Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

SÔNG CHẢY QUA... HỒN

SÔNG HỒNG 17 TUỔI - Trương Nam Hương
 
Năm anh mười bảy
Sông Hồng tuổi em
Bờ đê. Đêm ấy...
Sóng. Trăng. Cỏ mềm...
 
NGUÔN ẢNH : GOOGLE 
 
Anh vốc nước lên
Chạm môi em đỏ
Khoác vai bóng thuyền
Buồm lơi cúc gió
 
Em đổ đầy anh
Tiếng sông úng ớ
Mắt sao mướt xanh
Rơi nhoè ngấn cỏ
 
Ngày trăng biết nhớ
Sông Hồng biết yêu
Năm anh mười bảy
Cầm con sóng liều...
 
Rồi anh biền biệt
Dạt trôi bao miền
Ba mươi năm ấy
Sông Hồng hoá em!
 
 
NHỚ SÔNG MẸ - Trương Nam Hương
 
1
Trăng thắp nến đợi ngày sông trở dạ
Con chào đời cùng lúc với phù sa
Con nhận nước sông Hồng làm máu đỏ
Cát ôm con từ hơi Mẹ ấp òa
Con mượn cỏ bờ đê làm chỏm tóc
Mắc vành nôi lên dợn sóng la đà
Khi bập bẹ âm đầu, con gọi Mẹ
Chạm mảng trời run biếc của bèo hoa
2
Mẹ nuông ấm đời con bằng Quan họ
Thuở trúc xinh gọi tã lót ơi à
Môi đã ríu mạn thuyền thưa Quán dốc
Mắt đã dài cho ướt cả người xa
Trăng ửng lớn một lần con dối mẹ
Đánh rơi đêm vào chỗ rễ si xòa
Sông Mẹ thức trắng nửa bờ lau nhắc
Mai con về tạ lỗi với phù sa.
 
RƯỢU SÔNG CÔN - Phụng Lam
 
Rượu Sông Côn
nắng hạ rót tràn
mời...
ai chưa kịp về - Sông đợi.
 
Ta ngây ngô khoét miếng nắng thủng - làm mâm
dọn: câu thơ chiều
đĩa mồi gió
tiếng cười em
say...say ngửa nghiêng trời đất!
 
Chiều
chừng như không tắt
tình
chừng như không cạn
rượu Sông Côn...
mâm nắng thủng chảy dài...
                                    Đại lãnh, tháng 8 - 2010
 
 BÀI LỤC BÁT GỞI SÔNG - Nguyễn Hải Triều
 
Bữa về chỉ bến và tôi
Ngẩn ngơ một cánh buồm trôi giữa dòng
Lưng chừng nắng với mênh mông
Lặng im sông chảy mà không nói gì...
 
Hình như lau cũng già đi
Lơ phơ tóc muối người đi sông buồn
Tháng năm chớp bể mưa nguồn
Mây còn trắng để trời buông nắng ngàn?
 
Vẫy bàn tay gió lang thang
Níu triền sông gọi thu vàng võ xưa
Ngày trăng giặt áo phơi mùa
Đục trong trôi hết được thua sự đời!
 
Sông là sông của đời thôi
Non mòn biển cạn để rồi... bóng tăm
Chỉ là sóng phía trăm năm
Dấu phù du chảy xiết dòng nước xuôi
 
Bữa về tôi gặp lại tôi
Trắng màu ký ức lở bồi... với sông!
Tháng 10.2009
 
MỘT DÒNG SÔNG - Đỗ Thượng Thế
 
Thảng thốt dòng sông
bị trói chặt đôi tay
thất thế mùa khô hạn
không cưỡng lại đôi chân dạn dày như hai chiếc cọc cắm vào lòng cát
và không thể khép ánh mắt bẩm sinh trong vắt
                               khi hoàng hôn lưng tròng
bị ném lên mặt hơi thở nồng nặc mùi bão giông
                                sặc sụa cơn ho cười nấc
cái cặn của phù vân trắng bệch như vôi tở mở sôi 
 
đời vẫn chưa nguôi cơn khát
những khúc lạc lòng những điệu vần đa mang
                                những lặng câm dao cắt
những viên sỏi nhặt lên từ đáy đêm
bị đay nghiến bởi con sóng dại mang niềm tin                                              chết cạn
chùng chình bóng đò ngang
dấu khua chèo buổi ấy ấy chưa tan
lau lách hoài ru dật dờ xơ xác
mỗi thoáng thu trôi bến cũ đều rằm
Tội nghiệp dòng sông
bị gán thành con nợ
trả lũ trần truồng nắm đuôi trâu hụp lặn dưới trưa hè nắng nỏ
lớp lớp bùn ruộng ao thịt da ngan ngát cỏ rơm
con bống mú vàng xế mẻ chum nắc nẻ tiếng cười khẳm con thuyền giấy
trả bóng cò già đầu cồn cuối bãi gầy nhom...
Sông lắng vào lòng những lặng im thất thanh
giông bão
Bình yên những con mắt thuyền
Trăng lên...
 
