở luận văn của tôi. Tôi nói, “Dạ, thưa sơ, phải … phải. Đây là tập vở của em.” 
“Souer hỏi em thêm một lần nữa. Lần này là lần chót,” Soeur nói, “Có phải em làm không?” 
“Dạ, dạ…. thưa Soeur….thưa Soeur,” miệng tôi bắt đầu cà lăm tợn, “em mô có làm.” 
“Em không chịu thú nhận,” Soeur Étienne nói, giọng rổn rảng. “Bây giờ Soeur sẽ đưa tập vở luận văn của em cho các Soeur đây, “ vừa nói Soeur Étienne vừa quay mặt về phiá năm bà Soeur đang ngồi ở hai dãy bàn đầu. “Các Soeur này sẽ nhìn chữ của em trong tập vở này, và so sánh với chữ trên bảng, nếu tất cả các Souer đều xác nhận là cùng chữ của em thì em sẽ phải chịu phạt rất nặng. Nếu có chỉ một Soeur nào nói không phải chữ của em, thì em không có tội.” 

Tôi vòng tay lại thật chặt, không phải cung kính lễ phép mà để chặn cái trống ngực cứ càng lúc đập càng nhanh và to tiếng hơn. Tôi thưa: “Dạ.” Hy vọng, trong năm Soeur này, chỉ cần một Soeur có cặp mắt kèm nhèm không thể nhận diện chữ của tôi là tôi thoát nợ. 

“Em nhờ chị Hélène xem xét giùm em,” Soeur Étienne nói, và đặt tập vở luận văn tôi trên dãy bàn. Soeur Étienne mở tập vở ra, và giơ ra trước mặt Soeur Hélène (phụ trách dạy lớp mẫu giáo). Đôi mắt Soeur Hèlène nhìn chăm vào trang giấy tập vở rồi ngước mắt lên nhìn chăm vào hàng chữ trên bảng đen, và nói: “Đúng là cùng một chữ.” Vậy là một cái đinh đóng vào số phận của tôi. 

Tập vở chạy từ Soeur Helène sang Soeur Monica (lớp năm). Soeur Monica làm y chang như Soeur Helène: “Đúng là cùng một chữ.” Thêm một cái đinh đóng xuống. Tới lúc này thì thằng-tôi teo lại như trái ớt phơi khô rồi. Hy vọng tới bà Soeur kế tiếp, là Soeur Cecilia dạy lớp bốn, sẽ bao che cho tôi, vì soeur này là con của bà dì ruột tôi (chị em con bạn dì mà!). Nhưng than ôi! Soeur Cecilia nói: “Đúng là chữ của hắn. Còn chữ của ai vào đây nữa.” Thế là hy vọng của tôi tan tành mây khói. Rồi đến lượt Soeur Catherine dạy lớp ba lặp lại điệp khúc: “Đúng là cùng một chữ.” 
“Dạ, dạ, thưa Soeur,” tôi nói, lắp bắp, nhìn Soeur Étienne bằng cặp mắt cố rán sức thành khẩn tối đa. “Để em nói, để em nói.” 
“Không nói năng gì nữa hết.” Soeur Étienne nói. “Trễ rồi.” 

Tới lượt Soeur Antoine béo tròn như cái thùng phi thì tội tôi, không cần xét, cũng đã bị kết án rồi. 
“Chữ trên bảng là do thằng ni viết.” Soeur nói to tiếng, như muốn chia sẻ phần nào nỗi tức giận với Soeur Étienne vậy. “Một trăm phần trăm.” 
Hai chân tôi như muốn xụm xuống, muốn gục mặt trên sàn xi-măng của lớp học. Mọi hình ảnh trước mắt tôi nhoà nhạt như sau một màn sương mù, và tai tôi nghe Soeur Teresa hiệu trưởng nói: 
“Phạt đánh vào mông ba mươi roi. Đuổi một tuần nghỉ học. Và từ nay cho tới ngày bế giảng, mỗi ngày phải quét lớp học cho thật sạch.” 

Xin Chuá lòng lành thương xót con với Chúa ơi! Tôi nói thầm. Tội con Chúa ơi. 

“Em xin cám ơn các chị,” Soeur Étienne nói. “Chuyện phạt, để mỗi mình em làm.” 

