Trang thơ về NHÀ GIÁO - Nhiều Tác giả

 
 

 

SÔNG QUÊ VÀ EM

Võ Văn Pho

 

Em thức khuya nhiều nên đôi mắt quầng thâm

Buổi sáng đến trường chiều về chăm con ốm

Đêm năm canh dài lo âu thấp thỏm

Sổ sách học kỳ, cơn sốt con thơ.

 

Em là dòng sông nuôi lớn đôi bờ

Chiu chắt phù sa bốn mùa ca hát

Vườn yêu thương đêm ngày dào dạt

Thiếu thốn trăm bề vẫn cắm lọ hoa tươi

 

Lòng em vui khi con khỏe con cười

Khi lớp hiểu bài làm nhiều việc tốt

Khi con đau, học sinh biếng lười em ủ dột

Giấc ngủ chập chờn trang giáo án ngày mai.

 

Vì tin yêu em thao thức soạn bài

Đã bao đêm rồi em chưa chợp mắt

Như đêm nay hiện về trên gương mặt

Trầm ngâm buồn anh hiểu vì sao!

 

Viết nữa đi em, trải những ước ao

Sông quê vẫn thức rì rào cùng em…

 

VVP

 

 

NỐT TRẦM

Lê Thị Điểm

 

 

 

Giã biệt phố

bỏ sau lưng

gói vào hành trang mối tình trong vắt tuổi thần tiên

lên non cắm bản

Cô đem tuổi thanh xuân

cài vào vách núi

Hú gọi con nai, con hoẵng

thôi đừng lang thang nữa

dắt hoa ban vào lớp

Chữ o, chữ ô...

tròn xoe như mắt người vùng cao

ngơ ngác chực lạc bầy

Cô dịu dàng chăm bẵm

bắt cái chữ theo em

 

Lúa đẻ nhánh, trổ đòng , mẩy hạt

Cây non thành rừng

Con suối tìm đường ra biển lớn

 

 Đêm của núi

giăng giăng sương muối

Cô trở về chải tóc

giận chiếc gương thật thà

 

Bên song mảnh trăng lạc

chạnh lòng lá mùa thu

Cay cay đầu sống mũi

thương vầng trăng không đầy

 

LTĐ

 

Lên sóng lúc 15:57 ngày 11.11.2012

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 

 

 

CON ĐƯỜNG MÙA ĐÔNG CỦA CÔ

Đynh Trầm Ca

 

 

Mùa  Đông gió thốc con đường quê

Trường tan Cô giáo đạp xe về

Lá cây và bụi vương tà áo

(Áo cũ lên màu khô lá tre! )

 

Ngọn bấc se làn môi tím lịm

Xe chạy theo đời nhịp xuống lên

Bó rau ngơ ngác trong làn gió

Cũng nhảy phập phồng nhịp đau tim.

 

Trái tim thấm lạnh trên đường dài

Ai biết Cô “trồng cây” cho ai

Bảng đen phấn trắng ngày lao phổi

Mong mở con đường phía tương lai.

 

Đi trên hạnh phúc con đường ấy

Ai đã bao lần thấy rưng rưng?

Giữa mùa hoa cỏ em còn nhớ

Ơn Cô, đời có được mùa xuân.

 

ĐTC

 

 

BẢNG ĐEN & PHẤN TRẮNG

Nguyễn Vân Thiên

 

 

Đời hát về chúng tôi

Về chính mình chúng tôi tự hát

Rồi cũng phải tạm ngưng tiếng nhạc lời ca

Rồi cũng phải héo tàn dẫu triệu đoá hoa

Và còn lại là bảng đen phấn trắng

 

Đường đến trường nắng mưa thầm lặng

Sao mỗi ngày bỗng thấy xa hơn

Khẩu hiệu trên tường dần tróc nét sơn

Người giáo viên tự soi mình mỗi khi đến lớp

 

 

Lấn chen chợ đời đôi khi vai áo nhớp

Giữa bùn nhơ cố giữ sạch lòng sen

Dẫu một đời phấn trắng bảng đen

Cố nuôi lửa hồng trong tim, trời xanh trong mắt

 

 

Hiện thực – ước mơ: dòng sông sâu chia cắt

Dẫu nứa tre ta cũng cố bắc cầu

Càng yêu nghề lại càng thấy thương nhau

Càng yêu nghề lại càng thấy tim đau…

 

NVT

 

 

THẦY

Huỳnh Minh Tâm

 

thưa thầy kính yêu của chúng con

con lắng nghe lời thầy giảng

trong niềm kính trọng bền sâu

 

thưa thầy kính yêu của chúng con

trên lối đời đôi khi tầm thường nhạt nhẽo

con hằng ghi nhắc nhở tin yêu

 

 

đôi khi tư tưởng con

bị thách đố và giằng xé

bởi những con chữ ốm yếu đơn độc

 

những lời thầy dường như ở rất xa

trong khu vườn cỏ mật

bầy chim bay về

 

con không nhìn thấy chúng, thưa thầy

và những đám mây

chén cơm con chỉ và một nửa

 

thưa thầy kính yêu của chúng con

khi cơn đau trói chặt

lời thầy như chén thuốc mỗi đêm.

 

HMT