Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

CÒN NGÀY TRÊN QUÊ HƯƠNG / EM NHIỆM MẦU... - Ngã Du Tử






CÒN NGÀY TRÊN QUÊ HƯƠNG

 

Ai vẽ màu chiều mây non nước

Ta gọi nắng về rắc xuống quê

Dòng sông đã cũ trăm năm trước

Con nước trôi như chảy hẹn thề

 

Bao năm vòng một vòng nam bắc

Quê nhà vẫn trói chặt áo cơm

Chao ôi, cơm áo mà to tác

Tác phẩm văn chương đứt ruột tằm

 

Em ạ đã xa thời cơ cực

Mặt đời ai nghĩ mãi bôi đen

Tiếng chuông cảnh tỉnh đều lên tiếng

Có thức lòng đau kẻ lắm quyền

 

Có thật thương người giữa nhiễu nhương

Mai kia mốt nọ đếm vô thường

Bao mùa hưng phế còn xung khắc

Giữ trọn đời nhau chút sắc hương

 

Đâu mãi ngậm buồn hoài thế cuộc

Bàn cờ thế sự mãi vần xoay

Mùa đông ảm đạm là tất vậy

Xuân đến ngàn hoa dậy sắc ngày

 

Tiếng loa giục khắp các đường

Dân ta ơi, một quê hương Tiên Rồng

Đứng lên giòng giống Lạc Hồng

Đất rừng biển Mẹ đồng lòng giữ nhau

                       

 

EM NHIỆM MẦU VÀ TRĂNG HOÀNG HÔN

 
Em mầu nhiệm gọi hồn tôi ở lại
Bỏ phố hoa lãng mạn khắp núi đồi
Cùng với cỏ hoa rong chơi ngập lối
Tôi ngao du trên xứ sở quê người
 
Ở nơi ấy có dòng sông tách núi
Có quê em chơn chất rất người
Vốn đa cảm nên tình lên đắm đuối
Lòng buâng khuâng cùng trời đất dậy thì
 

Em mầu nhiệm gọi hồn tôi ở lại
Phố hoa chìm khuất lối về
Đi ái ngại, ở lại ư ? - ái ngại
Cõi địa đàng quay quắt những cơn mê
 
Em chơn chất áo thô hồn trinh bạch
Quên âu lo, vô tư trước phận mình
Tôi thi sĩ suốt một đời áo bạc
Lòng băn khoăn ray rức cõi phù sinh
 
Đóa hoa nội tiễn tôi về mầu nhiệm
Em xinh xinh đằm thắm buổi linh kỳ
Em mờ ảo vẫy tay sau giàn thiên lý
Trăng hoàng hôn lũng xuống bóng em dài

NGÃ DU TỬ

Lên sóng lúc 15:19 ngày 04.8.2013

 



CÒN NGÀY TRÊN QUÊ HƯƠNG

 

Ai vẽ màu chiều mây non nước

Ta gọi nắng về rắc xuống quê

Dòng sông đã cũ trăm năm trước

Con nước trôi như chảy hẹn thề

 

Bao năm vòng một vòng nam bắc

Quê nhà vẫn trói chặt áo cơm

Chao ôi, cơm áo mà to tác

Tác phẩm văn chương đứt ruột tằm

 

Em ạ đã xa thời cơ cực

Mặt đời ai nghĩ mãi bôi đen

Tiếng chuông cảnh tỉnh đều lên tiếng

Có thức lòng đau kẻ lắm quyền

 

Có thật thương người giữa nhiễu nhương

Mai kia mốt nọ đếm vô thường

Bao mùa hưng phế còn xung khắc

Giữ trọn đời nhau chút sắc hương

 

Đâu mãi ngậm buồn hoài thế cuộc

Bàn cờ thế sự mãi vần xoay

Mùa đông ảm đạm là tất vậy

Xuân đến ngàn hoa dậy sắc ngày

 

Tiếng loa giục khắp các đường

Dân ta ơi, một quê hương Tiên Rồng

Đứng lên giòng giống Lạc Hồng

Đất rừng biển Mẹ đồng lòng giữ nhau

                       

 

EM NHIỆM MẦU VÀ TRĂNG HOÀNG HÔN

 
Em mầu nhiệm gọi hồn tôi ở lại
Bỏ phố hoa lãng mạn khắp núi đồi
Cùng với cỏ hoa rong chơi ngập lối
Tôi ngao du trên xứ sở quê người
 
Ở nơi ấy có dòng sông tách núi
Có quê em chơn chất rất người
Vốn đa cảm nên tình lên đắm đuối
Lòng buâng khuâng cùng trời đất dậy thì
 

Em mầu nhiệm gọi hồn tôi ở lại
Phố hoa chìm khuất lối về
Đi ái ngại, ở lại ư ? - ái ngại
Cõi địa đàng quay quắt những cơn mê
 
Em chơn chất áo thô hồn trinh bạch
Quên âu lo, vô tư trước phận mình
Tôi thi sĩ suốt một đời áo bạc
Lòng băn khoăn ray rức cõi phù sinh
 
Đóa hoa nội tiễn tôi về mầu nhiệm
Em xinh xinh đằm thắm buổi linh kỳ
Em mờ ảo vẫy tay sau giàn thiên lý
Trăng hoàng hôn lũng xuống bóng em dài

NGÃ DU TỬ

Lên sóng lúc 15:19 ngày 04.8.2013