Sáu con chim bồ câu trắng đi ra khỏi lớp học. Trong lớp, giờ này chỉ còn mỗi Soeur Étienne và tôi, một người là nạn nhân và một kẻ thủ phạm, đứng đối diện nhau trong căn phòng im ắng và lạnh như nhà quàn. Bây giờ thì Soeur Étienne ngồi vào ghế trước bàn giấy, nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến lạ thường. Suốt cả đời tôi sau này, tôi chưa bao giờ thấy lại được cái ánh mắt của ai chứa đựng nhiều tình thương đến thế. 

“Em không cần vòng tay nữa,” Soeur nói. “Em tới đây.” 
‘Dạ.” tôi bước tới, đứng trước bàn giấy, cúi đầu trước mặt Soeur. 
“Tại sao con làm như rứa?” Soeur nói, giọng dìu dàng, êm ái lắm, nghe như một lời ru. 
Tôi ngước mắt nhìn Soeur, lưỡi tôi như đã bị cắt đứt. 
“Em cứ nói. Soeur không trách em mô.” 
“Dạ tại con ghét Soeur,” tôi nói. 
“Soeur làm chi con mà con ghét?” 
“Tại Soeur quất roi vào mông con đau quá nên con ghét Soeur.” Tôi lại nhìn vào đôi mắt ươn ướt của Soeur, dường như đôi mắt ấy càng lúc càng ướt hơn. “Mà cũng tại con không thuộc bài.” 
“Soeur cũng phạt các em khác như rưá, chứ có phải một mình em đâu.” 
“Em không biết làm răng mấy đứa nớ chịu đựng được, chứ còn em, em chịu không nổi.” 
“Bây giờ Soeur quất roi vào mông em, em chịu nổi không?” 
“Em không chịu nổi mô, Soeur ơi.” 
“Vậy thì Soeur không phạt em ba mươi roi như Soeur hiệu trưởng nói. Soeur chỉ phạt mười roi thôi. Em chịu nổi không?” 
“Dạ, thưa Soeur, em chịu cũng không nổi.” tôi nói. “Em sợ đau lắm, Soeur ơi.” 
“Vậy thì Soeur cho em mắc nợ Soeur mười roi. Nếu em còn nghịch ngợm, phá phách, và không chăm học thì Souer sẽ phạt gấp đôi. Em có chịu không.” 
“Dạ, thưa Soeur, cho em mắc.” tôi nói, “Em chịu, em chịu.” 
Món nợ mười roi ấy Soeur Étienne không bao giờ đòi. Đã thế, Soeur còn nói, “Soeur không bắt em phải nghỉ học một tuần, mà em không được tới lớp ngày mai và ngày mốt thôi. Ngày thứ hai, em đi học lại.” 
“Dạ, em cám ơn Soeur,” tôi nói. 
“Ngày thứ hai, em đi học lại, em phải viết và nộp cho Soeur 100 câu ca dao.” 
“Dạ. Mà câu ca dao chi Soeur?” 
“Câu ni,” Soeur nói: 

Muốn sang thì bắc cầu kiều, 
Muốn cho hay chữ phải yêu mến thầy.
 

“Dạ. Em sẽ viết 100 lần câu ni.” 
“Tốt. Và Soeur tha cho em tội phải quét lớp mỗi ngày. Nhưng em phải làm cái khác bù vào. Thứ hai, Soeur sẽ cho em biết làm cái chi.” 
“Dạ.” 
“Bây giờ, em về đi.” 
“Dạ thưa Soeur, em về,” 

