BÔNG HỒNG DÂNG MẸ - Nhiều Tác giả

 
 
 
 
Sáng ngày 29.7.2012, tại Nhà Bảo tàng Phụ Nữ Nam bộ- 202 đường Võ Thị Sáu, Q.3, Sài Gòn đã diễn ra Chương trình Thơ & Nhạc BÔNG HỒNG DÂNG MẸ do Tạp chí Văn Hoá Phật Giáo và Đài Truyền hình HTV phối hợp thực hiện, với sự cộng tác tổ chức của các nhà thơ: Trương Nam Hương, Hồ Đắc Thiếu Anh, Tôn Nữ Thu Thuỷ, Bảo Cường, cùng sự góp mặt của các nhà thơ, nhạc sĩ, ca sĩ tên tuổi ở Sài Gòn. Khách mời và đông đảo công chúng yêu thơ nhạc đã đến dự. Có thể nói: đây là chương trình văn nghệ sớm nhất chào mừng mùa Vu Lan 2012. Nhà thơ Trương Nam Hương  đã gởi cho SÔNG THƠ một số bài thơ viết về MẸ,  được trình bày trong chươg trình Thơ & Nhạc trên. Nay, nhân mùa lễ Vu Lan 2012, Sông Thơ xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc gần xa cùng thưởng thức...
 
 
 

                                 

 

                                  Hồ Đắc Thiếu Anh

 

LÒNG MẸ MƯA NGUỒN

 

Đêm trăng sáng níu trời cong gần đất

Bóng mẹ trăng vàng mát rượi đời con

Món quà trời cho mẹ chăm chút mõi mòn

Dãi nắng dầm sương dốc dời dâu bể

Nhớ thời nhỏ ngắm trăng rằm mẹ kể

Chuyện chị Hằng chú Cuội  ngồi gốc đa

Thoắt nửa đời đủng đỉnh bóng mây qua

Bờ sương trắng mẹ chải suông đời trẻ

Bờ sương trắng mẹ tập con làm mẹ

Mạn thuyền nghiêng chèo chống nước xuôi dòng

Mình hạt xương mai che ngược gió đông

Cũng như ngày xưa vòng tay biển  cả

Lưng tre còng thương đời măng nghiệt ngã

Lạc dòng đời chấp chới đóa trà mi

Khuyên con khờ tự thắp nến mà đi

Củi bổ dọc cho thuận chiều sớ gỗ

Vầy được lương duyên chằm chi thêm nợ

Khe rạch ngoằn ngoèo nước cũng ra sông

Lời mẹ vầng trăng rót mật vào lòng

Con vớt ngọt ngào tưới dầm bể khổ

Con vớt ngọt ngào xua tan bão tố

Một đời con no dòng sữa mưa nguồn

 

 

 

 

Tôn Nữ Thu Thủy

 

MẸ VÀ LÁ VƯỜN

 

Mảnh gốm xanh lá chuối

      Cứa vào chiều

      Nhớ thương.

 

Ngày con chơi ù mọi, đếm sao

      Mẹ ra chăm vườn sau bên lá

Hơi thở của lá có mẹ

      Ngọn lá vươn cao.

     

      Ngày con lớn lên ngồi ngóng mùa xuân

      Mẹ trải lá phơi cho ngày Tết

      Mẹ gói cả tấm tình trong thếp lá

Cho con làn hương thương yêu.

 

Ngày con hong tóc vườn thu

      Mẹ cắt lá dọn vườm mùa gió

      Cuộn lá non hát lên rạng rỡ

Khoảnh khắc thiết tha.

 

Nhiều khi

Lá là võng nôi

      Lót ổ cho niềm sương giá

      Vòng đời quay tròn

      Lá nối dài, mở ra.

 

      Men gốm nắng chiều

      Ánh lên màu lá

      Đường gân xanh

      Vẫn là lá chuối trong vườn của mẹ

      Ở nội thành

      Mẹ ơi.

 

 

                  Trương Nam Hương

 

NHỚ SÔNG MẸ

 

Trăng thắp nến đợi ngày sông trở dạ

Con chào đời cùng lúc với phù sa

Con nhận nước sông Hồng làm máu đỏ

Cát ôm con từ hơi Mẹ ấp òa

Con mượn cỏ bờ đê làm chỏm tóc

Mắc vành nôi lên dợn sóng la đà

Khi bập bẹ âm đầu, con gọi Mẹ

Chạm mảng trời run biếc của bèo hoa


Mẹ nuông ấm đời con bằng Quan họ

Thuở trúc xinh gọi tã lót ơi à

Môi đã ríu mạn thuyền thưa Quán dốc

Mắt đã dài cho ướt cả người xa

Trăng ửng lớn một lần con dối mẹ

Đánh rơi đêm vào chỗ rễ si xòa

Sông Mẹ thức trắng nửa bờ lau nhắc

Mai con về tạ lỗi với phù sa. 

