Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

NHÓM LỬA ĐÊM ĐÔNG - Thơ nhiều tác giả

                                                         CHÚC  MỪNG  GIÁNG  SINH       

 
 
 

VIẾT TRONG GIỜ CHÚA SINH 
- Trương Nam Hương

 

 

Anh đóng đinh nỗi buồn
Lên câu thơ thập giá
Chúa sợ anh cô đơn
Sinh em làm…tất cả!

 

Ta phục sinh trong nhau
Sau thăng trầm đổ vỡ
Anh- chú-chiên- lạc buồn
Gặp tình em máng cỏ

 

Nơi vẫn tràn hơi ấm
Hai ngàn năm hài đồng
Thịt da hừng ánh sáng
Cháy kiệt cùng đêm Đông!

 

 

ĐÀ LẠT BÂY GIỜ - Nguyễn Đăng Trình

 

Noel háo hức lên Đà Lạt
xem thử còn ai quen biết không
nghe nói lâu rồi em đã khác
cái thời phố núi biếc ngàn thông

 

mới đó mà hai mươi tuổi nhớ
tôi gùi kỷ niệm bỏ về xuôi
xa Xuân Hương... đồi Cù... Than Thở...
xa tháng ngày tập tễnh rong chơi

 

xa mùa thánh ca em vẫn hát
rủ nhân gian mừng Chúa giáng sinh
Đà Lạt sần sần say lễ lạc
quên giúp tôi băng bó cuộc tình...

 

lững thững khắp thung đồi lũng núi
chẳng em nào còn nhận ra tôi
buồn quá... thèm làm viên đá cuội
lòng hồ ai ném tự do rơi

 

thèm được một mình bên trảng cỏ
ngả lưng nằm ngó khói ngó sương
mặc mưa gió ầu ơ khúc nhớ
mặc trái thông rơi trúng nỗi buồn

 

Đà Lạt bây giờ son phấn quá
vừa mới lên đã muốn bươn về
em xúng xính áo xiêm mệnh phụ
đâu thời nửa phố nửa nhà quê?!

 


 

TIẾNG CHUÔNG TRÊN ĐỒI SƯƠNG

Nguyễn Vân Thiên

 

Như mơ thánh thót chuông ngân

Tay run tay nắm, vai gần ấm vai

Thiên đường nào  giấu mắt nai

Môi thơm bối rối nửa bài thánh ca

 

Đồi sương bên gốc thông già

Cành khô nhóm lửa, tay ngà em hơ

Ta ngồi hong sưởi vần thơ

Mắt cay cay khói, hồn mờ mịt sương

 

Lòng ta hang đá nhớ thương

Tình yêu nào tận thiên đường giáng sinh

Chuông reo rối nhịp tim mình

Chớp mi thánh nữ lung linh sao trời

 

Chuông rung tiếng kép tiếng rời

Tiếng bay đỉnh gió, tiếng rơi thung mờ

Giật mình rụng quả thông khô

Hồn thơ gợn sóng, mặt hồ vỡ gương

 

 

LỄ DÂNG CUỘC ĐỜI - Phan Văn Thanh *
 
  "Lễ vật con dâng là tấm lòng tan nát Khiêm cung"
 
Con không có bàn Thánh
Với nến sáng hai hàng
Giữa nguyện đường âm vang
Lời cầu kinh sốt mến.
 
Con không có chén Thánh
Với bánh trắng rượu nồng
Trên đôi tay hiến dâng
Toả hương trầm thơm ngát.
 
Con chỉ còn bụi đất
Bám đầy trên hai tay
Khó nhọc ngày qua ngày
Giữa chợ đời hỗn độn.
 
Tâm hồn con thiếu thốn
Kinh cầu thưa trên môi
Dường như xa nhiều rồi
Cõi lòng con với Chúa.
 
Đường đời trăm vạn nỗi
Chợt thấy mình bơ vơ
Hôm nay, trước bàn thờ
Trần gian con dâng lễ.
 
Rượu nồng: hai hàng lệ
Thắp đôi ngọn nắng hồng
Bánh miếng: một bánh lòng
Hao mòn theo năm tháng.
 
