Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ HOA - Nguyễn Minh Khiêm





                            Chùm thơ Hoa của Nguyễn Minh Khiêm

 

 

 

Hoa gạo

 

Hé ra là phát sáng

Như than lửa trong mình

Cánh nào cũng hừng hực

Rực lên chót vót cành.

 

Cả khi rơi xuống đất

Vẫn đỏ hồng chói chang

Không gì dập tắt nổi

Dù gió mưa phũ phàng.

 

Cứ bùng lên bạo liệt

Nung mình hoa gạo ơi!

Chiếc ly tình mùa hạ

Hoa rót tràn sục sôi!

7.4.2013

 

 

Hoa lau

 

Quất sự nõn nà vào gió

Tả tơi đến tận cùng với mùa xuân

Gieo vãi sự trinh bạch vào hoang dã

Muôn sau cứ thế trắng ngần.

 

Chẳng màng tưởng một cái tên nào khác

Trọn kiếp là hoa lau

Trắng cho những câu thơ phải chán nản

Những câu thơ tự già cỗi, bạc đầu.

 

Nhẹ tênh đi vào cõi khác

Bung mình ra để thăng hoa

Không đợi cắm vào lục bình để thành tên tuổi

Biết làm gì để tự đi xa.

 

 

 

Hoa xoan

 

Anh đi suốt một vùng đồi

Cứ miên man mãi một trời hoa xoan...

 

Trắng màu đất đỏ ba zan

Cánh hoa như xác pháo tan tơi bời!

Hoa như đi trốn cuộc đời

Như không muốn để cho người cầm tay!

Loài hoa nở chẳng tặng ai

Chỉ thành quả đắng mọc cây nên rừng!

Như là mặc với gió sương

Như là chẳng thiết sắc hương, như là

Tự mình vò nát mình ra

Chút màu tím ấy còn… là sót thôi!

 

Nếu mà thật thế hoa ơi

Thì hoa cứ đậu xuống đôi tay này.

Dẫu bao nhiêu nỗi vơi đầy

Nếu chia sẻ được cho cây một thì…

Tím lòng se sắt mà chi

Trốn lên trời biếc cũng về đất đau!

 

Chạm cành hiểu đến rễ sâu

Anh xin cùng thắm với màu ba zan.

 

 

Dạ hương

 

Rất nhiều người tìm đến mua cây

Khu vườn bỗng nhiên trở nên nhộn nhịp

Họ chia nhau lượn tìm dáng thế

Mỗi cây mang một biển thuyết minh

Bằng tiếng Việt và bằng tiếng khác

Kèm theo đó là những cái tên treo vào mỗi gốc

Cửu long tranh châu; Long hổ tranh hùng; Phu thê phụ tử

Hay đại loại như: Tứ trụ kình thiên; Thác đổ; Nghênh phong...

Cây nào cũng sần sùi mốc thếch như đã sống trăm năm

Giá cả chào mời nặng hơn đá tảng!

 

                               Và đêm khuya khi vừa mới thiu thiu

Sau một ngày lượn vườn mệt lử

Chưa tiêu hết những lời tán tụng

Có một mùi hương ngạt ngào rất lạ

Làm mọi người phải bật dậy thốt lên:

Dạ hương! Dạ hương!

Đúng là dạ hương rồi!

Như bị thôi miên khách kéo ra vườn

Dù trong đêm không có ánh đèn

Mùi hương dẫn tới một cái cây đứng nơi góc khuất

Vắt cành trên thép gai

Thả những chùm hoa xanh dịu dàng bình dị

( Dù họ lượn suốt ngày không ai để ý

Và cái cây cũng chẳng bận lòng

Mặc cho những đồng tiền thi nhau bàn tán )

Nhưng bằng một mùi hương thơm đặc biệt

Làm cho những người kia phải bật gọi tên mình.

5.4.2011

 

 

Những bông hoa không nở trong bình

 

Dâng mình cho thiên nhiên hoang dã

Không dấu tay người cầm

Không cả tên để gọi

Cứ đẹp như trời sinh.

 

Những bông hoa không nở trong bình

Hạt phấn gửi vào hổ phách

Có thể nghìn năm sau

Người đời lại khát khao nhân bản


NGUYỄN MINH KHIÊM


(Khu 2. Thị trấn Quán Lào

                                             Yên Định. Thanh Hóa)

Lên sóng lúc 19:43 ngày 09.04.2013