Chùm Thơ THÁI BẢO-DƯƠNG ĐỲNH

 
 
TRẦM KHA
 
Buồn buồn chiều nay
Một mình uống rượu
Rượu vào chẳng say
Mà hồn dã dượi
 
Mình thì yếu đuối
Mẹ cha thì già
Em thì trẻ dại
Một đời trầm kha
 
Vợ nơi chồng nơi
Mỗi người mỗi ngã
Bạn bè xa xôi
Gặp nhau ngại hỏi
 
Tiền như bọt sóng
Vào đời bờ ta
Mặt trời hun nóng
Chỉ còn âm ba
 
Đời về cuối tháng
Mơ gì vầng trăng
Loăn quăn một đời
Hai bàn tay trắng…
        
Đà nẵng,tháng 12.1990
                 
 
NGƯỜI VỀ CHIỀU NAY
 
                Với anh Phúc

Người về chiều nay hoàng hôn mưa
Vòng tay ân tình ôi ,buồn chưa
Dáng nhỏ, đường trơn,chiều hun hút
Rượu vào còn ấm dọc đường mưa?
 
Người về chiều nay tôi buồn hơn
Biết nói gì đây trên đường trơn
Cuối thu mưa lạnh giăng giăng núi
Nước chảy bên cầu như nhanh hơn
 
Người về chiều nay mình tôi đi
Buồn ơi,Việt an chiều chia ly
Sao người không là làn mây ấm
Sao tôi không là cơn gió đi
 
Sao người không là hạt mưa bay
Rơi trong hồn tôi,rơi bờ vai
Sao tôi chỉ là làn khói nhỏ
Của xe người về trong chiều nay
 
Người về buồn vui ai nào hay
Đường dốc gập ghềnh xe như bay
Tôi đi bùn nước chiều hiu hắt
Thương nhớ người về con mắt cay!...
 
Mỹ thạnh thôn,1990
                                
 
 
 
                             CHIỀU ĐI NHƯ LI RƯỢU
 
                             Chiều đi như li rượu
                             Uống vội chờ cơn say
                             Em đi mà ngúng nguẩy
                             Cho buồn đầy đôi tay
 
                             Mùa đông thì dài quá
                             Mưa vụn chiều bên nhau
                             Em đi thì mai đã
                             Mắt môi thành cô dâu
 
                             Mai tôi thì như đã
                             Tóc râu hoang phế màu
                             Lời mừng em nghiệt ngã
                             Che được nào cơn đau…
 
                             Chiều đi như li rượu
                             Uống chậm... nhìn mưa mau!
                                             
                             Tân an,12.01.11
                                        
 
 
 
 
NUỐI TIẾC...
                            Tặng H.
Rồi cái vẫy tay cuối cùng cũng mất đi cô giáo ạ
Rồi cái dáng tròn tròn, trăng trắng cũng mất đi
Rồi cái nhớ cũng trở về vò võ
Rồi cái buồn cũng len lén tâm tư…
 
Đối diện với đêm
                          Đối diện với đời
Quờ chăn đắp để nghe đời lạnh giá
Hai ba tuổi quãng đường đi mệt lả
Ngọn đèn đêm in bóng lạnh trên tường
 
Ân huệ cuộc đời quỷ Tu-lát* trớ trêu
Tưởng có đó để rồi không có đó
Mùa trái chin tan đi khi đổi gió
Mạch nước ngầm ao ước bỗng khô đi.
 
Tất cả xa rồi…tất cả chia ly
Mây của núi ,gió của trời của nước
Bao mơ ước chỉ còn trong mơ ước
Bàn tay gầy sờ soạng nắm bàn tay
 
Dặm đường đời mình còn lại chi nhau
Vui ít quá mà buồn hơn một nửa
Chiều trung du trời xanh màu mật mửa
Người đi rồi nuối tiếc chạy quanh tôi!...
                            
 Mỹ thạnh thôn,1997
                      
 
*Nhân vật trong phim thần thoại Nga
 
 
NGĂN NGẮT TUỔI MƯỜI LĂM
 
 
Ơi, cô bé Cà –dong
Ơ,sao mà em khóc
Con mắt em màu đỏ
Quầng mắt em màu đen
Và môi em dài như con dốc đầu làng Nà-nổ.
Anh bó gối nhìn em
Như con gấu già trọng thương
Rên lên những điều tuyệt vọng!
 
