Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm Thơ NGUYỄN HẠ PHƯƠNG

 
PHÁC THẢO SINH NHẬT TÔI
 
Khi nhìn thấy chính mình hiện hữu
Tự xóa đi một khoảng trống vô hình
Trôi dạt giữa không gian mờ ảo
Mắt đắm nhìn vệt sáng cõi u minh
 
Sinh nhật tôi, nét phác thảo nghèo
Nhỏ bé như ngàn đời chìm mơ ước
Đã ngộ nhận trấn gian còn tuyệt đẹp
Để mặc cho năm tháng cứ trôi vèo
 
Còn được sống, là biết còn sinh nhật
Và yên vui đắm đuối giấc mơ hồng
Ai cũng thế, nếu biết mình còn sống
Cuộc đời còn đi mãi, khỏi chờ mong…
 
Sinh nhật tôi, đến bao giờ vẫn thế
Vẫn còn em trong cuộc sống đời thường
Thôi cứ hẹn nhiều lần sinh nhật nữa
Tháng ngày đi ta ở lại ngàn phương.
 
11/04/2007
-------------------

 

THU HOÀI
 
Đợi em về giữa mùa thu
Hư hao nỗi nhớ âm u tháng ngày
Nhìn em bên kiếp lưu đày
Ta nghe rời rã cơn say vô thường
Biển trầm luân, nhạt khói hương
Cội nguồn xưa có vấn vương không người?
Em về mang hết niềm vui
Trăm năm bỏ lại cho tôi nỗi buồn
Xôn xao nỗi nhớ giăng hàng
Thắp đầy mắt lệ ngổn ngang lối tình
Cơn mơ rồi cũng lênh đênh
Chập chờn hư ảnh bỏ quên cuối trời
Thôi em, biết đến bao giờ…
Bên bờ trầm mặc, ta ngồi im hơi.
 
22/08/2007
-------------------------


 

MỘT THOÁNG TRONG NHAU
 
Chấp chới đời em chấp chới tôi
Hội trùng dương lỡ cách ngăn rồi
Nao nức lòng như bờ sóng vỗ
Rộn mùa mong nhớ, giữa rừng mưa
 
Vườn cũ em về lạc lối chăng?
Muộn màng đông đến giữa trời hoang
Khổ đau chôn vết buồn năm tháng
Từng ngày trôi, lộng gió miên trường
 
Đuổi bắt đời nhau chẳng kịp đâu
Trò ú tim thôi cũng nát nhàu
Chắc hẳn trần gian không đủ sáng
Còn đâu mơ ước rọi cho nhau
 
Thôi trả cho em lời hẹn xưa
Mênh mang như nước chảy qua cầu
Chiếc đò tình, thắp vành tang trắng
Để thời gian chết lịm trong nhau
 
Ta, con thuyền lộng cánh buồm nghiêng
Giữa bão giông nghe xót phận mình
Đêm nghe xao xác cung trầm nguyệt
Chới với nhạc buồn cụng đáy men.
 
23/09/2007
--------------------------
 

 
Con nước cạn đi mơ bờ vỗ sóng
Ảo vọng nhiều, riêng ấp ủ ngàn sông
Tóc em buồn, chia đôi miền cố xứ
Tiếng đàn chùng vang dội suốt trời đông
 
Dây tơ vẫn miên man tràn đêm vắng
Hồn nhiên em ôm gối mộng nhòa phai
Lời dấu ái vật vờ bay khắp lối
Cõi tịch nhiên còn đọng kiếp u hoài
 
Nghiêng vai gánh một đời trong lận đận
Tuổi theo nhau sương khói nhuốm phiêu bồng
Lời em xưa mãi còn nghe loáng thoáng
Một trời yêu vỗ cánh chốn xa trông
 
Nhạc ngân vang, trải hồn xanh hồi tưởng
Lệ còn vương năm tháng lạnh cung đàn
Nếu trở về xin cùng ta đứng ngóng
Lại đời mình bên chiếc bóng phù vân.
 
20/12/2006
 
Nguyễn Hạ Phương
 
Lên sóng lúc 15: 00 ngày 02.11.2011