Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ TRẦN DZẠ LỮ

 
 Nhà thơ TRẦN DZẠ LỮ
 

Tên thật: Trần Văn Duận

Sinh năm: 1949

Quê quán: Ngọc Anh, Huế

Bắt đầu làm thơ từ năm 1960

Có thơ đăng trên hầu hết các báo, tạp chí Sài Gòn trước và sau 1975

Góp mặt trong nhiều Thi tuyển in chung

Sống và làm việc tại Sài Gòn

 

Tác phẩm thơ đã xuất bản:

 

*HÁT DẠO BÊN TRỜI - Nxb Trẻ 1995

*GỌI TÌNH BÊN SÔNG - Nxb Trẻ 1997

 
 

 

 

                        & Thơ TRẦN DZẠ LỮ

                         

 

                         BUỔI CHIỀU Ở BÌNH DƯƠNG

 

                         Người xa người đã xa rồi

                         Sao tôi còn mót nụ cười đánh rơi ?

                         Tại trầu còn nhớ thương vôi

                         Tại cây thương cội nên tôi chàng ràng?

                          Hay lòng vấp chút tình oan

                          Ba năm không thể quên nàng đấy thôi!

                          Bình Dương có thêm một người

                          Quơ tay bắt bóng mồ côi…rưng buồn!

                          Người đi người đã đi luôn

                          Chiều tôi mắc nghẹn con đường tình yêu.

 

                           Sài Gòn tháng 7 năm 2012

 

 

                                                         

                               CAI TÌNH

 

                              Tôi tự hứa tôi sẽ cai tình

                              Như là cai xì-ke vậy đó

                              Không thòm thèm bờ môi em đỏ

                              Không liếc nhìn đôi mắt em đen…

 

                              Không dám chộ chiếc váy em xinh

                              Xòe trong chiều lung linh nỗi nhớ

                              Sợ phải đi con đường đau khổ

                              Suốt kiếp này sẽ mô côi thêm!

 

                              Không ngu ngơ trước những lời tình

                              Mà phía sau rập rình chiếc bẫy

                              Eva trời sinh ra là vậy

                              Trái cấm nào không nghẹn đâu em ?

 

                               Làm Adam có lắm nỗi buồn

                               Không dám thấy đồi thông hai mộ

                               Sẽ hụt hẩng, nếu như mình lỡ

                               Chìa đam mê ra trước rất phiền…

 

                               Tôi tự hứa tôi sẽ cai tình

                               Không ghiền em như ghiền ma túy

                               Bởi trước mặt là Andre Gide

                               Và sau lưng Khung Cửa Hẹp đã dành…

 

                                Đêm nay về, cắt máu làm tin

                                Uống chén rượu quên người năm cũ

                                Không dám ngó vầng trăng lồ lộ

                                Đuổi theo sau chiếc bóng của mình…

 

                               

                               ( Sài Gòn tháng 9 năm 2012 )

                           

                                

                              NỤ HÔN RIÊNG TẶNG MỘT NGƯỜI

 

 

                             Ừ, mình hôn tiếp nghe em

                             Hôn cho sắt nguội cũng mềm luôn,cưng!

                             Nụ hôn đắm đuối chưa từng

                             Đôi môi dán chặt, mê cung…thơm lừng.

                             Siết vào nhau nữa, cho ngoan

                             Anh nâng, em níu, đâu màng thế gian ?

                             Đất  Trời ghen tị  rưng rưng

                             Suối không trôi nữa, thác ngừng…ngẩn ngơ!

                             Nụ hôn kỳ lạ không ngờ

                             Anh thành thục…gã tội đồ của em!

                            

                             Sài Gòn...

 

                                   

                             TRẦN DZẠ LỮ

                             Lên sóng lúc 07:14 ngày 06.10.2012