Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

GIÁNG SINH, LONG KHÁNH 1977 - Hoàng Thuỷ Biển

 
 
 
GIÁNG SINH, LONG KHÁNH 1977
 
Đêm thánh xưa ôi, đã vô cùng,
Em và tôi , lòng một đường chung.
Lòng em , buổi ấy thơm máng cỏ,
Hồn tôi, hang đá Chúa trong cùng.
 
Đã vô cùng xa đêm thánh xưa,
Nửa khuya Chúa xuống, gió mưa thưa,
Em và tôi, tay trong tay bước
Về hướng sao lạ hiện bất ngờ.
 
Đã vô cùng xa đêm thánh xưa,
Nồng nàn em rượu gạo đầu mùa;
Môi em rót vào môi tôi ngọt,
Chảy vào tim ngất lịm tới giờ.
 
Vui lên, Em ! Đón Chúa Ngôi Hai,
Từ cao đâu , hạ xuống làm người,
Chia với ta bui đất trần thế,
Hiến thân Ngài làm giá chuộc đời.
 
 
 
Tôi muốn làm chú bé chăn chiên,
Nhận ra sao lạ sáng trong đêm.
Chúa ơi, biến hồn tôi bé lại,
Dễ mở lòng đón nhận vô biên.
 
Chúa cõi nào hạ xuống trần gian;
Sơ sinh trong máng cỏ cơ hàn.
Ôi, Chúa, tôi bao lần quay mặt,
Đóng cửa lòng đón kẻ lầm than.
 
Ôi, hồn tôi đêm đông giá băng;
Ôi, mắt tôi thép kẽm gai giăng.
Hẹp lòng tuy rộng mà thành chật,
Không cho kẻ thiếu một chỗ nằm.
 
Chuông giáo đường lên tiếng giữa khuya,
Chốn bình an Chúa gọi tôi về.
Bao năm tìm vui ngoài phố chợ,
Tôi nổi chìm theo sóng đam mê
 
Vô cùng em là đêm thánh thiêng,
Mưa miền quê xuống tím vai mềm.
Em nép vào, tôi thân che gió,
Giữ lòng lành nuôi lấy bình yên.
 
Chúa ơi, sao ngài xuống chi đây ?
Dại làm sao Ngài cũng làm người,
hay Ngài muốn chịu cùng tôi với,
Tới cùng đường thân phận con người ?
 
Chuông ngân vang vào đêm thánh nay,
Bão mùa đông mưa lên sông bay,
Tôi còng xuống với trời xương bủa,
Chúa nỡ nào để tôi đêm vây ?
 
Hoàng Thủy Biển