Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

TỪ TRĂM NGUỒN SÔNG, THƠ ĐI BỐN BIỂN

*Với sự góp mặt:    NGUYỄN GIÚP, NGUYỄN LƯƠNG HIỆU, ĐỖ THỊ KẾT, NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH, NGÔ HÀ PHƯƠNG, ĐÀO ĐỨC TUẤN,
                                         LÊ LỘC, ĐỖ THÁI, LÊTHỊ ĐIỂM, NGUYỄN LÃM THẮNG,TRẦN HUỆ HIỀN, MAI THANH VINH 
 
 
TÌNH YÊU CŨ MỚI
Nguyễn Lương Hiệu

 

 

Nhiều năm không thấy lạ

Hay là em quá quen

Phố xưa non như lá

Lung linh mắt đêm đen

 

Rủ mình ta thênh thang

Vui vầy đường không rộng

Những ánh đèn lãng đãng

Một mình chợt mênh mông

 

Cho chuyện tình mới hơn

Cớ giận em rất cũ

Ngói âm dương dù sờn

Nõn nà mầm mùa Thu

 

Bỗng nhiên lòng diệu vợi

Em của em đi đâu

Đường dài lòng phơi phới

Hè xanh trời tháng sáu

 

Lòng cũ mới nôn nao

Bềnh bồng từng góc phố

Tình cũ mới xôn xao

Đèn lồng, trăng hội ngộ.

 

(Lên sóng ngày  18.4.2011)
 
 
LỠ
Mai Thanh Vinh
 
Lỡ gánh chiều vào sông
nên cuốn quýt phương trời
lỡ thả một tiếng rơi
khấy dòng sông yên ả
 
một lần lỡ qua cầu
nên đánh rơi chiếc bóng
lỡ gánh đầy tiếng vọng
từ vách núi xa xăm
 
ngày lỡ nên trăm năm
lặng thầm câu muối mặn
mặt đất không bằng phẳng
để gập ghềnh bước chân
 
lỡ một lần phân vân
nên dòng trôi mải miết
gió gào nên cạn kiệt
để bóng mòn hoàng hôn
 
em đâu thuở còn son
để dùng dằng da diết
gió lùa phên tha thiết
hỏi chiều có phôi pha?
 
mặt đất thì cách xa
bầu trời thăm thẳm quá
lại ngắm mình rất lạ
nên lỡ thuyền sông trôi 
 
 
KHI CÒN CÓ THỂ
Mai Thanh Vinh
 
Có thể
ta và biển xô nhau trong tầng tầng u mê
dùng dằng cuộc hôn phối ngàn năm
nên cứ thế
từng chiều
từng sáng
ngã vào nhau cạn kiệt cánh buồm dong
ngày trở về
con mắt no tròn cơn khát
vồ vập nhau chi, nỗi đau quánh đặc cồn cào
người đi xa- rất xa
chiếc lá thu chao nghiêng thờ thẫn
hun hút con đường
gập ghềnh trút gió
ta và em thú tội mưa nguồn
có thể
khi còn có thể níu nhau
như sóng kia xô –dạt
xô dạt tận cùng rồi cũng bình minh…?
ta loanh quanh ru vỗ giấc mơ ảo tưởng
vì biết rằng
thực- mơ khoảng cách đất trời…
 
 
 
MỘT GIẤC MƠ VỪA
Mai Thanh Vinh
 
Thèm làm nhánh sông
lang thang vô định
tấp những bến bờ khô khốc quạnh hiu
tấp vào chiều lúc vừa ngả tím
chênh khúc đời- ồm ộp- lăn tăn
tấp vào xanh để đục ngầu giận dữ
cuộn trào- bèo bọt -xôn xao
tấp vào nhân gian réo đời trượt ngã
tấp vào đâu cũng mòn mỏi kiệt cùng
để được trắng
được xanh
được hồng
được bồng bềnh theo gió
mặc mưa về thách thức bão giông
thèm được là mình dẫu nhìn lại trống không
như bàn tay xòe ra trôi tuột
và thử đếm những mất còn thiếu đủ
thắng thua nào ở lại cùng ta ?
thèm được là xưa
để ôm tròn kí ức
đôi mắt lạc loài rớt tận khơi xa
sóng vồ dập- mưa chan- giông tố
đời bơ vơ nhận chịu thiệt thòi
thèm một vòng tay
không bán mua mặc cả
không so đo tính toán lỗ lời
không day dứt bởi chiều nhanh quá thể
để đêm về rong ruổi triền miên
thèm cốc hoàng hôn đong đầy sắc ngọt
mơ nồng nàn ủ ấm bàn tay
vu vơ thèm, thèm quá những cơn say
cho khôn dại bay đi theo gió
còn ở lại muôn đời ta khát
giấc mơ vừa, vừa đủ để mơ thôi
 