Mồ hôi đời lận đận
Thay giọt nước tinh trong
Con đốt nhúm hương trầm:
Lời âm thầm sám hối.
 
Chúa ôi! xin hãy đợi
Một đời con nhỏ nhoi
Sẽ dâng hết cho Người
Trên bàn thờ nhân thế.
 * (Trích CHIM GỌI ĐÀN- Kỷ Yếu TCV GIOAN ĐN)

 

 

 

ÁO BÀNG ĐỎ - Nguyễn Tam Phù Sa


 
Đâu đợi Giáng Sinh mới lạnh hả em
Lạnh trong máu lạnh ra từ bụng mẹ
Chút nồng ấm môi người than lửa trẻ
Như Tam An còn ở tuổi mười lăm
 
Như Núi Thành trăng mật mới tròn năm
Mắt lúng liếng cười khoe bốn nụ
Anh hoá trẻ vỡ lòng môi khát bú
Ôi Thanh tân! Sóng sánh ngọc Thu Bồn
 
Có sinh thêm lần, có chết sắp chôn
Cũng xin Chúa cho anh nhành mai tím
Nhành mai tím nhành khe sâu bí hiểm
Hồn mơ tiên, mơ vỗ đập Sơn Trà
 
Núm cát Chu Lai, đôi tháp Chămpa
Đồng mai tuyết phút giây nầy tắt thở
Một thoáng Mỹ Sơn nghìn thu ngỡ...
Tháp cổ mà đâu có tháp nào già!
 
Thương hết tháng mười, nhớ suốt tháng ba
Cộng tháng chùa Bà thành tam hợp
Áo bàng đỏ một thời qua cửa lớp
Để một đời ray rứt nhớ mong quê.
 

 

 


 

 



Hình ảnh
 
   
NHÃ CA CHO GIÁNG SINH - Hồ Ngạc Ngữ
 
Hãy đặt niềm vui vào chiếc hộp xinh
Mang đến tặng những thiên thần bé nhỏ
Những đứa bé ở đầu đường xó chợ
Đang co ro trong cái rét tràn về
 
Hãy nhớ cuộc đời còn bóng mẹ quê
Đang cơ cực trên cánh đồng vất vả
Em sẽ hiểu vì sao lòng rất lạ
Khi tình thương toả khắp nhiệm mầu
 
Anh nhìn lên cây thập tự thương đau
Và đã hiểu vì sao Người lại đến
Trong máng cỏ, đêm Bê Lem giá buốt
Nhận khổ đau trong tiếng khóc chào đời
 
Hãy yêu thương, vì ta đựơc làm người
Với ân sủng ban ra từ lòng mẹ
Nhìn thấy Chúa trong bóng hình con trẻ
Những thiên thần bay lượn giữa đêm Đông...
 
 
GIÁNG SINH XANH - Trần Thị Cổ Tích
 
Anh đã về! Noel này không lạnh nữa
Em ngửa mặt nhìn trời
trái tim mở
hân hoan
Bao muộn phiền trôi vào gác chuông yên ngủ
Thả tiếng cười bay. Ô! Jingle Bell...
Em như chú chuột Jerry nhảy nhót
                                trên phím dương cầm
Như con tuần lộc kéo chiếc sleigh
                       vút giữa trời tuyết trắng
Chúng ta bên nhau đôi bàn tay ấm
Nở lại giấc mơ đời xanh biếc những vì sao
Thắp lên ngọn nến tình một lần lơ đãng
Ta đánh rơi giữa chiều lạnh Giáng Sinh xưa
Vâng. Anh đã về!
Noel không bao giờ lạnh nữa
Em ngửa mặt đón trời
trái tim mở
hân hoan!
 
 
 
NHÀ THỜ KHÔNG CÓ THÁP CHUÔNG
Thiện Mỹ Giang
 
                  THƯƠNG VỀ GIÁO XỨ HOẰNG PHƯỚC - HÀ TÂN,
                   ĐỂ NHỚ LẠI MỘT THỜI NGUY NAN KHỐN KHÓ!
 
