Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

GIÁ NHƯ CÓ THỂ TRẢ LỜI - Hoàng Thủy Biển






GIÁ NHƯ CÓ THỂ TRẢ LỜI


Trời hỏi tôi sao không về thăm

Đất, chỗ mồ cha mả mẹ yên giấc nằm;

Nghĩa địa cũ, đất mọc lên tửu điếm,

Cốt người thân chuyển chỗ đến xa xăm.

 

Đất hỏi tôi sao không về thăm

Nước, vỗ mạn thuyền: tiếng sóng, tiếng lòng.

Cọc gỗ cắm chôn chân cổ độ,

Chờ thuyền về neo cột trói cùng.

 

Nước hỏi tôi sao chưa về thăm nhà,

Nhà? Còn đâu nữa, đã vào tay kẻ lạ.

Chim xa rừng trốn giông trong cánh lá

Vườn người dưng, mắt ném đá thay tay.

 

Biển hỏi thuyền sao không về thăm bờ

Bãi tình yêu giao hưởng lại: thanh niên;

Tôi sóng căng, chờ mưa từ em xuống;

Em gió mềm, thổi mây tôi bay lên.

 

(Đêm ấy, đêm, trải trắng nhau ra, đếm

Dãi cát vàng phơi sự thật trần truồng.

Chưa trầu cau, dọn giường vui trăng mật,

Cho đầy nhau, nhận đủ trọn yêu thương.)

 

Phố hỏi tôi sao chưa về thăm đường,

Chân đi xa nhẽ quên mất dấu giầy?

Phố biển, đời, người vực tôi đứng dậy;

Chưa gót mòn, ai cưa cụt chân tay?

 

Đường hỏi tôi sao không về thăm phố,

Phố hôm nay ám sát phố xưa kia.

Chiều nào đó, hương thể em qua ngõ,

Nước hoa thơm ướp xác kẻ không về .

 

Em hỏi tôi sao không về thăm em,

Mùa xuân nào, em, lá mới công viên.

Con chim sẻ mang rơm về làm tổ

Trong tóc em, chỗ trú tạm bình yên.

 

Bạn hỏi tội sao không về thăm bạn,

Từ dậy thì ta quyết đủ hơn thua;

Giành riêng hết nụ cười ai có chủ,

Và mắt dao để vết sước đầu mùa.


Ruộng hỏi tôi sao không về thăm lúa;

Đồng đã vàng chín vụ gặt xưa;

Cọng cỏ căng thơm hương mùi sữa

Như ngực em qua một bãi mây mưa.

 

Em hỏi tôi sao không về thăm ghế

Đá bờ sông, môi keo dán môi nhau;

Dòng sông sống cạn nước mình chảy miết,

Riêng tư ghe, bao nước đã qua cầu . . . .

 

HOÀNG THỦY BIỂN