 
THĂM THẦY
Mai Thanh Vinh
 
Về lại quê xưa thầy không còn nữa
bến làng ngày ấy vẫn trong veo
ngôi nhà ba gian nồng nồng mùi đất
tiếng trẻ ê a một thuở ùa về
 
lũ chúng em chân đất vui đùa
chơi rồng rắn trên nền sân lồi lõm
chân vấp ngã, miệng cười tươi roi rói
cuộc trốn tìm - hé mắt - ăn gian
 
năm-mười, -mười lăm…không biết bao nhiêu
cứ chất chồng theo tháng ngày đi tới
chúng con lớn lên lục tìm mùa mới
riêng thầy ở lại ủ măng non
 
nhiều năm trôi qua sông có lở bồi
bờ bến ấy dẫu xưa màu rêu cũ
nhà gạch thầy tôi vẫn rộn ràng tiếng trẻ
học a , b… những chữ cái đầu tiên
 
chừ trở về tìm lại ngày xưa
thầy đi vắng –và không quay về nữa
tôi đứng lặng-xòe tay hứng nắng
giọt xuân làng ngọt thấu hồn quê…
 
 
 
  
TRÊN CAO NGUYÊN MÙA ĐÔNG NGHE ĐÁ THỞ
Nguyễn Lãm Thắng
 

mùa đông âm ỉ cháy trong nách lá

anh bám chặt từng nụ hôn đứng dậy

gió lùa nghẹt thở

anh cố níu giữ một chùm ánh sáng đang hôn phối

                                         cùng mùi hương của núi

chiếc váy em sóng sánh niềm kiêu hãnh

đang kéo anh treo ngược triền si muội

 

những âm thanh hóa thạch trên vách núi già nua

đang tri hô một loài ngôn ngữ lạ

dòng suối thản nhiên róc rách dự cảm mùa vui

tiếng chim cắn vỡ một ánh mắt nhìn sâu hút

anh rơi vào trong biển hương em

anh đang bơi đang trườn trên điệp khúc sóng

ngọt tận cùng vai trần ngực ấm

mùa đông bắt đầu cháy

anh nghe vách núi đang nứt rạn hồng hoang

những phiến đá rên theo tiếng thở

                               của hàng nghìn năm xác ướp

mùa đông cháy khét triền môi.

 

 

NHỚ RUỘNG

Nguyễn Lãm Thắng

 

Từng tuổi tôi nồng nàn mùi rạ

những nếp nghĩ như đường cày

trong giấc mơ cơn mưa tầm tã

có nụ cười mồ hôi sẫm nắng cay cay

 

Những bước chân khập khễnh của mùa

khi con gái lúa chết trong ruộng hạn

khi hạt giống nảy mầm lũ lụt cuốn trôi

mênh mông cánh đồng bảng lảng

 

Có ngày xưa thằng Tý, thằng Tèo

trốn giấc ngủ trưa xách gàu tát cá

con rô, con giếc, con tràu

đổi trao những ngày vất vả...

 

Những gốc rạ, bùn đen bây chừ hóa thành con chữ

ký ức xưa là máu thịt của mình

những bài chòi, hò khoan rủ trăng về

trong từng hơi thở

những bình minh... ruộng hào phóng sinh sôi

 

 

 

