Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm Thơ GIAO MÙA - Nguyễn Hải Triều

 
 
                                   BÀI THƠ TÌNH THÁNG CHẠP

                                                                                        

 

Sợi mưa quấn chặt bước chân em ra chợ

Bùn đất sẽ phù sinh cát bụi phong trần

Những vũng nước nhập nhòe chiêm bao ánh mặt trời

Có khi mặt trời đã chết?

 

Người đàn bà bồng bế lời ru bên xóm nhỏ

Khúc thức không đầu không cuối tràn lan

Đứa trẻ khóc. Và nỗi buồn câu ầu ơ lạc lỏng!

Em cười chi khi gió tạt phía sau vườn?

 

Người đếm khó nhọc áo cơm toan tính

Không nghỉ ngơi cứ đi dọc triền bãi mé sông

Giấc mơ về giọt nước chảy ra từ hốc mắt đông chí

Thành triệu sương mai ủ mầm lá trên đồng…

 

Tôi gói cơn lạnh co rút vào cổ áo ấm

Mắc nợ lời hẹn đồi sim nhiều tháng trước sang mùa

Mắc nợ em tiếng chim con suối trong rừng xưa mẩy gió

Cánh hoa tím vàng hóa thân hương sắc tình yêu

 

Tháng Chạp đi qua những buổi chiều

Những ban mai em mắc câu thơ tình trên táng lá

Tôi viễn vọng tôi hư ảnh tôi nỗi buồn không lời

Giữa bề bộn phù du tăm cá mù khơi!

 

Con đường lầy lội sẽ vàng lên màu nắng

Em về chưa tôi đợi gió xuân sang?

Sẽ thương nhớ sớm mai

Sẽ chiều lên bảng lảng

Chờ em qua đây!

                             

                                   Tháng Chạp câu cho em

Tình tôi như bát nước đầy!

 

(Cuối đông 2011)

 

 

 

 

EM KHÔNG PHẢI CHIM DI

 

 

Khi trời đất bắt đầu mùa yêu

Em nỏn nà sương sớm!

Những bàn tay thô ráp mưa đông

Không còn lẳng lơ trước nụ xuân hồng…

 

Tôi gặp giấc trăm năm Thúc Sinh

Bóng nàng Kiều bên gương đồng chải tóc

Hóa thân em bụi trần

Cuốn đời tôi vào cơn lốc!

 

Ngày ấy chớm Giêng gió trăng cũng ngọt

Nắng vàng ươm mỗi sáng đi về

Câu thơ phập phồng phả vào tôi hơi thở

Em phân trần non tơ mùa xuân…

 

Người về từ cuộc hành hương mê cung

Niềm vui nỗi đau hạnh phúc gian dối

Nụ cười em hình như đã tượng đài

Tôi say những giọt rượu thánh thiện và tội lỗi!

 

Tôi luôn gặp ký ức rời rạc chớp giông

Về  đụn mây dự báo cơn gió

Có thể là sự thật hay mộng tưởng tô vẽ

                                 Nhưng niềm tin vạn lần em không phải chim di.

 

Em đấy từ độ tình trong nắng ấm xuân thì

Sẽ mai sau những mùa mây trắng

Gió có còn thơm nắng có còn hồng?

Khúc giao mùa tôi hát gởi mênh mông…

 

(Tháng 9.2011)

 

 

 

 

 

  TÌM NGỌN GIÓ XƯA

                                                                         

                                                                              (Gởi Th.)    

 

 

Tôi về tìm ngọn gió xưa

Giấc mơ trắng thuở ai chưa bế bồng

Sợi buồn giăng giữa minh mông

Cũng may còn có dòng sông nhớ người...

 

Chạnh lòng tôi với tôi thôi

Vầng trăng khuyết đậu bên trời lẻ loi

Xòe tay bắt nhớ không mùa

Mai sương mỏng mảnh mắt xưa ngỡ ngàng

 

Bỗng nhiên thương nhánh cải vàng

Câu thơ chín đợi mùa sang phía mùa...

Sông Tiên đêm chỉ một tôi

Khúc cô liêu

                    một góc trời...

                                      chờ em...

 

(Tiên Kỳ tháng 5.2011)

 

 

   

   QUÁN CHIỀU

 

  (Gởi em đài các)

 

 

Trời chia

vạt nắng

cuối sân

em xanh bên ấy

trắng ngần phía tôi

buồng cau đỏ mắt

đợi người

lơ ngơ thốt

tiếng trái rơi

động hồ…

 

Hoàng hôn

chậm

giữa hư vô

mà trong đáy mắt

cơ hồ khói sương

Tôi làm cỏ

nhặt

yêu thương

để em mời gió

phả hương cho tình

 

Em

đừng

viễn xứ

chung chinh

con đường xưa

sẽ một mình

bóng tôi?!...

      

      (Tháng 9.2011)

 

 

 

NGUYỄN HẢI TRIỀU

 

Lên sóng lúc 08:33 ngày 14.01.2012