Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

2 BÀI THƠ TÌNH TUỔI 70 - Phan Đắc Lữ

 
 
MÙA TRĂNG Ở LẠI

          Tặng tác giả tập thơ Mùa Trăng

 

Em ra đi để Mùa Trăng ở lại

Trăng quê nhà tròn khuyết thản nhiên soi

Em là tuổi trăng rằm vòi vọi

Nơi quê người khuyết tận phía tương lai .

 

Em như nước Trường Giang ra biển cả

Biết bao giờ con nước trở về nguồn

Em xuôi ngược những dòng sông xa lạ

Đời sẽ như những cánh buồm dong .

 

 

Dẫu quê người bao bọc em nhung lụa

Đừng quên mùi rơm rạ ấm chiều đông

Những cuộc vui tiệc tùng thừa mứa

Đừng quên “cơm nếp dẻo cá rô đồng” (*)

 

Cảm xúc nào cho hồn thơ em hát

Con sơn ca xa bãi mía biền dâu

Xa cánh diều đồng chiều bát ngát

Sáo vi vu bay bổng dưới trăng sao .

 

Em ra đi xa nửa vòng trái đất

Anh có mặt trời – em có vừng trăng

Lúc em ngủ nơi quê nhà anh thức

Giữa hình hài là trời biển cách ngăn .

 

Anh là cội mai già trổ hoa lần cuối

Mỗi đóa hoa là một vừng trăng

Hương cho em -  xác bay vào gió bụi

Lời thơ anh chưa hết nỗi băn khoăn. .

 

Sài Gòn tháng Giêng 2002

 

(*) thơ của tác giả Mùa Trăng

 

 

TỰ THÚ

 

 

Em về gội tóc Trường Giang

Nghe con bìm bịp vườn hoang gọi chiều

Tình em cơn sóng thủy triều

Xô ta dạt bến cô liêu lở bồi

 

Theo em làm áng mây trôi

Rừng phong lá đổ bồi hồi sắc thu

Làng quê khuất nẻo sương mù

Hồn quê từ cõi thâm u vọng về

 

Ta còn một nửa đam mê

Nửa xưa rơi vãi bên lề trần gian

Nửa nay nắng quái chiều tàn

Tỉnh cơn du mộng mang mang hình hài

 

Đất trời tròn méo của ai?

Non cao biển rộng sông dài là đâu?

Ta là lữ khách bạc đầu

Hay Lưu, Nguyễn trăm năm sau về trần

 

Theo em ta lỡ hồi xuân

Bước đời nhẹ gót thanh vân tuyệt vời

Nắng mưa vầy cuộc rong chơi

Có em dõi mắt ngàn khơi sông hồ

 

Mai em về lại thành đô

Nhà cao phố rộng xô bồ phồn hoa

Hai ta- hai nẻo quan hà

Mất em ngại bước đường xa phiêu bồng.

 

Quảng Nam – Đà Nẵng, thu 2004

 

PHAN ĐẮC LỮ