Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm Thơ LÊ VĂN HIẾU

 
 

 

BIẾN TẤU ĐÊM

 

 

1/Có một buổi tối nào đâu đó

Ta bước ra ngoài khu vườn của mình

Trốn tìm cảm giác lạ

Những tán cây thân quen.

 

Vài ngôi sao dõi theo

Đuổi suốt

Cả những chặng đường dài

Đuổi hết màn đêm

Lịm tắt khi về sáng.

 

Người không ướt đẫm…

Khô queo

Chợt chán những lằn sáng

Nhớ chiều.

 

Rồi ta lại trở về

Với những đêm tối

Nằm nghe tiếng gọi

Khe khẽ bước ra đường.

 

 

2/Lũ Dế rúc rích trong vườn cỏ

Chuột chạy rần rật trên trần

Lẫn tìm những đám tối.

 

Ta trừng mắt,nghe rõ tiếng mọt gỗ

Tiếng kẹt cửa bên nhà hàng xóm.

 

Sực nhớ bữa rượu chiều

Chưa có người để say.

 

Ta cố nuốt những hơi thở ấm

Như cố nhấp những ly ruợu đắng

Khi uống một mình

(cách uống của người ngái ngủ)

Chập chờn đêm.

 

 

3/Ta co rút về góc của riêng mình

Và thắp lên ngọn lửa nhỏ.

 

Ta thầm cảm ơn đời,cảm ơn vũ trụ

Cho ta nhiều ánh ngày.

 

Đêm.Trời mọc đầy sao

Chưa vì sao nào rụng?

 

Đêm.Trời còn mang tặng,

Như tặng riêng ta

Những ánh Rằm.

 

 

                                        

TRONG NÁCH LÁ

 

 

Ẩn trong từng nách lá

Là hương.

Tôi nghĩ đến hoa sống đến tận cùng

Đâu đó còn vương tinh khiết.

 

n trong đời con gái

là em.

Dẫu đã  già nua,

Dẫu đã lỡ làng.

Vẫn còn đó mảnh mai-dịu dàng tha thiết.

 

Ẩn trong từng câu hát

là thơ.

Nhịp phách hoang mang

Ngỡ như gào thét.

Tôi còn nghe thanh địệu êm.

 

Cớ gì xé rách rồi vung.

Cớ gì đánh lừa trinh tiết.

Cớ gì vái lạy bể đông.

Cớ gì làm nhòe câu hát?

 

 

                        

MẠCH SỐNG

 

Trong lúc tôi làm thơ.

Người hàng xóm ngồi tắm chó-thoáng bâng quơ nghĩ về người chồng bị bệnh nằm liệt của đôi ba năm trước.

Người hàng xóm khác,nằm hát những bài ca buồn,thầm tưởng về thời xuân sắc,một thời trăng hoa,mà nàng là một cô gái đẹp lộng lẫy.

Và, cụ già trước mặt, tóc đã pha màu cước,tưới những chậu hoa,rồi tỉa tót,ngầm tạo những dáng thế cuộc đời,những thế cây là thế cuộc,có lẽ ông dày trải nghiệm,khuôn mặt ông trầm ngâm.

*

Trong lúc tôi làm thơ.

Con chó nằm phơi lông,người đàn bà kia đã lặng im lời hát,có lẽ nàng đã trùm chăn và đã ngủ.Cụ già ngồi uống trà,lắng nghe chim hót,cuồng vọng nghe tiếng lọc của ban mai tinh khiết.

*

Trong lúc tôi làm thơ .

Bài thơ chưa xong đã quá nửa ngày,mặt trời sắp treo trên đầu cây sân trước.Nhà bên đã ráo khô thoáng sạch,người đàn bà ấy ngồi buồn như khóc.cô hàng xóm kia vừa thức,lại cất lên tiếng hát bên nồi cơm đang sôi.cụ già hết đứng lại ngồi,ngắm nhìn và tỉa tót.

*

Trong lúc tôi làm thơ.

Mọi chiều sống chung quanh tôi trở nên cô độc…

 

 

                                                                                          

  

 

 

 

TIẾNG CƯỜI

               

                            Tặng bạn Minh Hải.

 

Tiếng cười sao man rợ quá

Giữa đêm khuya khắc mày cười.

Sau mười năm âm động.

Một nửa thật gần, một nửa xa xôi

 

Đâu rồi,thằng bạn ngày xưa rôm rả

Đâu rồi,thằng bạn có nét bút tài hoa.

Ngồi im lặng với cốc rượu

Lặng nhấm da thịt mình

Để ngấm chuyện người ta?

 

Tiếng cười sao man rợ quá,

Nửa hú, nửa gào.

Nửa thét những cơn mê.

Nửa thét làm kinh hoàng giấc ngủ.

Làng gây hấn gì mày,

Mày xé rách đêm khuya?

 

Tiếng cười sao man rợ quá,

Cứ lững thững ngân,

Cứ lỗ bỗ dài.

Mái tóc mày không ngắn.

Hàm râu mày không ngắn.

Sao đem tiếng cười,

Đọ với gang tay?

 

 

                      Thơ LÊ VĂN HIẾU

 

 

 

 

VÀI THÔNG TIN:

 

Tên: LÊ VĂN HIẾU

Quê: Bình định.

Hiện ở: Lâm đồng.

Email: levanhieu_62@yahoo.com vn.

Tác phẩm thơ dã xuất bản:

      *Tự tình 1989.

      *Khi mặt trời chưa mọc 2002.

      *Đêm đom đóm (thơ thiếu nhi) 2008.

Và nhiều tác phẩm in chung…

 

Lên sóng lúc 16: 20 / 04.7.2011