* * *
Hai ngày tôi bị đuổi học không phải là hai ngày nghỉ lễ được tha hồ nô đùa, chạy nhẩy đâu. Soeur Étienne đã tha hầu như hết tội lỗi của tôi; nhưng ba tôi thì không tha. Với ba tôi, con cái của ông chỉ có đau nằm liệt giường mới không tới trường mà thôi. Tôi phải trả nợ hai ngày bị đuổi học bằng một trận đòn nhớ đời. Mười roi đổi lấy một ngày nghỉ học. Mỗi chiều, từ đơn vị về, ba tôi bắt tôi nằm sấp thẳng cẳng trên sàn xi-măng để hứng mười ngọn roi cá đuối quất xuống mông tôi. Mỗi đường roi từ trên cao vút xuống mang theo lời ba tôi nói, “ Mi là thằng mất dạy! Dám cả gan vô lễ với cả thầy cô.” Hứng mười đường roi xong, ông bắt tôi quỳ ở một góc nhà, và miệng phải nói như tụng kinh, câu: “công cha nghĩa mẹ ơn thầy.” Tôi vừa quì vừa ca cái điệp khúc bi ai này cho tới khi mẹ tôi dọn bữa cơm tối lên bàn ăn thì tôi mới được ngừng “tụng kinh”, và mới đuợc đứng lên. Đêm về, tuy tôi đã nằm nghiêng bên phải rồi nghiêng bên trái, nhưng hai mông tôi đau rát đến ứa nước mắt ra. (nếu bạn nào đã từng hứng ngọn roi cá đuối thì sẽ thông cảm cho hai má mông trắng trẻo tròn trịa của thằng bé 11 tuổi.) 

Hai mông rát và rỉ máu ra, vậy mà tôi còn phải ngồi chồm hổm trên ghế và khòm lưng xuống để trả nợ cho Soeur Étienne. Trong cái tư thế ngồi vừa khó coi vừa đau đớn này, tôi phải rán viết 100 lần câu ca dao: muốn sang thì bắc cầu kiều, / muốn cho hay chữ phải yêu mến thầy. Đang học lớp nhất, tôi làm gì có bút nguyên tử hay bút máy như khi lên trung học. Tôi viết bằng bút lưỡi lá tre, viết được vài chữ tôi phải nhúng lưỡi vào lọ mực tím, và phải lấy giấy thấm thấm cho khô những hàng chữ. Thiệt là gian lao! Viết được 10 lần câu ca dao này thì ông anh con ông bác ruột vác xác vô nhà. Ông nội ni, miệng bao giờ cũng đi nhanh hơn chân, chưa thấy mặt đã nghe cái giọng loa kèn của khứa. 
“Chú mi siêng học quá ta.” Ma Lanh Đại Huynh nói, “Lớn lên khá đó chú mi.” 
“Eng tới nhà có chuyện chi không, eng?” tôi nói. “Em không có thuốc Rubi vàng nữa mô.” 
“Có chuyện chi mô,” đại huynh nói. “Sẵn đi ngang, eng ghé vào thăm chú thím. Chú thím có nhà không?” 
“Ba mạ em đi vắng.” 
Ngừng lại một lát, đại huynh nói: “Rứa chuyện ‘trả thù’ mụ ma sơ nớ của chú mi đi tới mô rồi?” 
“Đừng nhắc tới chuyện nớ nữa, eng ơi.” 
“Eng chỉ quan tâm tới chú mi thôi.” 
“Cám ơn eng,” tôi nói. “Xong hết rồi.” 
“Chú mi đang viết cái chi mà eng thấy mặt mũi chú mi nhăn nhăn nhó nhó rứa? Đại huynh cười hè hè (giọng cười như tiếng cười của loài dê). “Đang mần thơ đó à?” 
Tôi không muốn trả lời thằng chả thêm một tiếng nào, thậm chí còn muốn thằng chả cút ra khỏi nhà tôi. Nhưng đại huynh đã tới gần đứng sát sau lưng tôi, và đầu thằng chả chồm qua đầu tôi. 
“Chà chà, chú mi cũng bày đặt mần thơ lục bát nữa à,” Đại huynh nói. “Đừng dại dột dính dáng vô ba chuyện thơ phú lăng nhăng. Dính vô là chú mi đi ăn mày hay cạp đất mà sống đó, chú mi ơi.” 
“Tui có làm thơ làm thẩn chi mô,” tôi nói, (giờ thì tôi không muốn xưng em với thằng chả nữa) “Tui đang liệt cả bàn tay để viết 100 lần câu ca dao, eng ơi.” 
“Đưa eng coi,” Miệng nói là tạy chụp tờ giấy tôi đã viết được 10 lần câu ca dao nhớ đời đời này. “Tại răng chú mi cần phải viết 100 lần?” 
“Chuyện của tui, để tui lo,” Tôi nói. “Eng khỏi cần lo cho tui.” 
“Để eng bày cho chú mi một cách,” đại huynh nói. 
“Cám ơn eng. Tui không cần.” 
“Thủng thẳng, nghe eng nói. Chú mi muốn dùng thì dùng, không dùng cũng chẳng thiệt hại chi chú mi. Cách ni sẽ giúp chú mi bớt mỏi tay thôi.” 
Nghe nói đỡ mỏi tay, tôi nói, “Cách chi? Eng nói đi.” 
“Chú mi xé tờ giấy ni đi.” 
“Eng nói cái chi?”
“Eng nói chú mi xé tờ giấy ni đi.Viết lại từ đầu!” 
“Eng nói thiệt hay nói giỡn rứa eng?” tôi nói, “Tui viết được 10 lần rồi, eng ơi.” 
Ma Lanh Đại Huynh cười ầm rồi nói, “Chú mi mà viết hết cả 100 lần câu ni thì eng sợ chú mi không có bàn tay mà và cơm vô mồm. Nghe lời eng, xé, xé, xé. Viết lại từ đầu. 
Tôi hoàn toàn không hiểu ý thằng chả muốn nói gì. Tôi hỏi, “Viết lại từ đầu?” 
“Ừ, viết lại từ đầu,” đại huynh nói. “Và chỉ một lần thôi.” 
“Eng nói, tui chỉ viết một lần thôi?” 
“Một và chỉ một.” 
“Eng nói cái cách của eng bày đi. Tui nghe eng nói.” 
Ông anh con ông bác ruột lanh trí thật. Cách thằng chả bày tôi giúp tôi đỡ mỏi tay biết chừng nào. Và tôi làm theo “quân sư” cố vấn như sau: 

