Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

ĐÔI BỜ SÔNG HÀN DẬY SÓNG THƠ

                                                  Trang Thơ này do Nhà thơ NGUYỄN NHO KHIÊM chọn & giới thiệu
 
 
                              Sông HÀN - ĐÀ NẴNG
 
 
 
MAI THANH VINH
 
THÁNG HAI
 
Buổi sáng
khi người đàn bà còn trú ngụ trong ảo giấc
thì
tháng hai lung linh
tháng hai ửng hồng
tháng hai cong cớn
và mây bình thản
trôi
trôi
khi người đàn vuốt lại xiêm y
bỗng rùng mình
nghe lạnh
lạnh từ gió
lạnh từ trống không
từ lặng im trống trải
từ một nơi không có bắt đầu?
khi người đàn bà bơi trong nỗi buồn
tiếng cười có sóng
xòa đổ mênh mang
giữa tháng hai về…
 
 
MAI THANH VINH
 
LỤC BÁT CHÍN CÂU
 
MỘT
 
Ta về tạ lỗi với làng
lìa quê để cõng gian nan xứ người
bôn ba cạn kiệt tiếng cười
qua sông phút chốc hơn mười năm trôi
trở về nắng bỗng đơn côi
liêu xiêu bóng nhạn núi đồi chênh vênh
may mà sót lại cái tên
tóc phơ phơ bạc bên thềm trăng nghiêng
cúi thưa làng –đã không quên…
 
HAI
 
Ta về tạ lỗi mẹ cha
bặt tăm từ thưở bỏ nhà tha hương
ba mươi năm lạc con đường
quẩn quanh nắng gió mưa sương gánh gồng
trở về tay vẫn trắng không
mới hay vườn cải lên ngồng từ lâu
đâu còn dò dẫm nông sâu
ao làng giờ đã bạc màu thu phai
cúi xin tạ lỗi đêm dài…
MTV 
 
 
VÕ KIM NGÂN
 
SÓNG - THỜI GIAN
 
Giữa ngàn con sóng hư vô đổ vào từ
                                 biển thời gian vô tận
Con sóng nhỏ dịu êm, lặng lẽ trườn vào
                                     giấc mơ của em
Con sóng ầm ào gào thét trong ký ức
Con sóng vỗ về, vò xé...trái tim em.
 
Sóng của thời gian
Sóng của thời gian
Trườn qua biển rộng
Em biết mình như thể bị cuốn trôi
Em biết mình ngập tràn trong biển mặn
Sóng tràn lên cuốn em ra xa tít thời gian
Lặng lẽ.
 
Anh cứ hỏi đi
Em trả lời tất cả
Có ai sinh ra từ chối cuộc đời.
Ai bên biển mà từ chối biển
Ai tránh được lời con sóng mơn man
Dẫu say sóng, đắm mình những con tàu
                                      vẫn ra phía biển
Hồi sinh.
 
Biển xanh vỗ sóng tràn bờ cát
Những con còng nhẫn nại đợi sóng xô...
Sóng thời gian rồi cuốn trôi tất cả
Có chú còng giương mắt đại dương....
 
 
VÕ KIM NGÂN
 
VIẾT LÚC SANG MÙA
 
Thon thót mùa sang
Ngẩn ngơ mây xám
Cái đẹp giao mùa lại khiến anh đau...
Cái đẹp giao mùa em chưa kịp ngắm
Nỗi lo tràn ngập con tim.
 
Em ước sao đất trời nghe thấu
Em nghiêng nửa tuổi mình
Gánh đỡ bớt cơn đau
Em nghiêng nửa tuổi mình khiến anh khỏe lại
Em nghiêng nửa tuổi mình
Cho anh bớt lo âu...
 
Thon thót mùa sang
Đất trời xoay chuyển
Ở hai đầu nỗi nhớ cứ chông chênh...
 
Mây xám ngang trời
Sông chờ mùa lũ
Cây chuyển mình đón đợi phù sa...
Đón đợi mùa hoa trái mới
Nỗi đau chuyển mùa qua nhanh anh nhỉ ?
Nỗi nhớ giao mùa mằn mặn trên môi...
 
