Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

ANH ĐÃ BỎ QUÊN - Mộc Nhân-Lê Đức Thịnh





ANH ĐÃ BỎ QUÊN

Mộc Nhân - Lê Đức Thịnh
                                                                 Viết cho em miền cao Nam Giang

 
     
"Tình như sợi khói / Tan vào hư không ...
                  Tình như là trái / Căng đầy hương thơm ..."
                                                                            (Thơ Phù Sa Lộc)

                                 
Thác G' Răng 

1.
Anh đã bỏ quên trái tim mình loạn nhịp
có thể là bên sông Bung đục ngầu
trằn trọc trôi giữa rừng già ngàn tuổi
hay bên khe T' Vinh rỉ máu
vắt nhảy múa vũ điệu trêu ngươi ủ niềm vui lá mục
hân hoan theo nhịp chân tanh tưởi ngang rừng già
hay khi qua sông ở bến Giằng đu đưa cùng thuyền độc mộc
đánh cược mạng mình trong tay chèo thổ dân

2.
Anh đã quên cỏ vàng cồn lau xác xơ ban trưa đứng gió
đường vào bản lẻ Pà Dương xa cõi người gần ma xó
bóng cô hồn khuất trong chập choạng tà dương
anh đã quên đá rêu xõa tóc em xanh bên thác G' Răng gội trời biếc giêng hai
những cội rễ nhọc nhằn dây leo rối bời giăng mạng nhện bắt sao đêm tháng ba
trăm năm chênh vênh cô đơn cùng vách đá
mạch ngầm từ thẳm sâu đong nỗi buồn rỉ rả
chảy tràn qua đồi gió hú khe truông

3.
Anh đã bỏ quên li cà phê đen quán cóc phố núi
và nụ hôn vội ngày ta gặp nhau tình cờ - định mệnh - nhân duyên
cuối khe Điêng anh nắm tay em nơi dòng xuôi về phía biển
dấu mòn đôi chân liêu xiêu
anh đã quên lúc thẩn thờ đưa em qua Đồng Râm dốc sỏi
lá cuốn gió chiều lên
vách trời chia đôi nụ cười nhoi nhói
má em nhuộm đỏ ráng hoàng hôn

4.
Anh đã bỏ quên bàn tay trinh nữ măng tơ
dìu chân mỏi qua Đak' Rin, La ê, Chaval
băng suốt đường mòn đạp miền cao biên giới
hơi thở gấp của em nước mắt mặn đắng của em
mát cả ban trưa thơm nửa cánh rừng
bờ đá dựng đổ dài như tiếng ve trườn qua hẻm rú
bàn tay lơi như dòng sông vuốt ve đá thành thạch nhũ
em một mình vớt nụ buồn rơi bên Sông Thanh

5.
anh đã bỏ quên cánh chim t' ring mỏng manh
lao vào hoàng hôn đẫm máu 
vỡ màn trời lũng hoang đêm giông bão
anh đã bỏ quên những giọt mưa cuối cùng rơi trên đồi
từng giọt lẻ loi trượt trên lá mây gai
để thương tích chảy tan mình thao thiết vào mang mang xứ núi
tiếng chim rừng vỡ trong đêm hấp hối
em nhặt nửa của mình còn sót lại ở làng Dung

6.
Ừ mà sao chúng ta có thể quên
những hơi thở, giọt mưa, ngọn gió, cánh chim
mờ bóng rừng chiều mũi tên xuyên vào tim sơn cước
ừ mà sao anh có thể quên
nước mắt em là ly rượu nhỏ
anh hoang đàng nghiêng giữa cơn say
ngã nắng rơi đầu khe cuối bãi
bây giờ miền xuôi em khắc câu hỏi của mình trên dấu tàn phai .

             ------------------------------------------------
* Những địa danh trong bài này thuộc huyện miền núi Nam Giang, Quảng Nam

Lên sóng lúc 15:06 ngày 03.9.2013