BUỔI TRƯA Ở LĂNG TỰ ĐỨC

Nguyễn Lãm Thắng

 

em trượt ngã bên bậc thềm hậu cung
buổi trưa đắm nắng
cây vả trái xanh không vươn được tán lá che bàn chân em
những bức tường rêu đổ nát
im lặng đến mê cung
em đứng lên theo bàn tay anh
em say nắng thật thà
đôi môi tím tái và bàn tay lạnh
những lo lắng đang nỗ lực tìm một điểm tựa
em nói khẽ trong yếu ớt: — anh không bế nổi em đâu!
bàn chân em lạnh hơn cơn gió hiểm
mái tóc dài quấn vào cổ anh
đẫm mồ hôi
hậu cung đắm nắng
em tỉnh lại lúc năm ngón tay đan lồng vào nhau
anh dìu lên bậc thềm cũ với nụ cười mới lạ
phế tích biến chúng mình thành hai giọt nắng lồng vào nhau…


12giờ 24.8.2009

 

 

 

SẮC MÀU HƯ VÔ

Đỗ Thái

 

Khung vải trống vô tình như lắng đọng

Mảnh hồn đau nét bút dẫu hao gầy

Ta tự hứa trước vô cùng bí nhiệm.

Sắc màu còn lưu lại giữa đôi tay!

 

Không gian chói một vùng trong trí tưởng,

Thời gian trôi ảo giác rối lưu đày

Trang sách đời chừng hoang vu lồng lộng,

Bút lực nào vẽ … nỗi óc tim đau…?

 

Tình yêu trắng một trời mơ huyền hoặc,

Đường đời xanh muôn nẻo rợp người chen,

Mắt loạn sắc… xám cả rừng ngôn ngữ,

Ta mê mờ hay bởi những cách ngăn?

 

Xin khoảnh khắc, tâm tình mong bỏ ngõ,

Xóa muôn điều huyễn hóa cõi nhân gian,

Đem chất liệu… từ máu tim vàng võ,

Điểm hư vô in giữa nẻo dinh hoàn! 

1995

 

 

CÕI U TÌNH

Đỗ Thái

 

Ai níu hồn thơ vào nghiệp dĩ

Mà đa đoan hờn giận, tiếc thương?

Em trói tình ta từ vô thuỷ,

Để vô chung, đòi đoạn miên trường.

 

Dập dềnh trôi ngỗn ngang bi thống,

Ta cùng em tắm gội thăng trầm.

Ấm lạnh buồng tim ôm ước vọng,

Trung ngôn lập ngữ, bất tòng tâm!

 

Tâm thức chìm sâu trùng đáy huyệt,

Thơ bay lãng đãng cõi u tình.

Em huyền ảo đôi bờ sương tuyết,

Ứớp thân ta tù ngục nguyên sinh!

 

Chết đứng giữa trận tiền tình mộng,

“Cổ kính” đâu soi lại bóng nàng?

Hương “tàn y” bay ngoài khơi lộng,

Nhân ảnh chập chờn theo khói tan!

 

 

 

TÀ NGUYỆT

Đỗ Thái

 

Rừng một cõi, hương đồng một cõi.

Ngỡ thiên thai, mà giữa phù vân.

Ai gieo một túi phong trần

Làng quê dan díu, nợ nần đa đoan?!

 

Phố một nẻo,

Phường đêm một nẻo,

Mộng mê hoang ngặt nghẽo Thú – Người.

 

Tay ôm tà nguyệt nửa đời,

Mà đành gãy phím, buông lơi cung trầm!

Dặt dìu kỹ nữ ca ngâm.

Bất tri vong bản ô dâm giọng đàn!

 

 

 

HOÀNG HẠC... MƠ

Đỗ Thái

 

Em khuấy động đời ta, dưới tà huy nguyệt bạch.

Em hoang buồn lau lách, giữa sương mềm cỏ thơm.

Em bước xuống sườn non, khỏa thân dòng suối mát.

Em biến thành hoàng hạc bay vút vào ngàn mây!

 

Dạo ta lên đồi cây, hụt hẫng đời du tử

Say ta ôm tình sử - uống cạn dòng Tương Giang

Lặn đáy sầu miên man ta trườn qua biên tái

Lạc loài thân hồ hải ta ru đời lặng câm!

 

Nhóm lửa vùi tháng năm đốt nửa đời sương tuyết

Ta dìm ta đáy huyệt chôn tuổi xanh núi ngàn

Em nỡ sao phụ phàng thiêu tình ta đáy cốc?

Thẫn thờ như thằng ngốc, ta lên rừng tìm hương.

 

Biên ải ngút mù sương, vọng nghìn sau ai oán.

