Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

CÓ PHẢI VÌ LỜI RU ĐẾN MUỘN / NHỮNG CÁI THƯỚC - Nguyễn Minh Khiêm





                     Có phải vì lời ru đến muộn

 

Buổi sáng bắt đầu từ chỗ miệng người sói lở suốt bao nhiêu thế kỷ quanh cửa hang Lý Thông lấp đá giết Thạch Sanh

Hình thành vực thẳm trong rất nhiều ánh mắt

Trĩu xuống những đám mây chứa đầy dấu hỏi

Có phải tiếng à ơi đến muộn hơn mâm lễ vật voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao vua Hùng kén rể

Đến muộn hơn Sơn Tinh ném đá xuống đầu Thủy Tinh máu lênh láng một vùng châu thổ

Để lại vết sẹo dài trong ký ức hết thế hệ này qua thế hệ khác về một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, nồi da nấu thịt

Có phải tiếng à ơi đến muộn hơn tiếng thở dài của Lang Liêu cùng vợ con sấp mặt xuống đồng dệt khúc hát ai ơi bưng bát cơm đầy

Đến muộn hơn tiếng trống đồng linh khí của một nền văn minh lúa nước dùng làm trống trận

Nên mỗi lần đem bánh chưng bánh dày dâng ngày Giỗ Tổ không khỏi chạnh lòng sự dẻo thơm được ninh trong nước sôi lửa bỏng

Có phải tiếng à ơi đến muộn hơn lúc Tấm xui Cám vào chum tắm để đẹp xinh hơn nên trang sách nào mở ra cũng kinh hoàng vại mắm

Đến muộn hơn những chiếc lông ngỗng Mỵ Châu chỉ đường cho Trọng Thủy nên câu thơ viết về tình yêu vẫn hiển hiện pho tượng đá cụt đầu

Đó là chỗ thời gian đánh mất sắc màu, bài học nhân cách làm người không có lối nào đi tắt

Bình minh rất đẹp dưới đôi cánh của bầy chim thiên đường

Nhưng ngọn gió mùa xuân vẫn có nhiều đứt gãy

Ánh mắt mẹ ta vẫn chưa nguội bớt khói nhang nghi ngút phía chân trời

Bọc trứng Âu cơ nở ra trong tâm bão phiêu liêu cuối bể cùng rừng

Gươm giáo cung tên lúc nào cũng đặt trước miếng cơm manh áo

Phải chăng vì lời ru đến muộn?

19.2.2013

 


 

                                   Những cái thước

 

Sứt đầu cũng thước. Sứt cạnh cũng thước. Một đoạn dây thừng bê bết phân tro cũng thước. Gang vội mấy gang tay cũng thước. Nhặt một đoạn cành khô cong queo bẻ ra áng chừng cũng thước. Không số má gì cũng thước.

 

Nhưng lúc nào những thứ ấy cũng tự hào. Ta là thước. Ta là chuẩn mực. Ta đã đo quảng trường. Ta đã đo những tòa nhà vĩ đại. Ta đã đo cánh chim đại bàng. Ta đã đo nanh hổ. Ta đã đo mọi dòng sông. Ta đã đo biển cả. Ta đã đo những chòm sao.

 

Những cái thước ngẩng cao đầu hát.

Sự tạp nham ngẩng cao đầu hát.

24.1.2013

 

                            Nguyễn Minh Khiêm

                            (Khu 2. Thị trấn Quán lào

                             Yên Định. Thanh Hóa)

                            Lên sóng lúc 19:36 ngày 06.04.2013