Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

GIÓ MỚI ĐẦU XUÂN - nhiều Tác giả

            Sài Gòn một chiều cuối năm, nhớ quê, buồn! Mở hộp mail caunoisongtho, chợt thấy lòng ấm áp khi được đọc thơ MAi THANH VINH và LÊ THỊ ĐIỂM mới gởi đến... Chợt nghĩ ra và mở liền trang thơ mới này để đăng tải nhanh thơ, bài viết ngắn  khai bút đầu năm  của các bạn thơ khắp nơi gởi đến, như món quà xuân kèm theo lời cầu chúc VẠN SỰ AN LÀNH xin gởi đến nhau... Xin mời quý thi hữu gởi bài tham gia! SÔNG THƠ sẽ "lên sóng" 5phút sau khi nhận được bài của các bạn... 
                                                                                                                                                                                                                                NVT
Góp mặt trên trang này: MAI THANH VINH, LÊ THỊ ĐIỂM, PHAN ĐẮC LỮ, NGUYỄN HẢI TRIỀU, NGUYỄN HỮU THUỴ, NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH, NGUYỄN GIÚP, HOÀNG THUỶ BIỂN , NGÃ DU TỬ, HUỲNH MINH TÂM, NGUYỄN MẬU HÙNG KIỆT, HUỲNH THỊ TUYẾT NHUNG, ĐỖ THÁI, HÀ NGUYÊN DŨNG, PHẠM TƯỜNG...   
 
   
 XUÂN CA
Phạm Tường
 
1.
Lững thững bên lề dòng dịch hóa
Thấy đào nở thắm cả rừng mơ
Em ơi! Dạ khúc nghìn xuân lộng
Xanh thẳm chiêm bao bỗng dại khờ
Ô hay phiêu lạc tứ thơ
Còn không gió nhớ như hờ hững qua
Bao năm trời chẳng tụ hoa
Đốt trầm hương gửi mù sa viễn trình
 
2.
Sự cảm nhận bên ngoài đường chân trời là niềm
                                      hân hoan đích thực
Khi đóa viễn tượng nở trên cành thiên tân.
Một hiện thân như làn chớp, Em phục sinh từ vách mộ chúa xuân với chùm hoa mây ngạt ngào
                                           trên tay ảo diệu .
mơ.
Vô hình giờ hóa thân màu trần thế, nhủ ta về dệt tổ trong hồn chuông thần duyệt
mở cõi thương minh.
 
3.
Dĩ vãng giờ là dòng sông kiệt uốn mình qua cánh đồng                                                   khổ hạn.
Cũng vì hoa cỏ ruộng nương và cả Em, những dòng sông thời đại giao thoa đánh thức ta
                                           ươm mầm xuân mới.
có thể thêm một chút hoang mang làm sững sờ
                                                    giấc mơ xưa
nhưng chớ ngại ngần, anh vẫn muốn em cùng bắt nhịp cho cuộc khởi hành về tương lai được mở.
Mời em.
 
4.
Dặm dài từ buổi Em đi
Có trăng thiên cổ ngại gì nết na
Đi cho trời đất giao hòa
Cho hồn non nước hoan ca bốn mùa
Ru hời tích tắc giao thừa
Càn khôn tóc gió thổi lùa hương mai
Dẫu là tình muộn duyên say
À ơi nặng nợ trầu cay vôi nồng
Nửa vòng xứ bạn xuân mong
Kỳ hoa dị thảo khai phương hậu hiền.
 
 (Phạm Tường nhờ Ngã Du Tử gởi hộ)
 Cập nhật lúc 4 giờ 55 mồng 4 Tết Tân Mão
 
 
 
 
VẪN XUÂN

Lê Thị Điểm 

 

Cất giùm tôi tuổi năm mươi

Níu thanh xuân

thử

môi cười còn duyên?

Sóng lòng chẳng chịu ngủ yên

cứ nôn nao

cứ ngả nghiêng ấy mà

Dẫu rằng là “hạt mưa sa”

rơi vào “đài cát”

hay ra “ruộng cày”

Rằm đông xám xịt bóng mây

vẫn le lói sáng

vẫn vành vạnh trăng

 

ô hay

qui luật thế chăng

có gì mà phải băn khoăn

mỏi mòn

năm mươi lòng hãy còn son

cười vui

thân thiện

tâm hồn cứ xuân

 

Cập nhật lúc 11gìơ 45 - 25 Tết Tân Mão

 
  

CUNG TRẦM XUÂN

Nguyễn Giúp

 

Trong cung trầm

em ngồi vẽ vầng trăng cuối năm

trăng như quả chín ở cành thu

và giấc mơ mùa đông vừa trở.

 

mơn mơn sông hắt tiếng chim gù

quê nhà thức dậy

sẽ sớm mai một nụ tầm xuân phương Bắc

gửi về.

 

em cười khoe chồi lộc

căng căng phù sa sông

có thể đất trời không chuyển giao vầng trăng em vẽ

có thể trăng hơi cay mùi rượu mới. 

 

sớm mai một ngụm

những ngón tay búp măng

em quẫy cọ vào sông

trăng nửa hư nửa thực

em quẫy cọ vào trăng

sông nửa thực nửa hư.

 

sớm mai xuân đầy em ngồi nhớ trăng

muộn đã xưa hư ảo một cung trầm

em hát.

