Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

CHÙM THƠ 3 BÀI - Nguyễn Tam Phù Sa

 
 
 
 
             Nhà thơ NGUYỄN TAM PHÙ SA
 
 

ANH KHÔNG MUỐN CHẾT

                  VÀO NGÀY TẬN THẾ

 

Nếu chắc chắn ngày mai ngày tận thế

Anh có cần cắt ruột bỏ qua em

Không là nhành phong lan

Sao đành lòng làm cành chùm gửi

Nơi con người chưa biết Mẹ Đồng Trinh

 

Và chưa biết Mẹ già mang dép ngược

Rót một đời không cạn ruột ca dao

Ngàn năm trước ngàn năm sau bật khóc

Như có lần anh khóc trước mộ cha

 

Nếu chắc chắn ngày mai ngày tận thế

Ngay hôm nay anh rót rượu mời em

Người cày ruộng họa hoa văn trên áo rách

Anh sẵn nhân tình đen trắng sắp lên mâm

 

Ta ngồi lại một lần, nhìn trăm năm thật kỹ

Khóc đã đời cười vỡ đất có vui không

Tai vẫn nghe lời giả dối trăm lần

Mắt vẫn thấy đám ruồi bâu đống mật

 

Anh không muốn chết vào ngày tận thế

Gói bất bình chôn xuống đáy mồ sâu

Còn chưa biết khúc sông nào em lội ngược

Cuộc gọi nào đụng thấu đáy vô âm

 

Có quá nhiều điều ở em anh không hiểu nổi

Đi hết đời như trẻ mới thôi nôi

Ngày tận thế anh không chờ không đợi

Chết lâu rồi đâu đợi chết hôm nay.

 

Mùa Giáng Sinh, 20.12.2012

 

 

 

CÓ EM ANH MỚI BIẾT LÀM THƠ TÌNH

 

Em bảo anh làm thơ tình như thuở mười lăm

Bứt hết tóc tìm không ra chữ

Có phải anh quá già

Tâm hồn quá đát

Ngày sắp tàn trên mấy nhánh sông đêm

 

Đời tróc vỡ từng mảng tình rớt đậm

Tay muốn nâng lòng muốn cõng qua đèo

Thời vàng bạc gọi giả nhân bằng tri kỷ

Giận người dưng muốn chửi cả tri âm

 

Anh không còn là anh ngày xửa ngày xưa

Yêu mảnh đất nước Thu Bồn chưa đục

Yêu cành tre bầy sẻ ngô không dám đậu

Chết vẫn còn ngoái lại nói yêu em

 

Câu thơ tình muôn thuở đến muôn năm

Anh chỉ sống một ngày quá đủ

Chúng mình đã già đâu phải tuổi mười lăm

Còn vác sáo đứng giữa đường thổi ngược

 

Khi bến Sửu đã bồi

Giấc mơ cũng cần xấu hổ

Mở lòng đi chí cuối một sân ga

Có cần vinaphon nối mạng tám chân trời

Trong hốc mắt một chút gì muốn vỡ

 

Em bảo anh làm thơ tình như thuở mười lăm

Đau biết mấy những cụm từ vô nghĩa

Chiều cuối năm một cánh chim lẻ bạn

Anh đang ngồi ở phía rất xa quê.

 

Giáng Sinh 2012

 

 

NGỒI Ở BỜ SÔNG THANH ĐA

CHẠNH NHỚ LÀNG

                                                         Tặng Trúc làng Đông

 

Thấy bèo trôi tưởng mình đang chảy

Lòng không muốn khóc cũng rưng rưng

Quê xa tít tắp ngoài đèo Cả

Bút mực làng Đông chạnh nhớ làng

 

Mùa gặt trước, mùa hoa mai đã cũ

Trống long vân, chuông bát nhã còn rung

Thời oanh vũ thời chiến tranh ly loạn

Hết trăm năm chay tịnh kiếm tìm nhau

 

Nước mải miết một lòng ra Đông hải

Ất đi rồi đò Sữu cũng sang sông

Cau lỡ lứa, trầu vôi buồn nhàn nhạt

Mưa cũng nhiều, bồi lở biết bao nhiêu

 

Khi tóc bạc vẫy ngày xưa ngoái lại

Tai vẫn nghe mẹ Gò Nổi gõ nồi

Thì cứ khóc như ngày em bỏ học

Thuở cha già trói cột phía trăm năm

 

Cần gìn giữ cái lớn lao hơn số phận

Và làm nhiều hơn cho người khác, em yêu

Đêm đã xuống và ngày chìm trong đáy chén

Đẹp vô cùng, vẻ đẹp trúc làng Đông.

 

Sài Gòn 21.8.2012

 

NGUYỄN TAM PHÙ SA

 

Lên sóng lúc 15:27 ngày 25.12.2012