Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

CHẲNG THỂ / ĐỘC THOẠI THÁNG 7 - Nhật Quỳnh





Chẳng thể

 

Chẳng thể ngoa dụ nỗi buồn để ngắn lại đêm

khi những cơn mưa cứ trút qua tiềm thức

mỗi tích tắc đi qua

ý nghĩ lại kéo ta trượt ra khỏi vòng quay số phận

chẳng thể đổ lỗi cho giấc mơ để có thể nương vào tỉnh thức

giấc mơ rồi cũng trôi về phía đầu ngày

tháng bảy thưa dần hoa phượng

những tán đỏ không hâm nóng được buổi chiều khi mưa trút vào thành phố

lũ chim sẻ lích rích bên thềm

 mổ mưa hòng quên chiếc dạ dày trống rỗng

người thiếu phụ ngồi chẻ tóc

 nỗi buồn đậm đặc vây quanh

chỉ có lũ hoa giấy vẫn miên man ngủ quên trong vô thức

chị thầm xếp cuộc đời qua những bậc thang

có bậc thang trơn trượt khi bước gần danh vọng

có bậc thang ẩm mốc khi tìm kiếm sự cảm thông

có bậc thang dắt đến niềm hân hoan

bóng lại đè lên nước mắt

có bậc thang bỏng rát

nhức nhối bàn chân

căn phòng thân quen của anh luôn tỏ ra chật chội

chật chội khi nhìn chị

cả tấm voan trắng cũng đồng tình bằng ánh mắt sắc lạnh hoài nghi

hoài nghi  ngay cả khi vòng tay anh đang rên xiết.

mỗi ngày mùa hạ đang rút đi

mưa vẫn âm thầm chiếm ngữ không gian

hình như  nắng từ phía cửa sổ phòng chị chiều nay bật khóc!

 


Độc thoại tháng bảy

 

Tháng bảy  mưa

Thành phố bỏ rơi thói quen dạo mát

Bỏ rơi thói quen “cà phê đắng không đường”

 lang thang  web

comment từ phía cửa sổ phòng anh vẫn sáng

em vẫn không thể thừa nhận mình là khách lạ khi đi ngang anh

dẫu cả ngàn lần ở góc màn hình những comment tối đen bật khóc

những ký tự vẫn loé sáng trong tiếng thở dài khi bị bủa vây bởi những câu chào mời mới

mưa vẫn bủa vây ý nghĩ em trước những chuyển động của dòng người xe khi ngó xuống ban công

có bao nhiêu người ngóng mưa

có bao nhiêu người trú mưa

có bao nhiêu người dửng dưng trước mưa

có bao người đi trong mưa để mong lòng tự trọng và nỗi xấu hổ có thể chung sống cùng nhau

em không định nghĩa được mối quan hệ trong anh

bởi định nghĩa nào cũng tương đối

định nghĩa nào cũng sai lệch

chỉ mong anh đừng buông tay em khi chúng mình qua đường  phố chật

chỉ mong anh đừng nắm nhầm tay khi vào quán nước quen

chỉ mong anh là ngọn đèn đường

dắt em đi

mặc những cơn mưa ngạo nghễ

 mặc những cơn mưa điên cuồng

hãy đừng buông tay em

dẫu tình yêu chỉ còn là chút ánh sáng như lòng chảo trên đầu!

tháng bảy mưa

như chưa từng có nắng 

hàng cây dầu đứng im

hứa hẹn những vòng xoay vàng nắng mặt trời!


NHẬT QUỲNH

Lên sóng lúc 16:05 ngày 02.8.2013