 
VỚI CẦN THƠ  - Hà Nguyên Dũng
 
 
Bắc Cần Thơ ! Bắc Cần Thơ
cánh tay vói nối đôi bờ Hậu giang
cầm về những mẩu chia tan
sắp bày nên những cuộc đoàn tụ - vui
mà lòng ta cứ ngậm ngùi
vì mai ta đã phải lui gót rồi
chỉ còn một tối nay thôi
hợp quanh mâm rượu ly vơi, lòng đầy
rót đi, đừng sợ ta say
thấm chi thứ rượu đời cay đắng này
ta say hương vị miền Tây
cái hào phóng, cái sâu dày đó thôi
say gì những cái nông vơi
chỉ trên chóp lưỡi đãi bôi, đãi thời
cơn say này khó phai phôi
dẫu mai cuối đất cùng trời mù xa
rót đi, rót nữa cho ta
tấm lòng của Hậu giang và Cần Thơ
kìa, trăng đã lặn khuya lơ
tiếng gà lác đác nhắc giờ qua sông
xin lưu lại một chút lòng
như phù sa của những giòng sông kia
mà đi, hồ dễ chia lìa !
 
EM LÀ DÒNG SÔNG - Nguyễn Vân Thiên
 
Em là dòng sông
Bến trăm năm tôi gọi đò tắt tiếng
 
Em là dòng sông
Tôi hoá thân mưa nguồn theo em về với biển
 
Em là dòng sông
Nên yêu thương khi lở khi bồi
Riêng cây đa già bến cũ một mình tôi
 
Em là dòng sông
Tim cháy bỏng tôi vô tư nô đùa tắm mát
Tình ngu ngơ chết đuối bập bềnh trôi
 
Em là dòng sông
Lòng em sâu nông
Vô chừng ai biết được
Để tôi buồn lũ lut nửa đời mưa
 
Em là dòng sông
Tôi là cánh buồm nâu
Bão dông đời nhẫn tâm xé nát
Vẫn mơ trăng vàng soi bóng xuống dòng xanh...
 
 
 
  
 
NGÀY KINH KHA TRỞ LẠI - Nguyễn Ngọc Nghĩa
 
風蕭蕭兮易水寒,壯士一去兮不復返.
Phong tiêu tiêu hề Dịch thuỷ hàn,
 tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn.
                      Tặng ngày Hoàng Quang Sơn trở lại
 
Tráng sĩ qua sông hề
...sá chi ngày trở lại !
Dich thủy quặn đau hề
…lòng tráng sĩ mang mang
Bấy nhiêu năm lang bạt xứ Tần (?)
Ngọn chủy thủ sao không làm nên nghiệp lớn?
Đất Hàm Dương hề
…có chi mà quyến luyến
Chỉ bụi đường xa hề
…vương vấn bạn ta
Bên này sông vẫn còn những Yên Cơ
Và bầu rượu Cao Tiệm Ly thưở ấy!
Sông Dịch cạn rồi hề
….đường về đã mở
Phải trở lại thôi hề
….trí dũng mà chi
Chẳng Thái Tử Đan chẳng cần chính nghĩa
Chí nguyện cũng thành vớ vẩn thị phi
Uống đi ! Bạn ta ! tráng sĩ thời nay
Sống đi! Bạn ta! tháng ngày sẽ cạn
Chút danh hư bận chi lòng hảo hán
Mặc Yên, mặc Tần, mặc cả thế gian
Ô hay! ai khóc bên bờ sông Dịch?
Sông nước còn đâu để phân cách đôi bờ?
Kinh Kha phục hoàn hề
… cần chi sử sách!
Tráng sĩ trở về hề
….mang nặng tình xưa…..
 
MỘT KHÚC SÔNG VU GIA - Nguyễn Văn
 
Qua sông chợt nhớ con đò cũ
Bến ấy ai dời tận bãi nông
Sông trắng hình như sông trắng quá
Người xưa gầy áo trắng thân trong
 
Qua sông lóng ngóng người qua lại
Mái tóc đen xanh đã mịt trời
Đôi mắt lung linh chìm đáy nước
Ta chờ ai đây Vu Gia ơi
 
Qua sông chôn chân lòng lướng vướng
Thuở còn mơ mộng phía bên kia
Cây trái vườn xưa ai đã hái
Ta với mình ta bờ ngóng bờ
 
Bao năm qua sông hồn chưa qua
Về ngang thăm bến bãi dâu già
Trăng nước đêm nào trôi biệt xứ
Lao xao thuyền sóng bập bềnh ta.
 