Chim câu!
Chim câu!
Bay về đâu?
Bay về đâu?
Tan tổ
Có khổ?
Có buồn?
Nhà thờ đã đổ tháp chuông nhà thờ!
 
Trong mơ còn đó trong mơ
Chuông hoàng hôn rụng sao mờ hoàng hôn
Chuông bình minh đổ dập dồn
Giục gà gáy, thức linh hồn ngủ mê
Giọt rơi chìm đáy sông quê
Giọt lên núi Thánh bay về chân mây
Chuông buồn hoen tím mắt cay
Làm rơi lệ nến bỏng tay thiên thần
Chuông vui thánh thót xa ngân
Nối trời đất để tim gần tim hơn...
 
Nhà thờ không có tháp chuông
Trên thập tự Chúa có buồn hay không?
Tìm người thương chủ nhật hồng
Con về xóm đạo nghe lòng rưng rưng...
 

 

 

LẬP ĐÔNG - Nguyễn Vân Thiên

 

Môi xưa run hát thánh ca buồn

Ngơ ngác chim về đậu tháp chuông

Đốt lá sầu đông hơ tuổi dại

Tình đầu gió bấc thổi qua truông

 

Ngón xưa run gõ phím đàn trầm

Nến rơi lệ bỏng nốt hoà âm

Tan lễ khuya về thương vai ướt

Len lén tim nghe mắt nói thầm

 

Lập đông nay nay nữa mấy mùa đông

Lửa cháy lòng ta sắc len hồng

Chạng vạng níu ngày xin chút nắng

Thắp buồn đưa áo lụa qua sông.

 
 
MÙA ĐÔNG - Trần Áng Sơn
 
hình như ai đi guốc mộc
gõ trên vỉa hè 
tiếng mùa đông khô khốc
gió hanh nứt nẻ
tiếng còi tàu, khói còi tàu viền ngang
                          đường chân trời quạnh quẽ
 
hình như có một trái tim
rạn nứt trong băng giá mùa đông
tình anh như thềm sương đêm
rơi xuống
như những giọt nước mắt
hoá thành cơn mưa
có những chiếc bong bóng tuổi thơ
trôi theo mưa - giã từ quá khứ 
 
 
 
PHIÊN KHÚC SẦU ĐÔNG - Trần Vĩnh An
 
BẢN LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG
 
Hoa quỳ vàng phố nẻo cao
Em còn đứng đợi mưa rào ngọn thông
Hạt sương ngậm sợi mi cong
Tuổi em vừa lớn hay đông vừa về
 
SƯƠNG SỚM NHÀ QUÊ
 
Ở gần phố vẫn nhà quê
Dăm bờ ruộng nhỏ sương mê mẩn nhờ
Ngựa rong ruổi chợ đường xa
Ngồi cà phê sáng nhớ bè bạn xưa
 
VỪA THẤY MÙA ĐÔNG
 
Nghe đông lạnh thấm mái hiên
Xanh nhành lan đỏ trái tim ta chờ
Tình em xa ngái... ngẩn ngơ
Heo may bến cũ người thơ động lòng
 
UỐNG RƯỢU CHIỀU CUỐI NĂM
 
Mỗi chiều về, mỗi chiều về
Ta ngồi trong xó buồn ghê một mình
Ủi an lạnh tiếng thạch sùng
Rượu còn mươi giọt, đời còn bao năm?

 
THƠ VIẾT CHIỀU MÙA ĐÔNG - Ngã Du Tử
                                           Riêng Bích Liên
Thắp lên Em ngọn lửa lòng
Sẽ thêm hơi ấm buổi đông chí chiều
Bàn tay nắm chặt tin yêu
Áo cơm lận đận bước đều cùng Em
Tháng năm thuyền thúng nổi chìm
Thương tôi chưa mỏi cánh chim giang hồ
Cả đời nặng một chữ thơ
Mai sau ai có đau tờ sử tôi?
Mùa đông giọt giọt mồ hôi
Nhỏ vào hạnh phúc trên đồi trổ bông
Cuối cùng nước cũng về Đông
Câu thơ bay giữa mênh mông Thái Bình.