 

 

 

                        Bảo Cường

 

DÒNG SÔNG TUỔI THƠ

 

Mẹ sinh ra con bên dòng sông

Sông hiền hòa xuôi về trăm ngả

Hàng cau già nở hoa trắng xóa

Chiều nhẹ rơi thoang thoảng mùi hương

 

Con lớn lên theo lời ru của mẹ

Giọng hò đưa nâng từng bước con lên

Lời ru buồn , buồn như thân mẹ

Cha một đời…theo vận nước lênh đênh

 

Mẹ sinh ra con bên dòng sông

Có cánh đồng lúa vàng trĩu hạt

Cánh cò trắng khói chiều bảng lảng

Đôi gánh đi về tóc mẹ bay bay

 

Mẹ sinh ra con bên dòng sông

Câu ca dao nuôi con khôn lớn

Những dòng sông vẫn xuôi về biển

Con nửa đời nổi trôi theo sông.

 

 

 

                      Trần Mai Hường

 

CON ĐÃ TRỞ VỀ 

 

Mẹ ơi,con đã trở về đây

Nơi chôn nhau nơi nửa đời con gắn bó

Nơi tuổi ấu thơ với trò chơi tay không tay có

Bụi duối,gốc bàng con trốn giấc ngủ trưa

 

Con trở về từ nơi mưa nắng hai mùa

Hòn ngọc viễn đông - người ta từng gọi

Giữa quê hương con thấy mình có lỗi

Khi giọng nói mình dần khác người thân

 

Mỗi bước con đi mỗi bước thăng trầm

Lăn lộn quê người tìm miếng cơm manh áo

Đã ngấm hết những phù du hư ảo

Bao mặn muối cay gừng đắng nghẹn nhục vinh

 

Hôm nay con về lại nhà mình

Đi buổi chợ quê mẹ đã tảo tần hôm sớm

Phiên chợ nghèo với quả cà mớ muống

Con lặng người nhớ mẹ đếm từng xu

 

Đêm nay trên quê hương đầy ắp tiếng ru

Con thao thức trở trăn không ngủ

Những kỷ niệm tưởng chừng đã cũ

Ào ạt chảy về tươi mới trong con

 

Vạt cỏ, bờ đê ,lối nhỏ ,đường mòn

Lùi nửa kiếp con về thời bé dại

Trong tim con dáng mẹ hiền dầu dãi

Se thắt lòng mỗi bước con đi.

 

 

 

                  Huệ Triệu

 

NHỚ MẸ MÙA ĐÔNG

 

Gió se, lại nhớ mùa đông

Con nghe lạnh tự đồi thông lạnh về

Nhớ bàn tay mẹ buốt tê

Chổi gầy mẹ quét bốn bề nắng loang

 

Ngày xa, tháng gọi bàng hoàng

Xanh hai nấm cỏ, gói ngàn nhớ thương

Lá rơi hay tiếng vô thường

Nhòa sương bóng mẹ cuối đường liêu xiêu

 

Xót lòng nâng níu thương yêu

Cũng không ngăn được một chiều gió lay

Con cầm ngàn đắng muôn cay

Không đau bằng phút giây này, mẹ ơi !

 

Gió đi lạc phía chân trời

Con đi lạc giữa muôn lời nhân gian … 

 

 

 

 Xuân Trường

 

THƠ MẸ, MÙA XUÂN

 

Con xa nhà chứ đâu phải nhà xa con

Mỗi Tết xôn xao muốn về đến lạ

Sài Gòn thưa phố- người ta

 

Năm nay tàu xe chen lấn quá

Lại bão miền Trung làm nghèo đất quê nhà

Đêm dằn lòng cay mắt nhớ mẹ xa

 

Đã bao lần con với Tết –không quê

Tay trắng bâng khuâng nỗi niềm cơm áo

Mẹ ơi, năm nay con lại không về!

 

Chiều ba mươi vấp cây nêu – chợt nhớ bánh chưng bánh tét

Thèm dưa hành củ kiệu –cắn môi Xuân

Rước ông bà hương khói mẹ rưng rưng

 

Viếng mộ Tổ tiên –mẹ nguyện câu cho con với

Giữa đăng trình đừng mỏi mệt chân xa

Và năm này đừng có bão đi qua…

 

 

 

 

 

 

Trần Trí Thông

 

MỘT SẮC NÂU NON

 

Lâu rồi em có thể quên

Ngày xưa mẹ nhuộm răng đen ăn trầu

Có son có phấn có gì đâu

Mà cha say đến bạc đầu vẫn say!

 

Nâu son màu của cỏ cây

Mẹ đem vào áo những ngày sang sông.

Như thuyền theo lái xuôi dòng,

Sông bao nhiêu khúc đục trong mấy lần

Hai vai một gánh tảo tần,

Chẳng hề nghe mẹ than thân bao giờ

Một đàn con dại con thơ

Nhận từ lòng mẹ biển bờ thương yêu.

Mặc ai áo gấm lụa điều,

Mượn câu lục bát lẩy Kiều mẹ răn.

Những rằm mở lễ Vu lan,

Mẹ hay mặc áo tứ thân sang chùa

 

Đồng quê vất vả bốn mùa,

Thảnh thơi thì thiếu chỉ thừa gian truân.

Mẹ quên tuổi tác thời gian,

Áo nâu son sắc thời trang quê mùa

Mây trời hay tóc mẹ đưa

Môi trầu đỏ thắm đồng trưa mẹ về

 

Những đêm nghe cuốc gọi hè

Lúa chiêm nhuộm hạt, bờ tre rì rầm

Những đêm vằng vặc trăng rằm

Mẹ ngồi sàng gạo hát thầm Thiên Thai.

 

 

 

Mùa Vu Lan năm 2012