Hồn đỗ quyên gọi bạn hay nàng về tìm ta?

Đập vỡ chén quan hà – dội rừng tim uất nghẹn

Chợt nguồn khô suối cạn thiêu tình ta nguyên sơ!

 

 

CHÙM THƠ 4 CÂU

Lê Lộc 

 
TÌNH
Ta chim lạ chiều mưa bay thất đảm
Đậu nhánh đời em run rẩy khốn cùng
Cuộc thiên di trăm năm còn mò mẫm
Chút tình em riêng ấm cõi mịt mùng.
 
CHIỀU
Loài ngựa chứng một chiều hoang mỏi vó
Bờ suối khô ngã quỵ thở  hơi tàn
Miền đất hứa đã cháy thiêu đồng cỏ
Níu chiều tà, em khóc lịm tro than.
 
MỎI
Khi bước mỏi, ngày nghiêng, hồn lệ đẫm
Đường chông chênh mờ mịt dấu chân đời
Chiếc bóng đổ liêu xiêu chiều thăm thẳm
Vệt nắng phai theo mây nhạt cuối trời.
 
VỠ
Người nghệ sĩ già ôm đàn nghiệp lụy
Vắt kiệt tim mình máu rỉ từng ngón tay
Em thảng thốt nhìn đời tàn hủy
Mảnh gương rơi, ta cười vỡ đọa đày.
 
 
MONG MANH 
Lê Lộc
  
 
Nhập nhòa em cõi thực hư
Mong manh ta dạt bến bờ phù sinh
 
Sắc không hư ảo phận mình
Từ nguyên sơ đã vô minh kiếp người
 
Bể dâu tung hứng khóc cười
Tử sinh sấp ngửa cuộc chơi vô thường
 
Là em lãng đãng khói sương
Là ta hun hút cuối đường hư vô.
 
 
 
 
NGÓ THEO MÙA XUÂN
Nguyễn Đăng Trình 
 
giọt nắng vàng sắp tết
tan vào mắt ai xanh
suối nguồn vui thác lũ
xô trái tim chòng chành
 
nụ đào he hé nở
nhú trên môi ai hồng
đang không người bủn rủn
như vừa sốt rét xong
 
lọn tóc mềm mười sáu
trôi xuống vai ai tròn
thầm ghen cùng chú bướm
lém lỉnh cài chiếc hôn
 
gã con trai mười bảy
nhát chi nhát quá trời
nói năng không dám nói
đành ngó mòn lưng ai...
 
 
 
GẶP LẠI THÁNG GIÊNG
Nguyễn Đăng Trình 
 
 
có thể nào em chẳng chút xa lòng
sau ngần ấy năm cách mặt
đôi mắt kia hãy còn xanh ngăn ngắt
màu lá non phơn phớt nắng giêng trong
 
lòng rối lên từng chặp bâng khuâng
khi ánh mắt đắm vào ánh mắt
mùi hoa trái làm đêm thơm ngát
làm tôi quên tuốt luốt mùi đời
 
chuyến về này ngỡ chẳng còn ai
nhận ra tôi sau bao mùa biệt xứ
làng quê cũ nay đã là thị tứ
riêng mỗi em chẳng khác chút xưa nào
 
như vừa lăn ra khỏi chiêm bao
nghe trái tim đang tầm xuân trong ngực
tôi muốn bạt tai mình cho đỡ tức
xưa quá ham chơi suýt mất cuộc tình!
 
PHỐ MƯA TRẦM
Nguyễn Đăng Trình
 
 
em quên mang nốt nụ cười
tôi mân mê suốt nửa đời long nhong
lâu lâu về ngó dòng sông
chảy ngang nỗi nhớ làm cong nỗi buồn
 
nợ nần chi một chữ thương
trả hoài chưa hết thêm vương nỗi niềm
biển rừng dần mỏi cánh chim
bất ngờ một bữa chợt thèm chuyến thăm
 
phố xuân lớt phớt mưa trầm
thơm từ năm tháng xa xăm thơm về
bên nhau suốt tối cà phê
vẫn chưa đem nửa câu thề ra khoe...
 
 
 
   
 
 

 

 

ĐÊM GIÓ THỨC

Nguyễn Giúp

                 

                                    

 

Đêm gió thức

Rụng cành hoa khế

Ngày vườn hoang trổ ngõ

Mẹ dặn đường đi con le le lội nước

Chừ nơi mô con biết tìm về ?          

