Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ trích từ tập thơ BUỒN* của PHAN ĐẮC LỮ







               HỘI AN NGÀY VỀ

 

            Hành trang nặng nỗi nhớ mong

               Ngày về phố Hội ngược dòng mùa xuân

               Trời xưa đất cũ phân vân

               Nửa quen nửa lạ tần ngần nhớ ai .

 

               Chuông chùa buông tiếng thở dài

               Hồn theo hương khói đợi ngày phục sinh

               Rêu phong xô lệch mái đình

               Ngói lam sấp ngửa bóng hình âm dương .

 

               Gió từ cửa Đại ngược nguồn

               Sông Thu mất hút cánh buồm nau xưa

               Lưng ong ai xỏa tóc dừa

               Ghe bầu đâu tiếng chèo khua thuở nào ?

 

               Vui chân viếng cảnh Chùa Cầu

               Khỉ ngồi cau mặt bể dâu sự đời

               Phố buồn nhạt nắng chiều phơi

               Tường loan lổ khóc một thời vàng son .

 

               Gót mòn nhưng dạ không mòn

               Trăm sông nghìn núi vẫn còn gặp nhau

               Đậm đà sao – bát cao lầu

               Rổ rau- sống –Phố mời nhau ngày về .

 

               Mặc ai xuôi ngược sơn khê

               Mặc ai xe ngựa hội hè phồn vinh

               Hội An vẫn giữ riêng mình

               Phố phường cổ kính dáng hình nguyên khai .

 

               Chuông chùa im tiếng thở dài

               Hư vô vọng lại tiếng ai gọi đò .

 

                  Hội An,mùa xuân 1993

         

 

                            BUỒN

 

                      Trăm vui từ mọi ngọn nguồn

                           Đổ ra sông biển hóa buồn mênh mông.

 

                           Hồn ta như cánh buồm dong

                           Rủi may đợi gió ngược dòng trầm luân

                           Trời cho dạt bến gian truân

                           Ngu ngơ mất trắng tuổi xuân chợ trời.

 

                           Ta buồn từ thuở nằm nôi

                           Lời ru của mẹ nghẹn hơi thở dài

                           Ta buồn từ thuở lên hai

                           Gà con mất mẹ xó đời chíp chiu.

 

                           Người vui nắng sớm mưa chiều

                           Ta buồn phố hội dập diu giai nhân

                           Vợ vui ngại chẳng dám gần

                           Con vui nhiều lúc băn khoăn nghi ngờ.

 

                           Nỗi buồn bạc phếch câu thơ

                           Cõi vui là cõi vô bờ hóa thân.

 

                                                       Mùa thu  - 1996

                                                    

 

                           MƯA NGÂU

 

                     Nỗi buồn  nhè nhẹ lên mây

                          Đọng mưa thành lệ rơi đầy hồn anh

                          Nhân gian quán trọ buồn tênh

                          Đời người hóa sợi mưa chênh ơ hờ .

 

                          Sáu mươi năm

                         Tuổi trời cho !

                          Sống vì một phút hẹn hò cùng em

                          Cầu vồng lỗi nhịp qua tim

                          Để em bảy sắc áo xiêm phai mờ.

 

                          Tạnh mưa chợt tỉnh cơn mơ

                          Hai ta cách trở đôi bờ sông Ngân .

 

                                             Tháng 7 - 1996



 

                    NGÀY TRỞ VỀ

 

 

 

                   Một chút nắng ấu thơ còn sót lại

                   Chiều bâng khuâng thắp sáng đỉnh Sơn Trà

                   Núi không hẹn nên người đi – đi mãi

                   Ngày trở vê ngơ ngác cảng Tiên Sa .

 

                   Nước sông Hàn ngày xưa trong leo lẻo

                   Năm mươi năm nước biếc có phai màu

                   Canh buồm nâu và mây trời chung nẻo

                   Sao bây giờ mây lẻ bóng về đâu ?

 

                   Thời trẻ dại mòn gót chân phiêu bạt

                   Xòe bàn tay tưởng nhớ Ngũ Hành Sơn

                   Đá Non Nước tạc tượng người tượng Phật

                   Mười ngón tay làm đá lở non mòn .

 

                   Anh lặn lội tìm em nơi phố cổ

                   Ngỡ dung nhan mười bảy tuổi hoc trò

                   Anh quên nghĩ : Nửa đời người cách trở

                   Ngày gặp nhau sông núi cũng già nua .

 

                  Đêm chia tay trăng thập thò cửa Đại

                  Đợi nồm lên đò ngược nước Thu Bồn

                  Xa phố cổ không hẹn ngày trở lại

                  Chuông chùa ngân đồng vọng nỗi cô đơn .

 

                          Đà Nẵng tháng 4 1998

                    

                                           


                 PHAN ĐĂC LỮ

  Lên sóng lúc 10:29 ngày 01.9.2013

 

GHI CHÚ:

 * BUỒN là tập thơ của nhà thơ PHAN ĐẮC Lữ, do NXB Thanh Niên ấn hành năm 2000