Anh khoẻ lại thôi
Ngày mai trời nắng
Lại nụ cười và những ước mơ
Những dự định, những con đường mới mở
Bao việc làm hăm hở bước chân
Và mùa sang, mùa lại sang rộn rã...
 
 
 
 
VÕ KIM NGÂN
 
TẬN CÙNG MÙA THU
 
Đi tới tận cùng mùa thu
Đắng đót cúc vàng nở muộn
Nụ cười đi qua nước mắt
Rỡ ràng ngọt đắng yêu thương.
 
Đi tới tận cùng mùa thu
Mùa không là mùa rõ rệt
Sương chẳng là sương ngỡ ngàng
Nắng cũng không là màu nắng...
 
Một màu trong như giấc mơ
Lá cũng nhuộm màu khác lạ
Thả rơi ký ức vô hình
Dòng sông đời trôi bình lặng.
 
Đi tới tận cùng mùa thu
Thời gian như là cổ tích
Con đò nhân gian trắc trở
Tìm về bến đậu bình an.
 
Miên man mùa thu Hà Nội
Sắt se nỗi nhớ giao mùa
Kỷ niệm chìm trong dĩ vãng
Mùa thu về ai hay ?
VKN
 
 
NGUYỄN HỒNG ÂN
 
ẤY LÀ ĐIỀU GIẢN DỊ
 
ai cũng biết một điều thật giản dị
như ban ngày
nhớ về đêm sâu thẳm
 
là nụ cười, tiếng khóc đầy vơi
đằm thắm
là đôi dép nhớ bàn chân
chiếc nón lá nhớ da diết nắng trời
và cơn mưa chiều bất chợt
 
là cái khuy nút cài trên ngực áo
nhớ hơi ấm bàn tay êm ái thiết tha
những đêm mất ngủ
tất cả là nỗi niềm vô giá
của kiếp người
ấy là điều giản dị, anh nhớ em
 
anh nhớ em
như nhớ giọt mồ hôi trên cơ thể mình
cái vị ngọt lẫn trong mùi da thịt
giọt nước mắt tan ra từ nỗi đau trong vắt
thấm vào bờ môi mặn chát hương yêu
 
anh nhớ em
từ những giấc mơ bềnh bồng trong veo
từ ánh nhìn ngày đầu tiên mới gặp
có điều gì bay qua như ánh chớp
một bầu trời xanh rực sáng phía hoàng hôn
 
tuổi thơ em vùi lấp, sống mòn
đã nếm trải một thời dâu bể
cái đêm tân hôn là ngày tận thế
tả tơi em
niềm kiêu hãnh ngày xưa
 
anh nhớ hoài về những chiều mưa
em rót hết nỗi buồn trong đáy cốc
rót về đâu mù xa tít tắp
anh hứng gì đây
hạnh phúc nhỏ nhoi này
 
em hứng gì trên đôi bàn tay
anh như vạt nắng chiều còn sót lại
giọt nước long lanh rơi qua kẻ lá
làm sao níu được đóa vô thường !
 
 
 
NGUYỄN HỒNG ÂN
 
QUÊ NHÀ
 
Mẹ đưa con về thăm quê ngoại
Quê thì xa, năm tháng chẳng gần
Khi trở lại làng quê ngày xưa ấy
Con gặp ngoại con thời thơ ấu tảo tần
 
Khi vui đùa chạy nhảy trong sân
Bàn chân con dẫm lên dấu chân bà thuở nhỏ
Có một thời chiến tranh khốn khó
Bà bỏ lại tuổi thơ trên những đường làng
 
Ngày xưa bà không được bằng con
Xa quê từ lúc còn con gái
Xa họ hàng, xa hàng tre trước ngõ
Rồi ra đi từ đó không về ...
 
Mỗi đời người chỉ có một quê
Khi trở lại mới biết mình lưu lạc
Dẫu trọn đời gửi thân nơi quê khác
Bà vẫn là người dưng ngay giữa quê chồng
 
Con bây giờ chưa hiểu hết quê hương
Ngày khôn lớn sẽ tìm về nguộn cội
Không như bà, con sống ngay trên quê nội
Mà ngỡ như lạc lõng giữa quê người
 
Xa thì xa tít tắp mù khơi
Mẹ vẫn dắt con về thăm quê ngoại
Có bao giờ một mình con tự hỏi
Quê nội gần, gần lắm thế mà xa .
 
