Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

CỨU RỖI MÙA XUÂN - Huỳnh Minh Tâm

 
CỨU RỖI MÙA XUÂN
 
những chậu quật sum suê quả vàng có cùng tôi đi hết con đường mưa móc
hay em dừng lại lúc 1g ngày 1 tháng 1 năm…
bất chợt chúng ta nhìn hun hút bóng tối
bóng tối có lửa, khói, những cuộc tình vụng trộm, đôi mèo đú đởn trên mái nhà
+
thược dược, vạn thọ, những chậu cúc vàng có cùng chúng ta đi hết con đường mùa xuân
hay đi xa theo tiếng gọi của ông bà cố xứ
quay về điệp ngữ quay về không lựa chọn, sự lựa chọn cuối cùng
cứu rỗi những linh hồn u ám những ám chướng mê hoặc
+
thâm căn cố đế những bóng người không quê hương
đi chậm thở chậm sống chậm ôi bóng mây bay qua vườn mùa đông
he hé những nụ mầm trên da thịt bàn tay
cuộc sống dằng dặc không nghĩa lý cuộc sống lúc này và bây giờ
+
những buổi chiều dần về cuối năm
tôi thường đi bộ trên con đường quanh co gồ ghề đá sỏi
sỏi đá lạo xạo rụng rớt dưới đôi bàn chân
vĩnh cửu gai góc phù du dưới đôi bàn chân tôi cựa quậy hớn hở
+
khói sóng lòng tôi mang mang
nguồn hạnh phúc cuộc đời tuyệt mật
ngẫm nghĩ dài hơn, rằng, ngày sắp hết kia năm sắp hết nọ
lâng lâng chộn rộn trông ngóng lưu ly
+
ở trong phơ phất cô tịch ở ngoài tĩnh mịch bóng tôi
những con đường bóng đêm chậm như đàn bò ai lùa về từ núi
tôi nhớ những địa danh gập ghềnh ẻo lả
chẳng phải đâu khúc bi lụy đau thương
+
nhìn xa xa những rặng núi mờ xanh ảo ảnh
giấc mộng quê nhà trùng khơi
rồi bỗng chốc êm đềm om thạch
hoa cúc vàng thầm thĩ điều gì.
 
HUỲNH MINH TÂM
 
Lên sóng sáng mùng 3 tết Nhâm Thìn - 2012