Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

Chùm thơ VĨNH PHÚC, trích từ KINH TUYẾN ĐEN

                                                    
    Nhà thơ VĨNH PHÚC
 
 
                            CHÙM THƠ VĨNH PHÚC

      ( trích tập thơ Kinh Tuyến Đen- NXB Hội Nhà Văn 2009)

 

Con chữ trắng phiêu diêu 

                                            

Đêm kỳ dị, mộng hồ ly mặt ngọc

Ngày ba sinh, em bỗng hiện nguyên hình

 

Lúng liếng em, mặt trời ta bỏ túi

Chân mày xanh vắt ngọn núi phía Tây

Ngày sủi bọt, tưởng uống môi em ngọt

Chim chích hôm qua cười ta …thơ ngây

 

Như Lai đến. Em Quan Âm Bồ Tát hiện

Trăng không màu, mắt thu lá vàng au

Kiểm toán viên, chữ Nam Mô tràng hạt

Chúng sinh quỳ, mưa tuệ cảm trắng phau

 

Ngã ba trời, ta đi, ba vạn sáu

Bong bong chuông, chiều đổ bóng Dương Chu *

Em váy ngắn, Xuân Hương cười dị mộng

Ngực chín mươi, thế giới bỗng tù mù

 

Một mét sáu hai, em bảo, xinh tệ

Mùa thu ung thư, đông cũng phân vân

Sáng tháng mười, bè ba, khúc đàn ta rối

Vô dụng buổi sóng cười lan âm âm

 

Em nhé, ta làm mưa áo rách

Vẽ mi ban mai, chải tóc buổi chiều

Bỏ đi, những chùm ba kinh tuyến ảo

Thủy ba ngầm, con chữ trắng phiêu diêu

 

 

25/10/08

* Dương Chu : Người nước Vệ, thời Chiến Quốc, học trò Lão Tử, đề xướng chủ thuyết Vị Ngã

 

 

Rơm rớm em

                  

                                                     

Chạng vạng mưa chiều, tôi, rơm rớm em

Buồn núi. Mắt bão chớp xanh nhoèn nhoẹt

Đi hết kiếm tìm là tuyệt vọng

Buồn ngủ. Lũ sẻ mái nhà ngủ muộn

Không mặt trời

 

Nhọ nhem tôi. Tri thiên mệnh rồi

Ván bài cuối. Chín phương mây lấm láp

Đông rung gió mù

Đêm trả sao ngàn năm cũ, từ chối sáng

Đóng khung chân lý lên tường đen

Nằm xuống mọi nghĩ ngợi

 

Em, vệt chân chim sẻ

Ở ngoài mọi đột biến

Sân ga phi tuyến tính

Rơm rớm em

Vô biên khát

 

 

Phụng hoàng & đối thoại

 

Không có lục lạc reo chân đèo

Phụng Hoàng

tôi qua em bóng ngựa dài ký ức

buồn tuột khe sinh tử dị kỳ

 

Phụng Hoàng

chim bay lẩm bẩm bóng thu không

nát mặt gió đông

an táng tình tôi tín hiệu tuyệt mù

bất động, ghế xe bó tôi

thu lu nỗi khát mơ hồ

ngọn bấc quăng quật

 

 

Phụng Hoàng

cơn mưa leo nheo như lệ khóc

thèm muốn nuốt vào ngực

mệt mỏi, dốc vòng quanh rondo*

rầm rì những quãng nghịch nhói

coma ** lệch, ong óng đối thoại ngược chiều

 

Phụng Hoàng không huyên náo

ngoảnh lại

lạc đường rồi

cung vẫn mê

tôi vét đĩa nồng nàn cuối

cuộc chơi những khẩu phần bày biện

chiêm bao xanh cỏ mấy mùa

 

* một thể loại âm nhạc

* từ âm nhạc bằng 1/9 ton ( cung )

 

Hà Nội, xanh xuống tự trời

 

Thêm một vùng tóc, đêm Hà Nội tối

Thêm một màu da, sáng mặt trời xuân

Thêm một đôi mắt cho ngày heo may thăm thẳm

Ngực len ấm mùa đông gọi đóa nồng nàn

 

Đôi khi

Anh mơ thấy cánh hạc vàng

Mọc trên lưng Tháp Rùa, yên tĩnh gió

Cánh môi em hình vành cung hồng xuộm

Mặt trời trở mình khi anh chạm

Đời sống không còn chỗ để thở

 

