Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ NỖI NIỀM QUAN HỌ - Nguyễn Minh Khiêm

 
 

                            Chùm thơ : Nỗi niềm Quan Họ

 

 

 

                                    TIỄN

 

Cứ để bóng hình ở lại

Em về cho kịp đường xa.

Cứ để mắt buồn ở lại

Anh nuôi…Đừng sợ bóng gìa.

 

Tiễn người, con đê cong lắm

Hoàng hôn vỡ tím cả chiều

Chắc là trai đi rửa ngọc

Đánh rơi nhuốm đỏ màu yêu.

 

Anh đem cả dòng sông hứng

Sóng vào, sóng lại hắt ra

Bóng người trong từng hạt cát

Trai đi tìm ngọc, trai già!

 

 

 

NỖI NIỀM QUAN HỌ

 

Thì em cứ bỏ nón ba tầm,

Đổ cây đa này anh chịu

Thì em cứ cởi áo tứ thân,

Xiêu mái đình này anh chịu.

 

Tội tình chi con thuyền giấy?

Bao lần lật xuống bến mơ!

Tội tình chi hồ bán nguyệt?

Vầng trăng lở hoắm đôi bờ!

 

Xưa mình cứ thương con nhện

Vô duyên giăng  mắc giữa trời,

Xưa mình cứ thương dải yếm

Một gang bắc chẳng tới nơi!

 

Thôi đừng  làm Trương Chi mãi,

Dòng sông chẳng cạn niềm đau!

Cứ tưởng khôn ngoan mới khó,

Được dại hết mình, dễ đâu!

 

                                       Năm 2000

 

 

 

NỢ

 

Nợ nhau một lần xuân

Trả nhau bằng tóc bạc

Đem hết mình gửi trao

Còn lại toàn giăng mắc!

 

Anh cứ giả bình yên

Em cứ vờ xa lạ

Nhưng giữa hai chúng mình

Có một miền nghiêng ngả.

 

Mùa xuân dần trôi đi

Em có người gìn giữ

Anh có người ý tứ

Chỉ trái tim thầm thì.

 

Cắt nghĩa xuân là gì

Anh vẫn chưa hiểu nổi!

Khi lá rơi về cội

Mình vẫn còn nợ nhau.

 

 

 

HỪ LÀ... QUAN HỌ

 

Hừ là… sông rộng một gang

Anh đi trọn kiếp chưa sang đến bờ!

 

Buộc chèo chỗ nhện giăng tơ

Thuyền leo quán dốc bao giờ tới nơi?

 

Hừ là…ăn phải câu mời

Trúc xinh ngồi tựa qua thời tóc xanh!

 

Bao nhiêu rau riếp làm đình

Vẫn chưa hái được một cành che sương!

 

Anh đem câu lý trải giường

Gối đầu bên lở mà thương bên bồi

 

Đã bao mùa hội tan rồi

Anh thành bèo dạt mây trôi...hừ là...

 

 

 

XIN ĐỪNG KẾT CHẠ

 

Xin đừng kết chạ liền anh

Tình yêu sét đánh mà thành nỗi đau!

Nghiêng đêm trao một miếng trầu

Xin em về để làm dâu mẹ thầy.

Anh không muốn xẻ đôi ngày

Tay nắm vạt áo đò đầy lại buông

Tan rằm về ấp trăng suông

Trầu chờ đến hẹn để buồng cau khô!

Câu mời muôn nỗi sóng xô

Tàn xuân vẫn một chiếc ô đội đầu!

Thôi đừng dối mẹ qua cầu

Càng nhiều muối tẩm càng đau lòng cà.

Trăng non ướp lũa trăng già

Sợi tơ định mệnh giăng qua miệng người

Chim xanh mổ nát quả xoài

Mái chèo giầm nát thôn đoài thôn đông.

Một đời ra ngõ đứng trông

Thuyền bao nhiêu sóng mà không thấy tình!

Xin đừng kết chạ liền anh

Bổ đôi câu hát để thành nàng dâu

Chúng mình cởi áo trao nhau

Mà không phải dối qua cầu gió bay.

28.5.2012

 

 

 

TỰ THÚ TRƯỚC BIỂN

 

Vẫn biết biển là nơi bão tố sóng thần

Nơi bao nhiêu con tàu đã từng bị đắm

Nhưng đứng trước trăm nghìn con sóng

Có thể nào cầm lòng được biển ơi?

Nếu phải tan ra trong sóng của biển khơi

Thì con tàu sinh ra vốn dĩ vì biển vậy.

Rồi may mắn được hoàn sinh trở lại

Lại lưới chài một lần nữa ra đi.


 

 

EM VỀ BẺ LÁ

 

Để câu hát nuôi người ở lại

Em đi miền bầu rượu nắm nem

Hồn anh ngược Kỳ Cùng, Xứ Lạng

Nàng Vọng Phu không thấy bóng hình em.

 

Tiếng cười vọng đắm thuyền độc mộc

Sương muối rơi úa cỏ quê nhà

Lời ai ngọt : «  Em về bẻ lá »…

Như bùa mê thuốc lú cứ mở ra.

 

Anh gánh nước tưới đẫm lời hò hẹn

Rót hồn vào gìn giữ chiếc lá khô

Thời gian cháy, chỉ nỗi buồn xanh mãi

Lá rụng vào màu tóc hóa sóng xô!

 

Xin nhắn vọng qua cánh đồng ký ức

Ai người quên trúc mọc sân đình

Về nhận áo ngày dối cha dối mẹ

Mặc áo vào…có thể trúc lại xinh!

 

NGUYÊN MINH KHIÊM

Khu 2. Thị trấn Quán Lào

Yên Định. Thanh Hoá
 
Lên sóng lúc 15:26 ngày 16.02.2013