Ơi,cô bé Cà-dong
Em có biết khi em mười lăm
Có con chim cờ-lêu đứng bên hiên nhà hót chào em mỗi sáng
Có con cá nơi khe Bà-lơ rỉa vào chân em khi mỗi chiều em xuống khe khỏa sóng
Hoa dẻ thơm vào tóc em
Hoa phong lan dành nụ!
Có ngọn gió rừng mang giấc mơ em đi lang thang
Thả vào nương ngô
Bắp treo cờ ú tím
Thả vào sông Tranh
Sóng vỗ bập bềnh giấc mơ em hóa đá
Những viên cuội nhỏ nhiều màu
Anh ngây người đứng ngắm!
Thế mà…
Em lấy chồng mùa xuân
Em có con mùa hạ
Khóc cười chất lên đôi vai em bé bỏng
Con ong lỡ đường bay mỏi cánh
Đậu vào cành gai khô!...
Anh đứng tựa vào vách núi
Nghe nổi buồn lên rêu
Thương biết làm sao được.
Gía anh cõng được lỡ lầm đời em bay qua núi
Để nguyên vẹn trả về ngăn ngắt tuổi mười lăm! 
                                   
 Hiệp Đức,tháng 3.2010
                              
 
 
CƠN MÊ
                          Gío đưa bụi chuối sau hè
                                                (ca dao)
Em đốt nỗi buồn soi nẻo đường mình sẽ đến
Ngọn đèn lắt lay
Gío lùa hun hút
Mảnh áo ngày xưa vá chằng ,vá đụp
Mong manh một tấm thân ngà
Miếng vá điêu toa
Miếng chằm rạo rực
Này mảnh hồn nhiên
Này manh cơ cực
Chẳng đủ che cho em đêm phập phù gió bão
Mặt người vàng qua những cơn mê
Bàn tay rạn chỉ
Hút về phía trời xa những cánh chim vô vọng
Trong ánh lửa dại cuồng hóa xác những thiêu thân
Em biết làm gì để níu giữ anh
Đành đốt nổi buồn
Hát ru con
Sau hè bụi chuối rung rinh !
Tân an,27.10.09
                              
EM VỀ
 
      Em về.
                 Bỏ cuộc.
                              Chia ly !
Một lần này nữa,rồi đi lấy chồng
     Tóc dài ngắn vội, xinh không?
Mắt môi thì vậy vẫn nồng kiêu sa.
 
     Em về, từ tạ tháng ba
Tiếng chim bắt cột vẫn la vang rừng
     Sông Tranh tôi đứng giữa chừng
Nghe thao thiết chảy nửa buồn nửa vui
     Nửa vui xin gởi cho người
Nửa buồn tôi giữ riêng tôi…để buồn…
 
     Mai em, người của muôn trùng
Bờ sông vô số cánh chuồn chuồn bay
Phước gia,tháng 3/10
                        
 
 
 
DẠ KHÚC CÙ LAO
              
             Thân tặng Anh Nguyễn Giúp
 
Nướng cong đêm cù lao
Trái tim ta đốt lửa
Dĩ vãng vàng  chiêm bao
Cạn đi, đừng tiếc nữa!
 
Đêm nay ngồi với biển
Sương nặng chùng đôi vai
Hồn treo trên ngọn sóng
Gọi ta về cơn say
 
Đập đi đôi vỏ cứng
Nhìn cuộc tình bào ngư
Trăm năm ,ngàn năm nữa
Không buồn cũng ngất ngư
Lênh đênh như bóng sứa
Gặp nhau biết bao chừ?
Dấu hài trên cát mỏng
Suốt một đời tương tư!
 
Lật đi tình đã cháy
Khô cong trên bếp đời
Cạn vài giọt đêm nữa
Biết nẻo về xa xôi…
 
Ta dìu nhau đến biển
Nghe hát lời mặn môi
 
Cù lao Chàm ,tháng 7/2010
                  
 
Thái Bảo-Dương Đỳnh