Mấy bài thơ của PHAN THANH MINH

 
 

 

 

Tự bạch

 

 

Bất kể loài sâu nào cũng ghê gớm, là tai họa mùa màng

Khi hóa thân thành bướm là tín hiệu cả mùa xuân

Và trong thế giới siêu nhiên cũng vậy

Không có Quỹ dữ, chắc chi có Thánh Thần.

 

 

 

Đã nhiều thời loài cọp dữ là mối nguy sự sống

Nhưng lúc này đây, ta ngộ ra chính loài người phá hoại

Và đi khắp thế gian này, ở đâu cũng thế

Không có sói lang, chớ luận anh hùng.

 

 

 

Khi trái đất không còn vuông thì nhiều cái đầu vĩ đại không còn tròn trịa

Trước quan tòa xưa nay và ở đâu cũng giống nhau

Phạm nhân tầm thường không chối tội thì cũng quanh co lý lẽ

Những anh hùng tự lấy đầu mình làm vật chứng cho công bằng, chân lý.

 

 

 

Trước khi về nước Thiên đàng

Chúa nhân từ ơi, cho chúng con bước qua chín mươi chín tầng địa ngục

Soi lại mình tội lỗi ở mức mô?

 

 

 

 

Ca trù

 

 

Hồng... Hồng... Tuyết... Tuyết... i… i…i…
Mới ngày nào chưa biết cái chi... chi...
Chát... chát... tom... tom... tom...(*)


Nhiều lần gặp tin vui tràn trề hạnh phúc
Chợt nghe khúc ca ai sầu ai oán
Một chút bồi hồi, một chút thăng hoa!


Khi buồn
Ai tấu khúc buồn
Tri kỉ!


Lúc sầu riêng
Gặp phải điệu nhạc bốc lửa và anh hề làm trò vui tính
Thêm bực mình!


Cô đơn trước dòng người hân hoan nhảy múa
Hoà đồng
Tự dối mình hay trốn cô đơn!


Tha hương ngay quê quán
Mặc người qua kẻ lại
Tìm chút riêng!




(*): Chầu hát ả đào (ca trù) bắt đầu từ bài hát và điệu phách này.

 

 

 

 

 

 

 

PHAN CHÂU TRINH:

người rèn chìa khoá mở cửa thiên đàng

 

 

Thuốc nào đây chữa lúc ốm đau bệnh tật?

Khi đất nước lao lung

trầm luân nước mắt

Đâu chỉ hạng thứ dân làm thân trâu ngựa

mà cả đức vua

Hủ nhà Nho đâu còn hạn dùng là thứ thuốc Thánh hiền

chữ nghĩa văn chương cửa Khổng sân Trình đâu cứu được bá tánh muôn dân

Thì đây, thẻ bài Trước tác* xin gởi lại

mở cửa ra và rước dân quyền

tìm thuốc hay trị chứng nan y ngàn năm u muội

Thanh niên ơi, hãy nhớ điều này!

 

 

Dũng khí nào đây khi “đất nước đắm chìm, nòi giống mỏn”? **

Cắt phăng búi tóc

gửi bức điều trần

học chút văn minh

Đổi chức tù “xiềng gông cà kệ” **

Hộ Thành

Côn Lôn

Dépôt

hay Santé – Paris, cũng thế

Dễ chi giam cầm dũng khí Duy tân!

 

 

Hào khí ngàn năm để đâu rồi

và chẳng lẽ hào kiệt đời này chết hết

hởi ông vua ngớ ngẩn?

Sung sướng chi mà vung phí của dân

tội lỗi nào hơn làm nhục quốc thể

cung điện nguy nga hay lăng tẩm hào đào

đâu có thể làm rạng danh dân tộc

Thì vua ơi, nên đạp ngai vàng

may ra quốc dân ta thương tình tha thứ!

 

 

Xưa, khí phách Chu An dâng thất trảm sớ, nhắc nhà vua trị tội các lộng thần, mong sơn hà xã tắc: thái bình!

Nay, khẳng khái Tây Hồ viết thất điều thư,  báo “thiên tử” kịp hối lỗi lố lăng, để quốc tuý quốc hồn: văn hiến!

 

 

*: chức quan của Phan Châu Trinh khi còn làm việc ở Bộ Lễ.

**: lời bài thơ khẩu chiếm của PCT, được cụ Huỳnh Thúc Kháng dịch ra chữ quốc ngữ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

PHAN THANH MINH

Tên thật: Phan Thanh Minh

Các bút danh: P.Ngang, Mỹ Thuận.

Sinh năm: 1958.

Quê quán: Đại Lộc, Quảng Nam.