Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

ANH NGUYỆN LÀM LÁ MỤC.../NGƯỜI VỌNG BIỂN/UỐNG CẠN - Lê Văn Hiếu






ANH NGUYỆN LÀM LÁ MỤC ĐỂ EM VƯƠN

 

Học từ anh để xuyên thủng bầu trời

Rẽ mây tìm về vầng Trăng khuyết

 

Học từ em qua giọt nước mắt

Mình đã gieo thấm đẫm nỗi đau đời .

 

Học nỗi buồn

Ta lơ đãng đánh rơi

Cứ ngỡ tạo niềm vui

Nào ngờ rụi thiêu mạch nguồn cháy khát .

 

Bông hoa lay nghiêng rồi gãy gục

Ngọn gió lả lơi

Thổi buốt những lời tình ?

 

Học viên đá bên đường cứ thế cô đơn

Ngậm ngùi Ngựa xe

Đi qua cả ngàn ngày mà chưa hề được biết .

 

Giữa đại ngàn xanh

Có vài cành cây chết

Chiếc lá em – anh

Sao cứ thở màu buồn ?

 

Anh nguyện làm lá mục để em vươn

Làm hòn đá bên đường

Nhìn dòng ngựa xe mà hạnh phúc .

 

Bầu trời biếc như chưa bao giờ được biếc

Chiếc lá xanh, xanh mãi đến vô cùng ...

 

.

 

 NGƯỜI  VỌNG  BIỂN

                       *Viết tặng DP – Người Vọng Biển !

 

Cuối cùng , Tôi được em làm người hướng dẫn

Kịp thấy hơi thở ai đó mờ xa , ngàn năm chung thủy .

Kịp thấy cô gái ngồi bó gối bên vệ đá u buồn đó là em .

Kịp thấy ánh Trăng dát vàng trải dài trên Biển

U hoài cô đơn .

 

Kịp thấy tiếng sóng neo đẩy tiếng cười còn rất trẻ

Gió đã thổi vào tim ta

Gió đã vén mái tóc xù xòa của ta , để mắt nhìn được rõ .

Rõ về đâu , em biết không ?

 

Tất nhiên , không phải rõ từng ngỏ ngách của con phố

Phố nào cũng như nhau .

Tất nhiên , không phải rõ từng dấu chân trên Cát

Cát đã từng phủ mờ ngàn vạn dấu chân.

Tất nhiên , không phải rõ từng thân xác kia ngụp lặn phơi phóng

Mọi ráo khô rồi cũng tiêu tan .

 

Rõ về đâu , em biết không ?

Không phải rõ về mái tóc Tiên Cô ngàn năm buông xõa

Hình như rõ  về vòm ngực em , đã từng dang tay , đã từng phập phồng hơi thở

Đã từng gấp gáp , đã từng buông lơi , đã từng rệu rã ..

Đã từng ...?

 

Đã từng về đâu ,em biết không

Hỡi người vọng biển .

 

Lần theo tiếng vọng em về

Anh thả giấc mơ ...

 

 ( Viết cho những ngày ở Nha Trang – 20/ 05 / 2014 )


                                    

 

UỐNG CẠN

 

 

Tôi uống cạn ly rượu , uống cạn tiếng cười , uống cạn đôi mắt lúng liếng em , uống cạn giọng hát .

Uống cạn tiếng đàn ngân nga , uống cạn ngón tay cầm phím , uống cạn vòng ôm tâm tưởng .

Uống cạn hạt Lựu tuổi thơ , uống cạn trái tim thiếu nữ , bước nhún nhảy dành cho ai – Tôi uống cạn .

Như rừng cao su Cẩm Mỹ uống cạn  Bóng - Dáng – Tôi . Ngọn gió lang thang không chờ mùa thay lá , không chờ mùa ra hoa , không chờ mùa cạn sữa .

Không chờ em đón tôi bằng cặp kính đổi màu , để nhìn tôi dịu mát , tôi có dịu hơn không ?

Trước ngã ba tôi ngỡ tôi lạc đường , tôi loay hoay ngỡ tôi đang về núi ,nếu không em suýt nữa tôi trở về mùa xưa cũ , tôi bơ vơ .

Em đã từng bơ vơ em biết , bơ vơ trong ngôi nhà , bơ vơ trong đám đông , bơ vơ trong cái đắng hạnh phúc .

Bơ vơ trong bình yên , em lặng thầm mơ ước ?

Lặng thầm mơ ước bơ vơ ,  tôi uống cạn ...

 

LÊ VĂN HIẾU

Lên sóng lúc 09:08 ngày 29.11.2014