Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ NIỀM RIÊNG - Võ Văn Pho

 
 
 

GÁNH QUÊ                      

 

gánh quê

bày bán bên đàng.

mủng non xanh mượt

rau lang,mướp, cà

mủng vàng bông bí,

khổ qua.

níu chân,

nhớ quá quê nhà.

Mẹ ơi!

 

                                              

MƯA VỠ

 

nụ cười

dẫn lối nhớ xưa

nhận ra nhau

giữa chiều mưa,

ngỡ ngàng.

người yên lặng

kẻ miên man

nghe mưa vỡ

phía thời gian

lở bồi.

 

 

SO SÁNH

 

lũ lụt

hung hãn đi qua

nhấn chìm chẳng tiếc thương

ruộng vườn, nhà cửa

nhưng phía sau sự tàn phá

hãy còn  những hạt phù sa

đắp bồi hồi sinh hoa trái.

 

nóng giận

bừng bừng thổi qua

thiêu đốt chính ta

và bao cái đẹp…

chẳng lưu lại gì

ngoài hoang mạc

và vị đắng.

axit tàn tro

dai dẳng ngấm trong lòng.

 

               

  

NIỀM VUI XANH

 

trên đường đến trường

đôi lúc hụt hơi

muốn quay trở

nhưng thôi ráng bước

lớp không người trông

các em chạy xuôi chạy ngược

đứa thầm gọi: “cô ơi, cô đến đâu rồi!”

em ngóng cổ dài: “cô đến mau thôi.

chúng nó “quậy” quá chừng quá đổi!”

những đôi mắt nai lạc bầy tồi tội

chờ bàn tay cô che chở vỗ về.

và tôi đi…

quên những nặng nề

chỉ thấy trước mắt mình

những bàn tay xinh xinh

vẫy chào trong sớm nắng

các em đã cho tôi

niềm vui thầm lặng

niềm vui xanh

lóng lánh tháng ngày

chất ngất ân tình

như gió hát sáng mai nay!

 

                   

  

                    NIỀM RIÊNG

 

                        Nghĩ về nghề

                       Tôi nghĩ về tôi

                        Nếu một mai kia

                        Chẳng còn đến lớp

                        Sẽ chẳng phải chấm bài

                        Sẽ chẳng còn lo nơm nớp

                        Các em thi, lòng hồi hộp đứng chờ.

 

                       Bao mùa tựu trường

                       Bao mưa nắng ngu ngơ

                       Bao lớp học trò ra đi

                       Còn riêng tôi ở lại

                       Bến chiều dõi mắt ngóng trông

                       Xa lớp xa trường

                       Sóng nhớ mênh mông

                       Lấy gì lấp đầy trống vắng!

                       Đôi mắt, giọng cười,tiếng trống ngân nga

                       Bụi phấn vô tình một thuở nở hoa.

 

                       Chưa đến lúc chia phôi

                       Chỉ thoáng nghĩ thôi

                       Sao da diết quá!

                       Tôi xin đổi tháng ngày êm ả

                        Quảy gánh nhọc nhằn

                        Đến với các em

                        Dẫu hơn một ngày

                        Tóc sẽ bạc thêm…

 

                         VÕ VĂN PHO

 

Lên sóng lúc 10:05 ngày 31.10.2013