Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ PHÙ SA HỒN LÀNG - Nguyễn Minh Khiêm

 
 
 

Hồn quê

 

Nhiều khi tếu táo cũng đùa

Cũng dằn dỗi, cũng chát chua đủ lời

Người nghe tưởng bạc như vôi

Tưởng ném tất cả quê trôi xuống ghềnh!

Tưởng như một mảnh chẳng lành

Chặt băm vụn vỡ cả cành lẫn cây!

Đùa là đùa vậy cho hay

Quê hương muôn thuở nghìn ngày vẫn quê!

Máu đầy răng rứa mô tê

Ca dao tục ngữ không chê tiếng làng.

Dây thừng buộc dọc chằng ngang

Bỏ ra là cả ngai vàng lung lay.

Chỉ cần chọc một lời cay

Là nghe cả mặt đất này trống rung

Cả rừng cây đổ như không

Mặt núi cũng lệch, mặt sông cũng chiềng!

Có khi cọng rạ thì khiêng

Có khi núi cũng lật nghiêng cho nhào.

Tha hồ tục tĩu mày tao

Muôn năm xin chớ đụng vào hồn quê.

                                                6.11.2012

 

 

Phù sa hồn làng

 

Gỡ mình ra khỏi hào quang

Ngỡ ngàng mình vẫn còn đang ở trần

Phân bùn vẫn dính đầy chân

Tóc tai vẫn bám mấy lần rạ rơm

Hồn như cá quẫy trong nơm

Càng quẫy càng thấy áo cơm của làng

Từ mùi rau má cua rang

Đến lời nói ngọng cũng mang theo mình

Gõ nghe nửa vại nửa sành

Nửa vàng phố thị, nửa xanh tương cà

Đem từng con chữ bổ ra

Hiện lên ngóc ngách phù sa hồn làng.

                                                9.8.2013

 

 

 

Chợt thèm

 

Lúc kiểu Tây, lúc kiểu Tàu

Đủ vị Nam, Bắc, đủ màu ngược xuôi

Bật văng nút mọi cuộc vui

Nắng say bết lết, mưa chơi mút mùa…

 

Chợt thèm một bát canh cua

Chợt thèm tô dấm húp lua một hồi

Chợt thèm nham chuối, ốc nhồi

Chợt thèm dưa muối với nồi khoai lang

Chợt thèm rau má cua rang

Chợt thèm bánh đúc đổ sàng tháng ba

Chợt thèm bữa ếch om cà

Chợt thèm mắm tép mở ra thơm lừng

Chợt thèm cơm nắm muối vừng

Rạ rơm bùn đất ngả lưng giữa đồng

 

Của ngon vật lạ trăm vùng

Nhớ quê

               Lòng cứ bỗng dưng

                                     Chợt thèm…

                                                 4.7.

 

                                     NGUYỄN MINH KHIÊM

 

Lên sóng lúc 16:49 ngày 04.11.2013