Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ GỞI CHÚT MAI SAU - Nguyễn Tam Phù Sa

 
 

 

1/- TIẾT HỌC CUỐI CÙNG

CÔ CÒN NỢ CÁC EM

 

Cô giáo khối 5 đến tuổi nghỉ hưu

Còn nợ hoa văn trống trường

Vòng hoa ngọn lửa

Còn nợ giữa học kỳ

Thêm một em bỏ trường bỏ lớp

Thêm một lần trang giáo án thức khuya

 

Phấn trắng rưng rưng

Tiết học bồn chồn

Dừng như trống một chỗ ngồi cuối lớp

Là trống nơi lòng…

Một khoảng trống mênh mông!

 

30 năm cầm phấn đưa đò

Cố dệt ước mơ thành chiếc khăn tay

Lau mắt trẻ sau ly hôn bỏ học

Xóa vệt bùn em quê còn lận đận

 

Xẻ dọc trăm năm đi tới đích con người

Kỳ vọng thần đồng lung linh bóng chữ

Từng trầm tích mà chưa từng hóa thạch

Tiết học cuối cùng cô còn nợ các em.

 

Sài Gòn 18.8.2000

 

 

2/- GỞI CHÚT MAI SAU

 

Tấm ơi Tấm! Qua nhà anh chơi nhé

Mận trĩu cây, ổi chin tới, quít đầy vườn

Tố nữ,  mít quỳ thơm lựng dòng mương

Chim khách, chốc mào, chim cu gáy…

 

Trên đầu mây xanh, dưới chân nước chảy

Cá từng đôi phe phẩy đuôi vây

Một chút sa đà lỡ trễ học chiều nay

Anh tới lớp xin lỗi thầy

Đưa tận nhà xin lỗi bố

 

Bài thuộc nằm lòng

Đừng giậm chân than khổ

Thầy cô còn hiền hơn cả anh

Mốt nọ mai kia công toại danh thành

Có ra làm quan cũng nhớ cái mương cá lội

 

Đồng tuổi, đồng quê, đồng trường, đồng lớp

Xa lạ gì đâu mà sợ nhỡ nhàng

Cầu trời cho anh dính chút bảng vàng

Gánh chữ về quê cùng em nuôi cá.

 

Gò Nổi 4.3.1960

 

3/- CUỐI NĂM EM VỀ ĐÀ LẠT

                        Gởi Ngô Thanh Loan

 

Cuối năm em về Đà Lạt

Tàu xe đứng chật Miền Đông

Khoảnh khắc chồng lên khoảnh khắc

Người đi người ở nhói lòng

 

Quê cha xa xôi gì mấy

Cách đèo cách một dòng sông

Áo kép khăn đôi gói lạnh

Xơ ri tím tím buồn không?

 

Anh đưa em về Đà Lạt

Lòng không sắm rượu mà say

Con mắt phù vân ngầu đỏ

Phương em ướt tới phương này

 

Em đi nhà mình bỗng rộng

Câu thơ té ngửa giữa nhà

Nồi soong cũng vờ đi chợ

Dưa hành nhập bóng mây xa

 

Sung rụng đầy sân nhà trước

Cầu Kinh thổi lại giọt chuông

Thảng thốt gọi em khản giọng

Ầm vang dọc suốt Lâm Đồng

 

Anh đưa em về Đà Lạt

Lòng không đủ nắng đủ mưa

Chỉ còn chút tình của gió

Hiu hiu như quạt bốn mùa.

 

Sài Gòn  Mùng một Tết, 2000.

 

4/- MỘT THOÁNG

PHỐ CHÈ XANH ĐÀ LẠT

 

Em gánh chữ qua vườn thêu Sử Quán

Một câu thơ sâu nặng đến oằn vai

Nước chè xanh lậm màu xanh của tóc

Miệng môi anh sực nức vị hương lài.

 

Mồng 4 Tết Giáp Thân

 

5/- MỘT THOÁNG

ĐỒI CÙ ĐÀ LẠT

 

Đà Lạt khói, Đà Lạt sương

Đồi Cù cù dụ con đường lên tranh

Em đâu cù dụ gì anh

Trưa vừa hất tóc chiều thành chiêm bao.

 

Mồng bốn Tết Giáp Thân

 

 

NGUYỄN TAM PHÙ SA