Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ TÌM DẤU CŨ - Nguyễn Hoàng Sa

 
 
 

                                    NẺO GIÓ MÂY

 

 

Người đi

lạc nẻo gió mây

Bỏ con sóng vỗ phía này vu vơ

Tay buồn

rứt lá chằm thơ

Lá trôi về cõi xa mờ mịt xa

Với tay

hứng hạt sương sa

Gieo mùa lơ lửng – hồn ta thẩn thờ

Đêm nằm

chạm vía câu thơ

Có còn không chút ước mơ nhạt nhàu ?

Ôm chiều qua

ngỡ chiều sau

Hình như ai thả ngày nhàu vào đêm

Chuyện tình

lạc giữa nhớ quên

Gió chiều lệch nắng mù tênh nẻo người

Ta ngồi

gom nhặt buồn vui

Đốt lên rải khói tím trời heo may

Lòng vòng sợi khói lắt lay

Hình như ai đó xòe tay che trời…

 

 

 

                                    BẾN MƠ HỒ

 

Bến chợ Vạn đâu rồi

Bờ tre nghiêng che dốc thoải

Giở sóng tìm ngày xưa

bóng con đò sớm tối

Sông không rộng khúc sâu khúc cạn

Bao mùa mưa nắng

Em

nối tình An Dưỡng – Trung Lương

 

Bến mơ hồ

ai nhớ ai quên

Người đi mười phương

ai về

nhặt tiếng thoi

lần múi chỉ tìm bàn tay người em gái Mã Châu

 

Bến vẫn xanh bờ lau

Cát nhú mầm phía bãi

Sông vẫn miệt mài chảy

Bà mẹ quê quên đời mình

 

Buổi ấy

Có người vô tình

qua đò rất vội

đi về phía đêm sâu

bỏ quên dấu chân trên cát

 

Bến gác mái chèo

Dòng sông

Con đò

nhập nhòa quên nhớ

Em !

một mình

chong mắt đếm thời gian…


 

                                    TÌM DẤU CŨ

 

Ngày ấy

Lên đồi Núi Đất[1] hái sim

Leo dốc đá

Viên sỏi vô tình kéo ta trượt ngã

Đau !

Em hồn nhiên cười

Có đáng gì đâu

Nhai lá rừng đắp lên là khỏi

Làm sao quên đá sỏi chỗ ta ngồi

Hương rừng ơi !

Thương lắm bàn tay đắp lá

 

Thời gian va đập

Chai chát tháng năm

Chẳng hiểu vì sao ta lạc giữa thị thành

Chốn phồn hoa…

Lạc lỏng dáng quê, ta chẳng lẫn vào đâu

 

Thấp thoáng bờ tim ai gọi

Ta về

Đồi sim nở hoa

Khỏa nắng tìm dấu cũ

Xót xa… bóng núi và ta

Bước ngắn bước dài

Giẫm nhầm lên bóng nắng

Hồn ngẩn ngơ… dõi mắt phía mờ xa !

 

 

 

  

                                     BÓNG HOÀNG HÔN

 

 

 

Vẫn là em, vẫn là tôi

Tại ai bóng vỡ bên trời mưa trưa

 

Cầm lên hạt vỡ. Xót chua…

Giấu vào ngực. Chín một mùa xuân riêng

 

Hình như sợi gió rất hiền

Mang theo hương phía tóc em thổi về

 

Tay nâng giọt nhớ mân mê

Tiếc thương mùa cũ có về đến nơi !

 

Chiều nghiêng nắng đổ qua đời

Chạm miền ký ức rối bời rạ rơm

 

Vườn ai chim hót véo von

Có ai nhặt bóng hoàng hôn. Lặng thầm…



[1] Tên ngọn núi thuộc xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, Quảng Nam còn gọi là Núi Vàng

 

 

 

 

                                    TÌM

 

 

 

Tìm chi ?

Về lại chốn này

Chiều đổ bóng xuống hàng cây, sân trường

Bước đi nặng nợ con đường

Trường xưa ơi, mãi vấn vương một thời

 

Chừ về vịn nắng chiều. Rơi…

Đưa tay níu sợi mây trời. Lẻ loi !

Hình như

Trời sắp chuyển mùa

Hình như người ấy … cũng vừa qua đây

 

Hình như đất tỉnh – trời say

Giữa chiều đuổi nắng – gọi mây kín trời

Ngửa lòng hứng giọt mưa rơi

Giọt nào đầy, giọt nào vơi, giọt nào …

Mưa chi

Gõ đất cồn cào

Ướt đầm kỷ niệm, chênh chao nỗi niềm

 

Cuối chiều

Mưa lặng, gió im

Ta còn thơ thẩn mãi tìm. Tìm chi !...

 

 

NGUYỄN HOÀNG SA

(HV Hội Nhà văn Đà Nẵng)

 

 Lên sóng lúc 14:50 ngày 30.11.2013