Đời cha ròng muồng ròng lim trơ gan cột mốc

Chân kiềng tuế nguyệt móng nâu

Âm ba con cá dưới sông đạp nước

Con chim trên cành rỉa lông

Kẻ điên lên đồi quét rác

Người ngu đánh võng cơn giông

Đêm khuya con gà đỏ mào tục ta tục tác

Giật mình tuột giấc mơ miền Trung!

Mẹ ơi hoa gạo đỏ trời hạt gạo trắng mây

Tháng ba chồm ngồm mùa hạ

Tuổi thơ một thời chăn trâu một thời giặc giả

Tôi có làm em đau?

Chừ nuốt càn khôn vào bụng cũng có no đâu quê nhà!

Ao sâu đường trơn trời cao ếch nhái

Có con chuồn chuồn xiêm dang tay

Mầy ơi cho tau mồi lửa

Đêm khuya còn có ngọn đèn!

Giấc ngủ thơm nồng cứt trâu phên liếp

Em đừng chơi con tò vò xây bích thượng thổ

Móc cung mạng tôi vách nghèo

Ngày xa làng lửa cháy

Tôi quớ làng! Làng im tôi đi

Bữa vượt sông lên rừng

Rừng giàu hơn nhà tôi những cây cột

Nhà tôi hơn rừng ít muỗi và không có vắt

Tôi ăn cơm ở đó lớn lên thân lau thân sậy

Tự do mọc mầm

Sau này nghĩa lý với tôi với em

Sau này tôi về không còn cha mẹ

Làng đã trôi sông người sống qua đời

Xuôi dòng tôi mắc nợ ngày đi

Đêm gió thức!

 

(Lên sóng ngảy 03.4.2011) 

 
                  
NỤ CƯỜI XUÂN MAI
Trần Huệ Hiền
 
             Mở lòng ra với đất trời
         Cho hoa tâm nở nụ cười xuân mai
            Bởi bàn tay ấm bàn tay
         Là chờ lạnh giá một ngày chia xa.
            Luôn rạo rực phố-đèn-hoa
         Và ray rứt với đêm -tà-tịch liêu.
           Dù vui sớm, buồn vàng chiều
         Dấu chân giữ lại bao điều huyễn không!
          Mở lòng ra trọn tấm lòng
        Cho bình yên chảy trên dòng thế gian.
           Đường đi khúc khủyu dặm ngàn
        Lắng lòng nghe lại tiếng đàn nguyên sơ
          Mang...mang...len giữa thực mơ
        Tình...tang...rẽ gió đôi bờ thấp cao.
          Em ơi! xin gửi lời chào.
        Trăm năm dâu bể còn nhau nụ cười.
 
 
THẦM NGHE
Trần Huệ Hiền 
                           
 
 
             Nước xuôi ai ngỡ ngược dòng
             Để câu thơ mặn muối lòng chảy qua.
             Nắng lên đuổi bóng tìm ta
             Một đời trôi chợt ngộ ra...quá gần!
             Dấu chân đổi hướng bao lần
             Ngữ ngôn xiêu đổ cũng vần ấy thôi.
             Mắt ai - ai rướm...ra lời...
             Thầm nghe trao gửi nụ cười khói sương.
 
 
  

 

 

 

GIÓ ĐÈO LE

Lê Thị Điểm

 

                

Nếu được làm ngọn gió đèo Le

Em sẽ đi tìm đôi dép lạc mang vào chân mẹ

nâng nhẹ gánh vai cha

Và ru anh

mỗi khi anh mỏi phố về nguồn

 

Có thể

chỉ là bóng chim , tăm cá

Gió đèo Le vẫn dịu dàng cần mẫn

thổi qua thung nắng

 

Sẽ rất hạnh phúc

khi đươc làm ngọn gió đèo Le

Dẫu mây chiều xa giăng mờ bóng núi

tiếng vạc kêu hun hút cuối chân trời

 

Biết chẳng là gì so với gió đèo Le

nhưng em vẫn ước !

 

 

 

VỠ

Lê Thị Điểm

 

"Choảng"

Pha lê vỡ tan tành !!