1. muốn sang thì bằng cầu kiều, 
muốn cho hay chữ phải yêu mến thầy. 

2. như trên 
3. như trên 
4. như trên 
................................ 
100 như trên 


Tôi quả thật bái phục đại huynh này. Tri tuệ của ngài quá ư ma lanh! 

* * * 

Sáng thứ hai, sau hai ngày bị đuổi học, tôi trở lại trường với hai mông vẫn còn đau rát. Vừa qua khỏi cửa lớp, tôi thấy Soeur Étienne đã ngồi trước bàn giấy tự bao giờ. Tôi đi thẳng về phía Soeur, và vòng tay chào: “Em chào Soeur,” tôi nói, “Em nộp cho Soeur.” Vừa nói tôi vừa đưa mấy tờ giấy đã viết một lần trọn câu ca dao và 99 lần như trên. Soeur cầm tờ giấy lên nhìn rồi oà cười. “Soeur cũng thua em luôn!” Soeur nói, “Thôi, cũng đuợc đi. Kể từ hôm nay em ngồi chỗ khác.” Soeur chỉ tay về cái dãy bàn đầu cách cái bàn giấy của Soeur chỉ một cánh tay. Và kể từ ngày đó tôi bị ngồi kềm kẹp giữa hai đứa con gái, con Châu Thị Trung Nguyên bên phải và còn Hồ Thị Lan Anh bên trái, tay chân tôi không nhúc nhích cựa quậy chi được. “Và cũng từ ngày hôm nay, mỗi ngày, thay vì quét lớp cho sạch, thì em phải làm cái ni. Lát nữa đọc kinh xong, Soeur sẽ nói cho em biết.” 
Sau khi tiếng amen vừa dứt, Soeur Étienne kêu tôi lên đứng trên bục gỗ trước bảng đen, quay mặt xuống lớp học, và hô lớn: 

Tiên Học Lễ 

Và hết thảy học trò nam nữ đồng thanh đáp: 

Hậu Học Văn 

Mỗi sáng, sau tiếng amen, tôi phải xướng to lên ba lần tiên học lễ và cả lớp đáp lại hậu học văn ba lần, cho tới ngày cuối cùng của năm học 