 
NGUYỄN HỒNG ÂN
 
GIỌT NƯỚC MẮT SINH THÀNH
 
Như giọt nước tận trời
rơi xuống
Đêm tan ra
Ngày cũng trôi qua
Cái phút giây đất trời tĩnh lặng
Tinh mơ đời con với đời mẹ giao hoà
 
Giọt nước mát tận nguồn
Mang vị ngọt phù sa
Là giọt máu
ươm mầm con thơ bé
Giọt nước mắt rơi
một đời dâu bể
Cha gieo con
vào lòng mẹ nồng nàn
 
Giọt lệ lặng thầm
Nhỏ xuống trần gian
Ngào ngạt hương thơm đồng quê rơm rạ
Long lanh chiều, nụ đơm thành quả
Trái ngọt đong đưa hạnh phúc tràn đầy
Giọt giọt lệ mừng rơi xuống bờ đau
Từ đôi mắt con bầu trời rộng mở
Thăm thẳm tình yêu đời mẹ, vô bờ
 
Giọt nước tận trời
Rơi xuống câu thơ
Trang viết đong đầy nước mắt
Có hạnh phúc nào lạnh hơn dao cắt
Như tình yêu cha dành trọn cho con
Chẳng thề nguyền dời biển lấp non
Chẳng giao ước cùng gừng cay muối mặn
Như chiếc bóng bên đời thầm lặng
Mà cao vời, sừng sững với non xa
 
Giọt nước tận trời
Cứ thế tan ra
Mẹ dắt con đi giữa mưa chiều
Và, nước mắt ...
Giọt bay vào mênh mông
Giọt ngang qua ngõ hẹp
Giọt giọt mồ côi rơi xuống bên đời
Giọt lệ nào lấp lánh, chơi vơi
Từ dáng vóc cuộc đời cha chìm nổi
Tạc hình hài con
bằng cả thịt xương mình
 
Mẹ cầm trên tay
Niềm hạnh phúc
mong manh
Mà ấm áp, thơm nồng
hương quê nội
Con đã hiểu đâu là nguồn cội
Đâu là nơi giọt nước mắt sinh thành
 
Giọt nước tận trời
Rơi xuống
Long lanh
 
21.05.2009
NHA
 
      * Ca khúc Mênh mang Sông Hàn
Nhạc : Trần Ái Nghĩa - Trình bày : Giao Linh 
 
 
 
 
     Thơ phái đẹp Đà Nẵng
 
  
 
 
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
 
HOA MỘC LAN
 
Em đơm dáng hiền ngoan bên sợi tóc
Gió hoá giải tháng năm
tro tàn trên phiến lá
cứ tự nhiên thoảng hương như loài rêu
                                     êm dịu trên tường
mẹ gánh tuổi đời qua con dốc nhỏ
oằn vai
oằn lưng
oằn năm tháng
võng Trường Sơn không xanh bóng tháng năm
cứ tự nhiên khóc
nước mắt mùa thu hái những bông Mộc Lan xanh tơ
em đi những bước chân đồng hài từ bọc trứng Âu Cơ
mẹ nhiệm màu trong vĩ buồn cổ tích
 
em nhớ dáng mình một thời son đỏ
miền quê rộng hơn bàn tay với những
                                    dấu chân chim của mẹ
tình yêu rộng hơn một vòng tay với trái đất quay tròn
số không trốn về bình yên khói thuốc
 
Giáp Tết 2009
 
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
 
Y NGUYÊN NỖI BUỒN
 
Chiều đọng lại mấy câu thơ chõng chơ
giấc ngủ trưa buông lời khói
biếc một điệu hò
giọng Huế mười thương
 
tôi tận tường nỗi nhớ trong tim
nhịp đập lỗi thời gian vẩn vơ đốt tay
phím đàn bứt lên nhịp tám
lá rơi
mùa đông ươm những hạt buồn
 
tiếng hát ai vấp vào chiều tôi
tóc mai vấn lên từng nốt đậm
bây giờ ai chèo vớt nỗi buồn
trên dòng sông số phận?
 
phía ấy
phố không có màu rêu như nắng
vẫn nguyên nỗi buồn
tình yêu đựng kín bàn tay?
 
