Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

2 bài thơ đoạt Giải nhì "Thơ ca & nguồn cội" của Nguyễn Giúp

 
 
alt
Nhà thơ NGUYỄN GIÚP (bên trái) nhận giải nhì cuộc thi THƠ CA & NGUỒN CỘI tại làng CHÙA
 
 
 

GÒ NỔI

                                  

                                                       

Những thân lúa, thân bắp xanh từ đất đai

Những hạt sương tinh khiết từng giọt mà thành ban mai

Những phù sa vùi lấp đời mình mà thành bãi bờ điền địa

Hạ lưu con sông lang bạt dễ đâu qui hàng

Gò Nổi có phải mồ chôn con sông tự chết?

 

Linh hồn con sông thoát xác đi về triền dâu

Linh hồn con sông lẩn vào có lau

Linh hồn con sông hóa thân con người dung dị

Linh hồn mọc ra những buổi chiều mọc ra những ban mai

 

Buổi chiều nghe tiếng con heo kêu

Ban mai nghe tiếng con gà gáy

Giục lòng cái ăn, cái mặc

Trái bắp, củ khoai thẳng mặt một lời

Đói thì cạp đất mà ăn …

Cha mẹ nuôi con cơm trắng cá sông

Cha mẹ dạy con roi dâu với điều nhân nghĩa

Trái ớt cay đỏ mặt tía tai mà khoái chí

Con phải bơi qua sông con mới được làm người!

Như trận mạc và thi ca cần mặt trời

Như cỏ cây cần nắng

Như kẻ sĩ biết nương đâu dưới bóng tùng bóng trúc

Khỏi tiếng chim kêu mà giật mình!

 

Thân cha mẹ đầy đồng lui hui cày cuốc

Rồng bay lên nóc nhà thờ tộc

Hạc ra nghĩa địa đứng nhìn

Con đường không tên vặn nhánh

Gạo muối tứ phương tàn tro áo giấy

Nhíu nhăn mặt mày khăn đóng áo dài cưỡi hẫng thanh xuân

Thụng thịnh mắt nhìn gia phong khởi chinh cổ

Ngửa mặt lên trời sập xuống đất đai bổn mạng

Vái lạy tổ tiên độ trì noi gương nhân kiệt mà giang sơn

Cốt cách anh hùng áo vải mà chí lớn

Chí lớn bọc lá gừng lá nghệ mà vạn dặm mai sau

Những Hoàng Diệu, Phạm Phú Thứ, Phan Khôi…

Và máu trổ hoa thời những người đàn bà đánh Mỹ

Gò Nổi – một lát cắt tối ưu toàn cục! (*)

 

Gò Nổi tôi về mùa con sông nước lớn

Gò Nổi  thẳm xanh

Thương em ngày trở trời

Gió lay chân ruộng

Đàn sếu bay

Đàn sếu bay …

 

                        (*) Phương pháp “ Lát cắt Tụy “ của Giáo sư Hoàng Tụy

 

 

 

NHÀ NGOẠI TÔI TRĂNG LÊN

 

                                        

 Nhà ngoại tôi bên kia sông

Nơi phù sa cơi cánh cò trắng bãi

Em chăn bò rắc vàng ngọn cỏ

Tăm cá lặn xuống chiều biệt tăm

 

Những ngày cánh nâu đầu trần

Ấu thơ bay không qua triền đồi

Em đứng đợi hoa ngô bật nụ

Tím bầm khúc sông

 

Những đôi mắt xanh đuổi theo chiều thẳm xanh

Âm ba trăng non gội tóc

Gàu khua rụng giếng làng

Sực nức em  

 

Đinh ninh sông đã rằm

Đinh ninh ríu ran kẻ ngực

Đêm tràn giấc mơ chẽ đôi ao nhà

Tôi mang một nữa em ra đi

 

Quê ơi ngày mẹ tôi xưa đầy đặn

Cha tôi xưa dặm trường

Cớ sao em không đi bên đời tôi cho hết thảy như cha mẹ tôi với nhau

Cớ sao em không ra sông nhìn nước chảy

Cớ sao em không bội thực tình yêu của tôi dành cho em

Cớ sao em qua cầu cho tôi bạt xứ

Và… như đã mùa màng rơm rạ ngủ  

Cứ phù sa vô tội sông lở bồi đâu đâu

 

Gom hết tuổi mình xòe bàn tay lật gió

Nỗi buồn mộng du

Quê nhà chừ mặt sông ngầu ngầu say

Liêu xiêu bóng núi

Chắc đường về còn xa?

 

Bên kia sông đã mấy lần em mười lăm mười sáu

Khuya khoắt một nụ rằm

Nhà ngoại tôi trăng lên!

 

 

NGUYỄN GIÚP

GV Trường PTCS Trẩn Hưng Đạo, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam

 

Lên sóng lúc 13:27 ngày 26.03.2012