Gom lại tái chế lại thành pha lê 

 

Vầng trăng buồn nỗi mây che

U u một cõi

mây mê chốn trần…

Mây tan trả nụ cười rằm

Cho nhân gian múc trăng vàng đổ đi

... 

Tình em !

Nào sánh pha lê,

chẳng linh diụ tựa trăng quê đêm rằm

Một đời gìn giữ, chuốt, chăm

Đánh rơi,

khuyết nẻo vọng âm

còn gì?!

 

 

THÌ THẦM 

Lê Thị Điểm
 
Hãy nhìn từ đằng sau

Em

Vầng trăng khuyết

Chèo chống hoài,

giữa biển đời ngược gió

mùa thu qua

lá đổi sắc

không ngờ

 

Hãy nhìn từ đằng sau

anh nhé

để nét xuân phai

đỡ chạnh lòng

 

Thời gian

bao điều nghiệt ngã

tàn phá điên cuồng

tuổi xuân em

Lạc

giữa bộn bề cơm áo

trái tim em

vẫn

ấm áp… như là…

 

 

 

HÀNH TRANG CHO CON

Lê Thị Điểm         

 

           Con ra tỉnh học ngày mai

           Hành trang gói ghém chỉ vài thứ thôi

  Cớ sao lòng thấy bồi hồi

  Cớ sao mẹ lại đứng ngồi không yên

 

Con chưa qua tuổi hồn nhiên

Xa vòng tay mẹ ngả nghiêng phố phường

Mẹ thà một nắng hai sương

Cho con thoả mọi con đường ước mơ

Sông sâu hết cảnh luỵ đò

An lòng mẹ dẫu thân cò ven sông

Má con thêm chút ửng hồng

Quản chi khó nhọc gánh gồng chợ quê...

 

Giấy rách phải giữ lấy lề

Giữ thơm thảo giữa bộn bề bon chen

Từ bùn sực nức hương sen

Gạn mưa gió để vẹn nguyên tím bèo

Con là bông lúa quê nghèo

Thảo thơm câu hát trong veo giếng làng

 
 
 
BẤT CHỢT SÔNG

Ngô Hà Phương

 

  

nắng lan dờn dợn
mây ngừng gió hiu
ta ngồi uống lá
nghe ve vãn chiều

 

sông trần mềm mại
bãi thơm má hừng
dòng thon khoe dáng

cồn căng ngực tròn

 

chợt nghiêng bến gội
tóc xoã hoàng hôn
dáng ai thấm đẫm

vào mê điếng hồn

 

chòng chành lạc mộng
ngư thuyền ngất ngư
sóng câm từng đợt
vỗ đầy giấc thu.

03.9.2007

 

 
CHỈ CÓ MẸ

Ngô Hà Phương 

 

Chỉ có mái nhà mẹ che con là ấm nhất
Bếp lửa sớm khuya nồng đượm
Ngọn đèn tim mẹ khâu đêm

 

Chỉ có con đường vòng gốc đa, giếng nước
Con đường mẹ đưa con đến lớp
Là đủ sức vươn theo suốt cả đời người

 

Chỉ có ngôi làng mẹ còng lưng với tép
Với củi bên gò, với cỏ dưới trưa
Là đủ sức nuôi con một tình yêu mãnh liệt

 

Chỉ có dòng sông mẹ, ngày đêm con tắm mát
Lặn bắt bóng chiều bỏ giỏ tuổi thơ
Là đủ sức chở con vào biển lớn

 

Trong chao lượn tâm hồn
Đất nước là khung trời lồng lộng
Mẹ của con là chiếc dây diều!

 

 
BÓNG LÀNG

Ngô Hà Phương

 

Cuộc đời
Bão thổi
Anh đã đi
Vạn dặm chân trời

 

Sao có điều rất lạ em ơi!
Vẫn chưa đi khuất tiếng gà trưa xao xác
Tiếng mẹ la con, tiếng sáo cưỡi diều
Tiếng con trẻ kéo ngày lên ngõ nhỏ
Tiếng gàu khua trăng, tiếng lá động chiều
Tiếng nhái nhai đêm, tiếng vườn mỏi quả
Tiếng võng vẽ vòng, tiếng mọt mài trưa

 

Vẫn chưa ra khỏi bãi bò nhẩn nha gặm cỏ
Chưa ra khỏi bờ tre quẫy gió
Khu vườn tiếng chim xanh mãi mái hồn
Giếng nước mái đình, mắt níu tay ôm....

