Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ NGUYỄN MIÊN THẢO

 
 

Nhà thơ NGUYỄN MIÊN THẢO

 

BUỔI SÁNG UỐNG CÀ PHÊ Ở DINH ĐỘC LẬP

 

buổi sáng ra ngồi dinh Độc Lập
mộng bá đồ vương một chút chơi
tối về nằm mơ thấy Di Lặc
nghe suốt trần gian một tiếng cười

 

 

TỰ BẠCH  1

 

Năm anh ba mươi tuổi

Ngỡ mình đi đúng đường

Giờ sắp tuổi lai hi

Mới biết mình lạc lối

 

Mười hai năm làm quan

Lòng luôn sao bức bối

Mười tám năm làm dân

Mới biết mình có tội

 

Mười tám năm làm thinh

Mười tám năm không nói

Em tặng một ngày xuân

Cuộc đời anh tươi rói

 

Chỉ cần nụ cười em

Cuộc đời anh đã khác

Chỉ cần được yêu em

Anh không còn đi lạc.

 

 

CÓ NGHĨA LÀ  XA CÁCH ĐỂ... YÊU THÔI

 

Nếu còn sống vài ba trăm năm nữa
Nhắc tên em ta vẫn bồi hồi
Tim vẫn đập rộn ràng trong ngực
Khi nghe em về một sáng mưa rơi

Biết đâu sẽ có người con gái khác
Làm tim ta đau như em bây giờ
Cũng có thể có người con gái khác
Chẳng bao giờ hiểu hết một nhà thơ

Những khát khao vẫn còn nguyên trai tráng
Vẫn còn nguyên nhịp đập trái tim cuồng
Cũng có thể một ngày hương tình ái
Sẽ không còn mua chuộc được ta chăng?

Nói chuyện xa xôi làm gì thêm mệt
Ta yêu em yêu cả đất cả trời
Ta yêu em có nghĩa là…xa cách
Có nghĩa là xa cách để… yêu thôi

Nếu rủi ro ta với em xa thật
Như bây giờ đang xa cách - sao đâu
Thôi ta hoá thành con ngựa đá
Cất vó một lần cho đến nghìn sau.

 

NGUYỄN MIÊN THẢO

Lên sóng lúc 11: 03 ngày 16.12.2012