Thêm một bàn tay cho anh khỏi dùng dằng

Chọn màu xanh lam hay tím biếc

Thêm một điệu cười để anh nghe nhịp rớt

Những quãng hai của Bach mềm lụa Ba Tư

 

Đôi khi

Trên vỉa hè Hà Nội anh nhớ

Persephone tay trần 

Những cơn mưa tru trơ quanh quất

Những chớp mắt thủy tinh đi lạc

Ngày trở qua đêm, đêm trở ngày

Thăng Long ngàn năm áo cũ

Hà Nội hai mươi mơn mởn nhú

Như con chữ anh vỡ vào cơn mưa em

Môi mềm nằm nghiêng

Hà Nội vỡ

Xanh xuống tự trời

 

 

Mưa Pleiku

Tạp bút thơ

 

Dự báo thời tiết không báo lễ tang trời. Mưa, chủ nhật trắng, lún phún vùng vuông, tròn, eo óc, xé tôi & con đuờng thành sẹo tròn, ô vuông. Ban mai bọt tăm, ngửa mặt mùa đông lúi húi gió. Bên trái cỏ xanh mởn, bên phải dã quỳ vàng rũ, sau lưng ngực em ấm ngàn năm thiên địa tàn hơi im lắm. Cây cụt đầu, lá rớt hay lá sót. Cửa sinh mở rồi không tiếng chim. Mặt trời dúm dụm ngủ mây xám .

Mưa loay hoay, tôi loay hoay. Mưa loanh quanh, tôi loanh quanh. Đi thôi!  Đuờng không dấu sao, chữ nghĩa im quạnh hiu, thế giới í a lời. Em sáng thế tôi, chôn xác tôi duới cột sàn diễn, mặt trắng râu xanh. Thông tin mù, lập phương mây mưa rây nguyên sơ nhân nghĩa, vòng tay em nhăn vết thuơng, ẩm nhiệt đới.  Mưa khai thị nghĩa những bội số nhân sinh…

 

 

Evacoffe quán mở dưới ngày cao áp. Vòm cây đen vo ve tán lá đám muỗi đòi hiện hữu máu. Hoa khỏa trần mưa ướt vàng, hồng, trắng đỏ. Cô chủ ngũ tuần giọng Huế gợi nhớ điệu mái nhì mái đẩy. Chợ Đông Ba, quê nhà xa áo bay mưa lướt thướt, trăng đục dòng sông mưa lũ. Ký ức chạm ẩn số hoa bưởi ngõ quê rưng rức. Tôi tìm gì trong tôi, trong em, đằng sau những bản gỗ mặt người. Mưa phún vùng ngực nhú yếm che hờ. Xoong nồi và bếp, chó đen, khăn quàng cổ. Tôi bấm máy. Em cuời mưa tua đăng-ten hiên lưa thưa. Trán mở ngày Đông Phuơng. Hành lang nở một trưa vàng nhợt. Tường không đóng vảy, lác đác tình nhân hẹn nhau. Yêu trong veo .

 

Cầu treo buồn chiều, lòe nhòe mưa lạt sạt. Bầy trẻ mắt sâu đen. Xe bò lọc cọc chở khó nghèo. Tôi hỏi nguồn cơn quả đất . Ai bắt những màu da vai lệch. Mưa có biết những giao kèo nương rẫy suối sông. Nhà sàn, tranh mùi đất. Môi em ưu phiền. Khốn quẫn bóng đè từng chu vi da, ám sát ám ảnh ám thị đuờng về.

Tu viện im câu kinh chiều tà. Hàng sứ tịch liêu ê hề tâm linh gió bất động. Tôi mơ mái nhà ngày nọ, em mơ miền suơng vô vi, hỏi tôi nhân thế là gì. Tôi bảo cội phúc lá trút càn khôn, chẳng bận tâm nỗi đau ngày gió.

 

Pleiku về, áo mưa trùm em vẫn ấm sau lưng. Hạnh phúc tôi. Đêm Vương Cát Trà đèn mờ hoa đỏ. Áo len trắng lạ lùng, tán lá rủ người ho. Không mưa không bụi người. Chị cười thắp ngọn nến. Mẹ cuời mắt lênh đênh. Em cười sao vô ngã. Trà thơm, cà phê ngụm nhỏ nghe thế sự thăng trầm mọc cánh bay. Mắt lá thức, tôi thức với Pleiku …

 

VĨNH PHÚC

Lên sóng lúc 15:56 ngày 09.11.2012