THƠ CA và NHỮNG ĐIỀU TỆ HẠI

                      HUỲNH MINH TÂM
 
 
hỡi những kẻ giàu sang quyền quí
sao người không chia cùng ta những viên gạch lót sàn lấp lánh ngôn ngữ
của kẻ xu nịnh ba hoa
tiếng gáy con dế than ngày tuổi thơ đánh trận
+
đi đến cùng đường
trơ vơ trên đỉnh núi sương lạnh
báo hiệu cái chết các tiết tấu, ngữ điệu, lời nói, lời không lời, lời có lời
báo hiệu sự khốn cùng cằn cỗi các gốc rễ
+
trên triền dốc thoai thoải gặp vài bác nông dân đang ngắm trời
một chiếc ráng xanh ráng đỏ ráng hồng gợi bao lo toan về mùa màng
hay sẽ trúng to
những giấc mơ tốt đẹp
+
vinh danh nhà thơ
và những điều tệ hại
đôi khi lẫn lộn cát vàng trong cuộc sống
đôi khi như một chiếc “ móc”*
+
móc có móc
móc không móc
không móc có móc
không móc không móc
+
vài trò chơi chữ sành điệu hoặc lạc lõng
vài giây phút sống dễ dãi với chính mình
vài sự trôi nổi
vài cuộc nổi chìm
+
một mắt nhắm
một mắt mở
hư danh và hám danh
sao người không chia cùng ta vài viên gạch ngôn ngữ lấp lánh
 
Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam
 
*** CHÚ Ý !!!
Mời đọc thêm Tạp bút:  CHUYỆN PHIẾM VỀ CÁI MÓC - Lê Đức Thịnh