HÁT VỚI SÔNG XANH - Nguyễn Tam Phù Sa
 
em chẳng giàu có gì đâu
anh cũng hoàn mây nổi
đừng lo cho anh căn nhà
đừng cắt đặt câu thơ lên lịch
có một thời
phù vân cả với ngôi thừa tự
bèo giạt mây trôi chẳng nới tay
 
có thể em không tin
nhưng đời người như giấc mộng
đã bao lần anh hát với sông xanh
gió hờ hững gõ từng hồi lộn nhịp
đưa anh qua mấy khúc lở bồi
 
vẫn là bóng mây
vắt ngang lòng xế muộn
trưa hôm qua nắng còn ghé qua vườn
rồi mưa suốt
bốn phương trời như tuyết
 
anh vội qua sông cho kịp giờ em tan sở
bão bỗng tràn qua Hàng Xanh
nghiêng đổ lòng thành
nhặt hết sức cũng chỉ còn non một nửa
 
em độ lượng
nhưng lòng anh rơm lửa ngún
cứ như là phải cháy 
phải thành tro.
 
 
DÒNG SÔNG NÀO? - Nguyễn Vân Thiên
 
Dòng sông xanh thăm thẳm chảy qua làng
Trộm tiễn đưa ven bờ ai đứng khóc
Chiều ngày mùa ra bến tre gội tóc
Anh đâu về em cứ ngóng đò sang
 
Dòng sông nào chập chùng sóng tim em
Bên kia bờ mười năm anh biền biệt
Con đò ơi! Dòng sông ơi! Có biết?
Thương cho người xế bóng vọng hoàng hôn
 
Dòng sông nào giờ phiêu bạt đời anh
Còn chút nhớ cho dòng sông quê mẹ
Còn chút thương cho dòng sông thơ trẻ
Nhanh quay về, kịp vuốt mắt tình đau!
 
 
ĐẠI BƯỜNG - Nguyễn Giúp
 

 

 

 

Qua sông là tới làng

Ừ thì qua sông

Cổng làng ưỡn ngực khoe những tam cấp

Rồi sẽ tiếng chim chuyền cành

Vườn nhà thanh bình đến ngờ vực

Tiếng tắc kè giục con

Những qủa bòng dậy thì chìa tay đón gió

Một ngày nơi đây cũng đủ bưng mùi hoa trái

Ngõ vắng êm như thu

Ngây ngô môi cười ước lệ

Lòng tôi đã ngọn sầu riêng

Tát cạn cái nhìn lại gặp em hồ hởi 

Một thời con gái Đại Bường

Một đời trai tráng tôi chông chiêng

Sông ôm làng

Tôi ôm em

Vẫn thế ngàn năm à ơi nước chảy

Ba bề núi dựng

Một bề sông trôi

Còn ai có ai mặn mà câu thơ cũ

Hát gửi con sông đổi màu

Giận thì cứ cầm roi quất gió

Thì cứ lang thang ra đồng chơi với bò và đọc thơ Bùi Giáng

Một bụng trái hả hê

Rồi ngủ võng  

Một giấc mơ trưa có khi thành trẻ nít

Cút bắt bóng làng

Tôi giỡn với mình em.

 
 
ĐỜI THÊM MỘT CUỘC... - Hà Nguyên Dũng 
 
Xin chào Đà Nẵng – sông Hàn
tôi như bèo giạt theo ngàn sóng đau
có trầu mà chẳng có cau
thêm vôi cũng lạt, gặp nhau cũng rồi
 
Cùng chung một cõi pha phôi
hang-sâu-núi-cả tình tôi chưa tàn
đò em buộc bến sông Hàn
dẫu tôi đứng gọi cả ngàn năm không
 
Lấy thơ mà gói nỗi lòng
trèo lên lưng sóng mặc dòng sông đưa
đường dài và nắng và mưa
co ro tronrg nỗi tình xưa buốt đời
 
Khuất nhau mấy chục năm trời
còn bao nhiêu cuộc luân hồi nữa đây
ơi em, lỡ chuyến đò này
đời thêm một cuộc chia tay ngậm ngùi !
 
VỀ BẾN XƯA, NHỚ BẠN - Nguyễn Thiện Văn
 
Bao năm lưu lạc ta về
Ven sông nhặt dấu chân quê chạnh buồn
Bến xưa tinh nghịch tắm truồng
Chiều nay cuối biển đầu nguồn khóc nhau...