Anh có hay
Bây giờ em đang khóc?
Noel 2008
N.T.A.Đ
 
 
 
NGUYỄN NHO THUỲ DƯƠNG
 
ẨN DỤ THỜI GIAN
 
Ngày đi
Sao yên lặng ?
Sóng lòng dâu bể
Nỗi buồn
hóa biển mênh mông
Đã qua mấy mùa bão giông?
Ẩn dụ thời gian
Ẩn dụ nỗi buồn
Cho ngày ngây dại…
 
Úp mặt
lên bàn tay mỏi
Thời gian
chớp bể mưa nguồn
Thương tháng ngày đến muộn
Thương câu thơ bỏ lửng
Anh về
trời đất thanh minh!
 
ĐN: 3/2010
 
 
NGUYỄN NHO THUỲ DƯƠNG
 
NGÀY VỘI
 
Quanh tôi
           dòng người hối hả
Đêm
       bổi hổi...hương quỳnh
                          thạch sùng tắc lưỡi
Mặt trời
        buổi sáng đằng đông
                              chiều tây
                                     ngắn ngủi,
con tàu lầm lủi kéo toa
Ngày
        đi qua...
                    đi qua...
Chớp nhoáng
                 thời gian
                             quay tít...
N.N.T.D
 
  
HẢI ĐIỂU
 
ĐẾM THỜI GIAN
 
Anh nói yêu em,
Thời gian dài ra bằng ngần ấy tiếng,
Không dài hơn cái chớp mắt của em,
Để rồi cả anh và em,
Phải đi suốt một quãng đường dài, gian nan, trắc trở.
Em ngóng thời gian,
Dài như nỗi nhớ.
 
Ngày anh đánh tiếng cầu hôn,
Cũng ngần ấy tiếng,
Và cũng ước chừng ngần ấy thời gian,
Rơi trên nhánh cau xanh,
Mắt trầu chưa kịp chớp!
Trăm lẻ năm quả cau,
Không tròn…
Pháo giấy tả tơi, bay đầy lối ngõ,
Em thôi đếm thời gian.
 
Nước mắt chảy xuôi,
Sông trôi về biển.
Bỏ rơi mộng mơ thời thiếu nữ
Ôm chăm con mình,
Chậm chạp, vui…
Chậm chạp, buồn…
Một ngày soi gương,
Nếp nhăn kéo dài, thẳm sâu, sau đuôi mắt.
Em quên không đếm thời gian.
 
Câu thơ của những ngày xưa xa lắc
Úa buồn, rơi tím chiều mây.
Anh ơi!
Câu chữ ngắn, dài…
Đâu đo được tháng năm dài ngắn!
 
  
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
 
THIỀN
 
Nhắm mắt
Đầu óc âm âm, vỡ tung, xáo trộn
Thời gian quay ngược, quay xuôi
 
Đồi cà phê trĩu quả
Rừng cao su rờn rợn
Hai gốc gạo đậu hoa đỏ rực
Bèo túm tụm bờ ao
 
Năm 72.
Lớp vỡ lòng tao tác.
 
Năm 75
Từ quê Nội tìm đường về quê Ngoại
Ép người trên khoang tàu chật chội
Tới Quảng Trị
Đi bộ 11 km
Qua cầu Hiền Lương
Vào chợ Đông Hà
Mẹ tìm cho bộ đồ hoa
Đứng giữa đường thay vội
Cho không ai nhận ra
Con gái Bắc Kỳ.
 
Qua đèo Hải Vân
Thấy ông bà, cha mẹ, chị em, dì cháu, cô cậu
                                            ôm nhau khóc lặng
Nhìn ngơ ngơ ngác ngác
Nửa quê mình là đây?
 
Năm 78
Tạ từ miền tây xứ Nghệ
Ngoảnh mặt nhìn nông trường bạt ngàn cà phê,
               bạt ngàn cao su,
                                    bạt ngàn cam
Nghe loa phóng thanh, biên giới súng vang.
Lại vượt đèo Hải Vân
Tới vùng đất trọi trơ sỏi đá, cỏ héo xác xơ,
                                              đồi đầy nắng
Chỉ có ánh trăng vàng vời vợi
Niêm phong tình yêu đầu tiên.
 
