TIẾNG CHIM, TIẾNG AI hay TIẾNG LÒNG ?

                               Chùm Thơ  LÊ VĂN HIẾU
 
 
 
 
BAN MAI


Tiếng chim rớt ở một sớm mai tinh khiết
Sự dằn vặt của lửa.
Đã thắp sáng lòng đêm
Đầy bí ẩn.

Ngôn ngữ nào rơi
Thả trong khoảng không
Ta vội vàng nắm bắt
Thổi một câu thơ.

Đan xen vào những tiếng gà,
Đánh thức,
Đan xen vào nỗi mất ngủ của người đàn ông,
Đánh thức.
Hòa trộn vào quá khứ,vào niềm trăn trở
Đánh thức…

Bừng tỉnh,
Những gót chân ban mai.
Trên con đường trong veo,
Tiếng chim rơi rơi- giục giã.


 
ĐÁNH  MẤT TIẾNG CHIM

Đêm
Tiếng chim réo vang thống thiết
Ta giật mình, lao nhanh, không kịp
Bóng Mèo hoang vụt qua
Một nhúm lông chim lả tả trên hè
Chim khuất.

Không còn sớm mai nghe chim hót
Không còn tiếng líu lo giữa trưa
Và buổi chiều vui khi thấy bóng ta về.

Còn lại là tiếng kêu thảm thiết
Tiêng kêu cuối cùng
Tiếng kêu sắp chết
Bóng mèo hoang vụt qua.

Còn  lại  là lời trách chính ta
Chút thẹn thùng người nuôi giữ tiếng chim-giọng hót
Chút rủa nguyền bỏ bê lơ đễnh nhất
Để rồi đánh mất tiếng chim.


                
            Chùm Thơ  LÊ VĂN HIẾU (2)
                    Lên sóng lúc 11: 30 ngày 21.8.2011
 
 
 
 
CON CHIM SẺ TRONG
SÂN BỆNH VIỆN

Này chim sẻ ,
Nhảy nhót trong sân bệnh viện
Nhảy nhót bên nỗi buồn
Đầy những số phận.

Này chim sẻ,
Nhảy nhót trong vòng cung bệnh viện
Nơi không có hạt thóc
Không phải sân phơi – cánh đồng
Ở đó có những khuôn mặt rười rượi.

Thấp thoáng,
Bức tường trắng,chiếc áo blu trắng
Chim sẻ rơi không tiếng động,
Bước chân của người thăm nuôi,không tiếng động
Lặng lẽ nhấc bên lề bệnh viện.

Bước chân hy vọng
Sẽ nhấc bay về với phận người
Sẽ ngã khụy xuống lằn số mệnh.

Này chim sẻ
Ríu ran bài ca hy vọng
Lặng lẽ bay,
Lặng lẽ rơi.
Và cất cánh nhỏ nhoi lao ra ngoài bệnh viện.


                                        

CÕI MÊ


Anh nghe em trong những lúc tỉnh nhất
Trong những lúc tỉnh nhất anh nghe.
Tiếng sột soạt của đồng tiền ngã giá
Tiếng cười mộng mị bay tan.
Và tiếng lòng rách nát không lời.

Anh nghe em trong những lúc tỉnh nhất
Ly rượu chưa đến giọt cuối cùng
Nó vẫn còn tràn đầy-hạnh phúc
Mặc dù em chưa cùng ta uống cạn một chung.

Anh nghe em-trong tiếng ồn ào giữa ban ngày,
Dưới ánh đèn Nê-ông
Giữa bữa rượu làng
Từ trong nhà ra ngoài gốc cây
Chưa từng một góc nhỏ.

Anh nghe em,
Âm thanh thì tròn-mà môi dúm dó
Không hiện hình trái tim.

Thế mà anh mê em
Mê em.
 
 
 
    * Mời đọc thêm: Chùm Thơ LÊ VĂN HIẾU (1)