Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ LỤC BÁT - Võ Văn Pho




ĐỘC ẨM

 

Một đời

Gánh thực cõng mơ

Buồn vui gạn mãi

Câu thơ chửa thành

Chén vui chuốc cạn cốc tình

Cuối năm

Mình cụng bóng mình

Nhớ - quên.

 

 

 LỜI RIÊNG

 

gọi em

có khó gì đâu

ngọt ngào nhín lại

những khi chúng mình

khoảng trời riêng

thủ thỉ tình

biết đâu

khoảnh khắc lặng thinh

hơn là…

 

 

                                                                     QUA DỐC BỒI HỒI

 

tôi con chim nhỏ

lạc bầy

bay phờ phạc cánh

tìm cây quê nhà

ngậm cọng rơm

thơm tháng ba

hắc hăng bùn đất

đậm đà vị yêu

tuổi hoa niên

biết bao điều

hái sim, bắt dế,

thả diều, tắm sông…

 

chao ôi!

mơ vỡ nát lòng

làng nay hóa phố

hoài mong ngỡ ngàng

tơ chiều

loang tím nghĩa trang

mẹ không còn nữa,

hồn làng pha phôi

mênh mang

sương khói lưng đồi

dìu tôi qua dốc bồi hồi

rưng rưng.

 

 

TỰ VẤN

 

Con chiên mơ nước thiên đàng

Nhà sư mơ cõi niết bàn tịnh tâm

Em giờ mơ cuộc trăm năm

Còn ta mãi ngóng xa xăm điều gì?

                                            

 

 

                                                                 MAY CÒN DỄ THƯƠNG

 

Cám ơn đèn đỏ xe dừng

Thấy hai bạn trẻ ngập ngừng cầm tay

Tình yêu @ ngày nay

Vẫn còn run rẫy thế này - Thật sao?

                                              

 

VÌ AI

 

Thôi đừng trách nữa nhe em

Chuyện đời là thế buồn thêm làm gì.

Dẫu mưa nắng – dẫu thị phi

Ngoài kia cỏ có xanh rì vì ai!

                     

 

ƯỚC

 

Ước gì đi ngược thời gian

Để tìm gặp mẹ và làng quê xưa

Trường tan nắng quái đổ mưa

Cùng ai đội lá chuối đưa nhau về.


                                                                              VÕ VĂN PHO

                                                                         Lên sóng lúc 14:49 ngày 23.12.2014