Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ TRẦN HẬU

 
 

                     Nhà thơ TRẦN HẬU

 

Quê quán: Xuân Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh

Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Leningrad- LB Nga, 1978.

Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội

Công tác tại Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam.

Tác phẩm:

·        Gió đêm(Thơ) NXB Văn hoá, Hà Nội, 1993

·        Xôn xao điều giản dị (Thơ) NXB Văn học, 2012

 

 

BẤT TỬ

 

Em gõ lên phím đàn

Như gõ vào sự bất tử

Ở đó sẽ chẳng bao giờ có anh.

 

Anh viết trăm bài thơ

Hy vọng tìm một chút vĩnh hằng

                                    trong trái tim em

Nhưng chắc gì đã có?

Nên suốt đời nỗi khổ

Vò xé lòng anh.

 

 

SỢI TÓC

 

Người đi để vương sợi tóc

Ta về nhặt được nâng niu

Nhớ thương tan vào nước mắt

Âm thầm ai có biết đâu.

 

Người đi thế là đi mãi

Tóc xanh liễu rũ bên trời

Nỗi đau suốt đời ở lại

Trong lòng ta đó người ơi!

 

 

NHỮNG CON SÓNG KHÔNG TÊN

 

Vẫn có câu thơ gợi tiếng khóc, nụ cười

Sau cơm áo đời thường nghiệt ngã

Ấy là lúc ngày bỗng tan sương giá

Anh nhìn trời trong đáy mắt xuân sang.

 

Vẫn có câu thơ thức dậy nỗi bàng hoàng

Khi một sáng bất ngờ em thoáng hiện

Và từ đấy lòng anh như biển

Cứ âm thầm những con sóng không tên.

 

Nhưng em cứ vô tình, thôi, em cứ là em

Như cánh gió phù du từ kiếp trước

Thôi anh cứ là anh, chẳng thể nào khác được

Và chúng mình muôn thuở vẫn chia xa.

 

 

ĐÃ ĐÔNG RỒI

 

Chẳng còn gì để nói nữa cùng em

Khoảnh khắc ấy mùa thu đi vội quá

Chưa kịp ngắm chút sắc vàng trên lá

Đã đông rồi gió lạnh thổi mênh mang.

 

Chưa kịp cầm tay, chưa kịp dỗi hờn

Chưa kịp nói những lời tha thiết nhất

Chưa kịp có mà em ơi đã mất

Chút ảnh hình kỉ niệm giữ mai sau.

 

Chẳng còn gì để nói nữa cùng nhau

Thôi đừng nghĩ, đừng buồn, đừng mong nhớ

Thì cứ sống như những ngày đã cũ

Khi trong đời chưa thực có mùa thu!

 

 

LẶNG LẼ

 

Thời gian lặng lẽ trôi

Tóc xanh lặng lẽ trắng

Vòng đời lặng lẽ ngắn

Lo âu lặng lẽ dài.

 

Con cái lặng lẽ lớn

Vợ cứ lặng lẽ già

Bạn bè lặng lẽ vắng

Họ hàng lặng lẽ xa.

 

Nhân tình lặng lẽ cạn

Trái tim lặng lẽ buồn

Thuỷ chung lặng lẽ bán

Danh vọng lặng lẽ buôn.

 

Em cứ lặng lẽ ảo

Sau những nickname hờ

Ta cứ lặng lẽ giấu

Nỗi đau thầm trong thơ!

 

 

 

            BẤT CHỢT

 

Bất chợt khoảnh khắc gặp em

Giữa một ngày đông ngập nắng

Quên đi mái đầu sương trắng

Anh cười anh nói hồn nhiên!

 

Bất chợt khoảnh khắc gặp em

Anh bỗng thấy mình trai trẻ

Xôn xao bao điều giản dị

Lâu rồi yên ngủ nơi anh.

 

Gặp lại bầu trời trong xanh

Mùa xuân trên cành lộc nhú

Gặp lại mùa thu lá đổ

Dát vàng lối nhỏ công viên...

 

Bất chợt khoảnh khắc gặp em

Bất chợt lìa xa mãi mãi

Giữa thành phố này khói bụi

Giữa cuộc đời này bơ vơ!

 

TRẦN HẬU

Lên sóng lúc 18:45 ngày 31.10.2012

 

NGUỒN: Trương Nam Hương gởi