Trang Chủ‎ > ‎Bến Văn‎ > ‎

TUỔI ĐÁ BUỒN - Huỳnh Minh Tâm

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                
 TUỲ BÚT
 
 

Tiếng vọng của dòng sông, của sỏi đá, của cây lá hoặc của du du gì gì
đó , thiết nghĩ cũng là tiếng vọng của đời người láng lai buồn bã. Rồi
tôi bất chợt nghĩ rằng cái buồn bã ấy là phi lý. Vì sao phi lý bất
thật ? Vì khi tôi nghe cầm tài Thế Vinh gãy đàn với những ngón tay
măng non, kỳ ảo bản nhạc Tuổi đá buồn của nhạc sĩ Trịnh công Sơn,
thì mặt mày tôi tỉnh rụi, hớn hở
               
                                                         Trời còn làm mưa                                                           Mưa rơi mênh mang
               Từng ngón tay buồn
               Em mang em mang
               Đi về giáo đường
               Ngày chủ nhật buồn
               Còn ai còn ai
               Đóa hoa hồng
               Cài lên tóc mây
               Ôi đường phố dài
               Lời ru miệt mài
               Ngàn năm ngàn năm
               Ru em nồng nàn
               Ru em nồng nàn
 
 
 
 
Bởi khi tôi nghe ra một điều gì đó mơ hồ, thơm tho, rộn rịp, thế là
những dồn tụ buồn bã xưa kia, sầu đau xưa cũ của lòng tôi bỗng chảy ùa
ra, tràn trề nỗi sung sướng mê ly bất tận. Thế thì vì sao người nghệ
sĩ chân thành tối thượng kia lại bắc chiếc cầu trái ngang giữa cơn mưa
buồn bã ngày chủ nhật sang đóa hoa hồng thơm ngát, ngón tay thon thon
tuyệt diệu, lời ru chan chứa nồng nàn ? “ Tôi không biết không biết gì
nữa cả”. Chỉ vì tôi chẳng biết nghĩa gì đâu. Mà có biết cũng như là
không biết.
               
               Trời còn làm mây
               Mây trôi lang thang
               Sợi tóc em bồng
               Trôi nhanh trôi nhanh
               Như dòng nước hiền
               Ngày chủ nhật buồn
               Còn ai còn ai
               Đóa hoa hồng
               Vùi quên trong tay
               Ôi đường phố dài
               Lời ru miệt mài
               Ngàn năm ngàn năm
               Ru em giận hờn
               Ru em giận hờn
Cái tuổi nào, cái tuổi mộng mơ lai rai bên chén rượu bình trà, bên đàn
ca sáo thổi để chộp bắt, hay chiêm nghiệm, hay suy tư cái thời gian
từng giọt từng giọt rơi nghiêng ngả trên da thịt người đời. Cuộc đời
là mây lang thang, là mộng du hão huyền về ái tình, thi ca và danh
vọng. Tất thảy là lời ru buồn, cái chết buồn. Rồi ngẫm nghĩ lại những
lời ca kia cũng mộng mơ, ảo huyền, trơ trẽn. Nhưng cái âm nhạc của nó
thì dẫn dụ réo rắt cô đơn, làm cho con người ta phải “vong thân”, mà
yêu mến đời người ngắn ngủi quá, công việc gấp gáp quá, tình yêu chộn
rộn quá, tiền bạc bẩn thỉu quá, nhạc sĩ thần thánh quá ?
               
               Trời còn làm mưa
               Mưa rơi mưa rơi
               Từng phiến băng dài
               Trên hai tay xuôi
               Tuổi buồn em mang
               Đi trong hư vô
               Ngày qua hững hờ
               Trời còn làm mưa
               Mưa rơi mưa rơi
               Từng phiến mây hồng
               Em mang trên vai
               Tuổi buồn như lá
               Gió mãi cuốn đi
               Quay tận cuối trời.

Bởi lòng trắc ẩn, bởi cũng mang một tình yêu và số phận, nhạc sĩ đã
“chỉ ra” sự thật trên hai tay xuôi để đi vào cõi vô cùng, nhưng nhạc
sĩ đã “ vẽ” nên một cuộc sống cũng thật đẹp đẽ với những mây, lá và
cái “ vô mục đích, vô châm ngôn” của nó. Như là để gió cuốn đi. Như là
áo xưa dù nhàu/ cũng xin bạc đầu/ gọi mãi tên nhau.

               Trời còn làm mưa
               Mưa rơi thênh thang
               Từng ngón chân trần
               Em quên em quên
               Ôi miền giáo đường
               Ngày chủ nhật buồn
               Còn ai còn ai
               Đóa hoa hồng
                Tàn hôn lên môi
               Em gầy ngón dài
               Lời ru miệt mài
               Ngàn năm ngàn năm
               Ru em muộn phiền
               Ru em bạc lòng
Trong khúc tình ca buồn, trong bóng dáng thê thiết cô đơn kia, tâm hồn
tôi vẫn còn tìm ra vài ánh lửa. Cái ngọt ngào êm ái, cái mang mang hiu
quạnh lẩn quất đâu đó kia nọ trong mây mưa hoa lá lời ru hay ở một cõi
mông lung huy hoàng xa lạ cũng chỉ ở tại lòng ta. Còn tuổi đá son kia
biết đâu mà phân định ?

HUỲNH MINH TÂM
(GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam)