Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ TRẦN MAI HƯỜNG






Chùm thơ TRẦN MAI HƯỜNG

 

Tàng hình

                          (Cho những nỗi đau)


Tập cười đi 

Như em vậy

Đừng để ai biết tiếng cười trong vắt ấy

Bao nhiêu chua chát tàng hình


Giá đặt được thành tên cho mọi nỗi đau

Để còn có cái gọi thầm trong đêm gió ngược

Giá đức tin không bị cố tình chiếm đoạt

Hoảng loạn đâu chỗ trú mình giữa giấc mơ


Ngôi mộ nào xây bằng dối lừa

Phủ nóc bằng cẩm thạch

Những chưa xa một thời vút cánh

Giờ quẩn quanh bên mộ thét lời câm


Sao không tìm lại mình ngày xưa thuở đúng là mình

Như em vậy

Chẳng ai biết để có tiếng cười vô tư trong vắt ấy

Bao nhiêu chua chát tàng hình.

 

 

 Đâu là tình thật

 

Biết đâu là lời thật

"Ngày thấy em - tim rơi"

Biết đâu là lời thật

Ngôn ngữ người rong chơi

 

Sóng lòng dâng gọi mời

Em nép vào hoang dại

Thương giọt sương mê mải

Đu mình trong nắng xanh

 

Em - nhành mai hóa thân

Chọn cô đơn tôi luyện

Anh- bình minh ẩn hiện
Phía chênh vênh mất còn


Chớp lóe cuối hoàng hôn
Chiêm bao về trú ngụ
Cách tân khờ dại cũ
Xoay mũi tên trái chiều


Trớ trêu ảo giác yêu
Biết đâu là tình thật?!

 

 

Linh hồn nước mắt


Em giấu tình phố núi

Góc sâu thăm thẳm nỗi đau mình

Dệt ngày mất anh

Thảm sương trùm lấp hồ Than Thở


Lũy thừa nỗi nhớ

Bóng ai nhòe phía cuối hoàng hôn

Con dốc nào nguyên vẹn eo thon

Nhân chứng tình yêu xưa đã khuất


Giá có thể uống say và quên hết

Những chiều đông phượng tím nhói tim gầy

Giá như được một lần gặp lại

Anh có đành lòng mặc kệ mắt em cay


Bao năm rồi kỷ niệm kết xanh mây

Hai đứa mỗi ngày mỗi lạc

Em gom giọt nước mắt mang linh hồn dấu hỏi

Về ủ men

cất rượu

tự say mình

 

 

Nhớ cha
 

Kể từ khi cha mất

Mỗi khi đi ra đường

Con không quên mang kính

Tròng to và màu đen

 

Chỉ để con được khóc

Lúc tủi thân - đau lòng

Mà không ai biết được

Con khóc - dù phố đông

 

Kể từ khi cha mất

Con ngơ ngác - ngác ngơ

Trốn bão đời quăng quật

Con nép mình vào thơ

 

Chiều nay con bỗng gặp

Một dáng người giống cha

Và thế là nước mắt

Và xót đau lại nhòa

 

Con khóc sau mắt kính

Không ai biết ai hay

Bánh xe lăn lăn mãi

Biết bao giờ lòng khuây

 

Người đi đường đông lắm

Người lạ rồi người quen

Không ai biết con khóc

Âm thầm sau kính đen.

 

 

Nốt trầm nén thân 


Vắt chuỗi ngày qua lên lưng chừng nắng
Hong khô những ngậm ngùi
Gặp lớp lớp sóng ầm ào sấm dội

Anh hiện thân đẫm vần thơ chưa cũ
Hiện thân vào ám ảnh thật gần
Âm âm nốt nhớ trầm 

tự tu mình nén thân trên bàn phím

Trăng khát đêm

Đêm nhớ mặt trời...


Ám ảnh ngôn ngữ của người đang xa lắm

Sóng sóng những ý nghĩ ma mị không thể giải trình dìu nhau vượt dốc
Ước một giờ quên
...

 

 

Ước

 

Ước mình hóa cỏ vậy thôi

Úa vàng rồi lại xanh tươi diệu kỳ

 

Oằn mình dưới bước người đi

Nén lòng thấm tiếng thầm thì nhân sinh

 

Vì sương cỏ nguyện quên mình

Dâng đời từng sớm bình minh nõn nà

 

Mai này dẫu đã đi xa

Còn nghe trong đất vỡ òa mầm xanh.

 

Trần Mai Hường.

Lên sóng lúc 08:52 ngày 06.04.2013