 

Chưa ra khỏi
Không bao giờ ra khỏi!

Anh vẫn còn đi
Trời rộng
Năm dài ....

 

  

 
 
Ô BỎ TRỐNG
Đỗ Thị Kết
 
Phần lí lịch em khai
Không tên cha
Sổ chủ nhiệm cô ghi
Có một ô trống
Cha em là ai
Chết hay còn sống
Mẹ em
Cô nhận ra rồi
Mẹ đã nói với em điều gì
Ô trống kia
Làm sao điền như con toán
Dáng người cha
Em có tưởng tượng bao giờ ?
 
Có những điều
Đâu dễ nói với trẻ thơ
Vì sao
Vì sao
Cũng may
Tôi chưa hỏi !
 
 
 
HƯƠNG QUÊ
Đỗ Thị Kết
 
Tàu cau
Trước ngõ
Hương trong gió.
Bóng mẹ già.
Lom khom nhặt.
Chuốt từng sợi khô.
Cặm cụi bao ngày.
Chổi cau
Mẹ quét
Mo cau
Chiếc gàu
Nghiêng nghiêng
Lật lật
Sợi dây dừa
Giếng nước đầu thôn
 
Hương quê
Day dứt
Bồn chồn
 
 
ĐIỀU CÒN LẠI
Đỗ Thị Kết
 
Trăng vẫn sáng
Buồn.
Vui.
Trăng vẫn sáng
Chút gió rào
Xao gợn nước hồ trong.
Gió
Rồi cũng qua
Nước lại về yên tĩnh.
Trăng vẫn ngời
Dẫu tít trời xa.
 
 
TIẾNG TRỐNG
Đỗ Thị Kết
 
Bão chưa qua
Đã tràn về cơn lũ
Đâu đây
Tiếng trống dập dồn
Tiếng trống
Sao nghe cứ bồn chồn
Xuyến xao
Nỗi nhớ...
Trống
Gọi tuổi thơ
Trống
Báo giờ lên lớp
Bao thanh âm
Rộn ràng...
Trống
Bồi hồi
Cách trở
Mênh mang...
Tiếng trống
Phải đâu là khoảnh khắc !
 

 

 

 

QUY HOẠCH

Đào Đức Tuấn

 

Mở quy hoạch lại hồn ta thôi
bừa bộn niềm đau, bừa bộn nỗi cười
nhân thân mấy nẻo mà đơm đặt
dự án cõi người từ đâu tới đâu…

2003

 

 

THINH KHÔNG

Đào Đức Tuấn

                    ( VỚI P.H.)

 

Buổi trưa còn lại là đời

lòng tràn tờ giấy trắng

biết chút gì đã chẳng

sao tròn mình đắng tay.

 

Ân ái phu phen

bản thể xửng cồ

âm dương trao ngày chan chát

tạp chất lưu đày cỏ mọc đời hoang.

 

Xin hãy khoan

thời gian vô tình

vô tự

mỏi mong bụi bờ

xa giá thinh không

thinh không

thinh không

thinh không…

 

2003

 

TỰ BÁO

Đào Đức Tuấn

 

Trái tim mỏi lằn sạn

thiên nhiên biết còn yêu

đắp đổi đời vỡ lở

gắng gượng bao nhiêu

níu kéo bao nhiêu...

 

Một nửa trinh nguyên

nửa kia hoang dại

ta hiểu đời mình chẳng thể bình yên..

 

1997 

 

XOAY

Đào Đức Tuấn

 

Ràn rụa sâu đêm

từng tình bật lối

thổi loay hoay

nổi loay xoay.

 

Dần dà chiêm bao

canh chừng chí vội

loảng xoảng một đình

loảng hoảng một đần.

 

Ngong ngóng đừng qua

mong móng đàng xiêu….

 

2006

 

TÌNH TINH

Đào Đức Tuấn

 

Một lỡ tơ vương

tình tương tron trót

chan chứa nỗi đau

da diết linh xình...

 

Trốn vào nỗi tình

trốn vào dông bão

bần bật nỗi mình

lại thấy tình tinh...

 

2004