Đôi chân vẫn khoanh tròn
Mắt nhắm
Đầu ngón tay tê buốt
.
 
Cư xá ồn ào, dơ bẩn
Mỏi rục tay hứng từng giọt nước
Cho ngày phụ nữ ta mang.
Cư xá đầy dấu chân của đôi lứa yêu nhau
Đầy khóc, buồn lặng lẽ
Thả trôi tận cuối dòng Hương.
 
Muốn dừng lại mà sao không dừng được
Muốn ngăn ý nghĩ kế tiếp mà sao không ngăn được
Đầu óc âm âm, vỡ tung, xáo trộn
Thời gian quay ngược, quay xuôi.
 
Chạy khỏi Hà Nội vào ngày đông
Bỏ lại chăn bông, văn chương chữ nghĩa
Chui vào cuộc đời của anh
Ấm áp, tin cậy, nhọc nhằn, cay cay hạnh phúc.
Chui vào cuộc đời này
Sâu đến bao nhiêu mà lại muốn thoát ra
Rũ sạch
 
Muốn dừng lại mà sao không dừng được
Muốn ngăn ý nghĩ kế tiếp mà sao không ngăn được
Gương mặt anh hiện ra xám ngắt
Em nhìn mà bất lực
bất lực với cả chính mình.
 
Anh đã ngồi như thế này ư?
Đã kéo em về như thế này ư?
Đã rũ sạch như thế này ư?
 
Em không thể nào làm được như anh
Không thể nào rỗng không
Rũ sạch.
 
 
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
 
NHƯ MỘT LỜI TẠ ƠN
 
Vẫn còn những vạt cỏ ven sông mà ta ước
Hoàng hôn rơi nằm ngửa mặt lên trời
Vẫn còn những cánh đồng xưa mà ta ước
Tiết hạ sen hồng, vàng cúc tiết thu
 
Trời có giấu gì đâu
Đất có giấu gì đâu
Sao ta cứ phải giấu nhau cả những điều bé mọn
Cả ý nghĩ, cả tủi buồn nhọc nhằn theo năm tháng
Cả lời yêu thương chưa kịp bật lên rồi vụt tắt
Cả lời thanh minh không còn dịp trao nhau
 
Ta chơi dao trót bị đứt tay
Vết thương qúa sâu ngỡ không lành lặn được
Những nấn ná bên nhau đợi tháng ngày tha thứ
Đợi buồn đau bảo bọc lấy buồn đau
 
Tạ ơn trời đất linh thiêng
Đã giúp cho cỏ cây hồi sinh trở lại
Xa xăm kia, những vạt cỏ vẫn rạp mình trước gió
Vẫn ai kia cất lên khúc hát mê cuồng
Sâu thẳm biển khơi kia vẫn con thuyền chao đảo
Ngàn vạn vì sao thả xuống suốt đêm trường. 
 
 
 
 
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
 
RẰM THÁNG BẢY
 
Đêm nay
Chuyến tàu chở người từ cõi âm về đông nghẹt
Con không dám ra sân ga đón người
Không dám nhìn sâu vào di ảnh của người
Vì lại sợ người tin cậy
 
Ngày ấy, người đã dặn con điều gì
Trước khi nhắm mắt xuôi tay
Con đã ghi nhớ trong tim mà không làm được vậy
 
Người ơi
Chúng con đã từng ở cạnh nhau
Cùng bảo bọc trong những ý nghĩ của nhau
Thế mà giờ đây, chúng con ở cạnh nhau mà cách biệt tựa âm
dương
 
Giá như ngày đó
Người đừng đưa con đến dòng sông
U u mang mang như tiền định
Đừng để con chạm tay vào mặt nước
Lộ dần ham muốn trần gian
 
Đêm nay
Trăng trôi về một phía
Mây dạt về một phía
Lòng con đầy nỗi lo âu
Liệu mai kia hương khói có xa dần?
 
Chuyến tàu lại rời ga
Con sấp ngửa chạy theo mà không ai hay biết
Con biết sẽ có ngày con được cùng người quay trở lại
Kiếm tìm ý nghĩa trần gian.
PHP