* * * 

Và ngày bế giảng niên khóa đã đến. Trong buổi học cuối năm, Soeur Étienne không giảng bài cũng không bắt học trò chép bài như mọi ngày. Suốt hai giờ đầu, Soeur cho chúng tôi từng nhóm bạn bè ngồi tụ lại cười nói rầm vang cả lớp. Ngoài song cửa lớp, nắng óng ánh trên mặt sông Hàn như rủ rê tuổi nhỏ nô giỡn với sóng nước. Hè đã về. Mấy gốc phượng đã đỏ thắm trong sân trường. Sang năm, chúng tôi sẽ rời xa mái trường tiểu học, để lên trung học đệ nhất cấp, và theo học ở một trường trung học nào đó trên phố. Như những cánh chim bé bỏng, chúng tôi sẽ bay ra khỏi sân trường tiểu học và bay tới một sân trường lớn hơn. Ngay lúc ấy, tôi nào biết đến nỗi buồn biệt ly, lòng hân hoan được vui đùa ba tháng hè, và háo hức được cùng bè bạn ngâm mình trong dòng sông Hàn nô giỡn với sóng nước tung toé, và đôi chân chạy trên sân cát đuổi bắt, tranh giành quả bóng đá. 
Hai giờ sau của buổi học, Soeurr Étienne trên bục gỗ, đánh nhịp, và cả lớp chúng tôi đồng ca những ca khúc mùa hè của tuổi học trò. Trước khi tiếng kẻng vang lên báo hiệu giờ tan lớp và cũng là tiếng kẻng cuối cùng của năm học, thì Soeurr và cả lớp đồng ca ca khúc “Hè Về” của nhạc sĩ Hùng Lân. Trời hồng hồng, sáng trong trong / ngàn phượng ru nắng ngoài song . . . . Khi tiếng hát cả cô lẫn trò chấm dứt, Soeur kêu từng học trò lên bàn giấy để nhận phiếu điểm, và nói riêng gì đó với từng đứa một. 
Đến phiên tôi, tôi đừng bên cạnh bàn giấy, sát với ghế ngồi của Soeur, nhìn ngắm khuôn mặt Soeur và đầu cúi xuống. Soeur Étienne đặt tờ phiếu điểm vào tay tôi, rồi Soeur đặt tay Soeur lên đỉnh đầu tóc húi cua của tôi, xoa tới xoa lui mấy lần. Tôi cảm nhận được hơi âm ấm từ lòng bàn tay Soeur truyền qua đỉnh đầu rồi lan xuống toàn khắp thân thể tôi. Và tôi cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi gì nghe xao xuyến lạ! Thuở bé tôi không hiểu rõ nỗi lòng mình, và ở tuổi nhỏ thì vui buồn hờn giận đến nhanh và đi sớm. Tôi nghe Soeur nói, “Sang năm, em lên trung học rồi,” vừa nói Soeur vừa xoa xoa cái đầu tôi đang cúi xuống, “Em phải cố gắng chăm chỉ học hành. Soeur nghe em học giỏi thì Soeur vui. Và Soeur thương.” Rồi tôi ngước mắt lên, nhìn khuôn mặt dịu dàng thanh thoát của Soeur, và tôi thấy đôi mắt Soeur ươn ướt hơn. Bỗng nhiên, tôi cảm nhận rằng những giọt lệ sắp vỡ ra trong mắt mình. Tôi nhét tờ phiếu điểm vào cặp táp, và oà chạy ra khỏi lớp. 
Chừng một năm sau, tôi không thấy cái dáng mảnh mai trong áo choàng trắng nữ tu của Soeur Étienne nữa. Trong những buổi lễ sáng lẫn lễ chiều, tôi cũng không còn thấy Soeur đứng đánh nhịp điều khiển ban thánh ca của nhà thờ nữa. Tôi nghe phong thanh là Soeur đã hồi tục, và thành hôn với một anh trung úy không quân là cái anh chàng sĩ quan tôi biết mặt, và nhiều lần thấy hai người đứng nói chuyện với nhau. 

Con Chim Bồ Câu Trắng đã bay xa. Và hơn bốn mươi năm đã trôi qua . . . 

HẾT 

Hoàng Thủy Biển 
(18.03.2010) 
(trong Tạp Văn “Những Khuôn Mặt Yêu Dấu”)
 

 
HOÀNG THUỶ BIỂN

Lên sóng lúc 07: 52 ngày 27.11.2011