 
CHIỀU XUÂN
Nguyễn Giúp
 
ngày em xuôi dòng
 
bên nà
buồn thiu ong bướm
nắng khua đôi cành sương
trắng dạt
hoa
 
núi dựng một đời không mỏi
mà sao sông lại chảy ròng?
lần em xa con gái
lần tôi núi sập
rưng rức
sông trôi…
 
bao chừ về lại?
đầu sông có con chim hót
khanh khách nhà ai đang mơ
ngập ngầu nước chảy
phơi xương núi
gầy
 
nụ mầm nào đây
chiều xuân lưng đồi lanh canh
tiếng con gái vỡ
nức màu ô liêu!
 
hình như có ai là tôi
bên nà
ngửi hoa thuốc lá
say cả một chiều chiêm bao!
 
Cập nhật lúc 23 giờ 55 ngày 27 Tết Tân Mão
 
GIŨ ÁO PHONG TRẦN
Phan Đắc Lữ
 
Nhớ em chùng bước quan hà
Mây thu trải lụa ngỡ tà áo xưa
Áo xưa cài vội trăng khuya
Mười năm khép mở như vừa mới đây
Tình em nặng trĩu vai gầy
Em từ góc bể chân mây dõi nhìn.
 
Gửi lòng theo gió làm tin
Gối chăn em có ấm niềm nhớ nhung
Cuộc vui nào có vô chung
Tình em sóng vỗ muôn trùng khơi xa
Vì em nhan sắc lược là
Để ta tóc nhuộm bóng tà dương bay.
 
Rượu nồng ai chuốc ta say?
Hay là đôi mắt em ngày chờ mong
Mắt em - Con nước Cửu Long
Xô ta bèo dạt chín dòng trầm luân
Thôi thì - Giũ áo phong trần
Giang hồ cho hết một lần này thôi.
 
Mai sau tình có lở bồi
Xin đừng để ván thuyền trôi giữa dòng.
 
Cập nhật lúc 14 giờ 35 - 25 Tết Tân Mão 
 
  
 
ĐỔI TÊN QUÁN
Nguyễn Hữu Thụy
 
                    Thân tặng nhà thơ Hà Nguyên Dũng
 
Những đại gia tiền thường gặp đại gia thơ
Ngồi chung quán nhưng không chung tầng lớp
Trên chiếu tiền mỗi ngày tan hợp
Riêng chiếu thơ mỗi sáng rung đùi
 
Cũng giống nhau đi uống cà phê thôi
Kẻ tới quán bằng Dylan SH
Người thích bộ hành mòn quai dép lác
Cùng thời lưu lạc khác mộng để đời!
 
Cũng chỉ là đi uống cà phê chơi
Bàn - xôm tụ chuyện kinh doanh pháo nổ
Bàn - như nhiên lặng im ngồi một chỗ
Tiền hay thơ sẽ độ được lòng người?!
 
Cũng bình thường đi uống cà phê thôi
Hai tính cách ở hai trời thái cực
Mỗi giới đi riêng con đường đích thực
Cái nào bền trong thế cuộc bể dâu?!
 
Ta có làm thơ ta cũng làm giàu
Chạy xe qua thấy cảnh đời tức ngược
Đổi tên quán thành: Đại Gia - kịp lúc
Gởi lời chào trong tất bật cuối năm
 
Sài Gòn những ngày giáp Tết - 01.2011
 
Cập nhật lúc 23 giờ 05 ngày 25 Tết Tân Mão
 
 
 
Nhà thơ NGUYỄN HẢI TRIỀU 
 
 
Khúc xuân
Nguyễn Hải Triều
 
Lỡ làng chi rồi đông cũng già
Khi lá úa chẳng còn ai khóc
Ướt át hết dính chặt vào đất
Sớm nay cỏ hát với mùa xuân
 
Em tôi hồn nhiên cười hồn nhiên buồn
Cây tươi non cành trổ lộc
Người ơi hãy lắng nghe hương rót mật
Nhìn núi lòa xoà bông tóc mây
 
Rượu quê mình “chưa nhấm đã say”
Bạn tôi ôm đàn rập rờn ngọn gió
Lung linh ngàn hoa thẳm sâu nội cỏ
Êm đềm một khúc xuân trôi
 
Áo mới đường thơm thì đành rồi
Nụ hồng chúm chím
Có phải bữa mùa xuân vừa đến
Em đợi một người về?...
 
Cập nhật lúc 5giờ 20 ngày 26 Tết Tân Mão
 
 
 
    Nhà thơ NGÃ DU TỬ 
 
 
MÙA TỰ DO BAY
Ngã Du Tử
                           Tặng người muôn dặm

Dong ruổi một đời lạnh chốn nao
Nhà xưa còn nhớ buổi quay về?
Liềm trăng đã cứa vào thiên cổ
Vàng võ từ bi? (đẫm lệ thề )

Nầy anh, mai mốt ngày thay lá
Cũng nhớ xanh như thuở ngang tàng
Thiêng liêng nào giục đường chim cũ
Từng tốp thiên di động cuối ngàn

Thời đã sang mùa xanh tóc bay
Trời Nam trở dạ giục giang hồ
Nầy em, nếu vàng như lá úa
Nhìn mắt sông quê chọn lối về

Và cứ thảo thơm như thuở cũ
Non nhà sẽ xanh mộng nhân gian
Qua từng ô cửa lòng dân tộc
Mùa tự do bay khắp phố làng.
                       
 
 MẮT THÁNG GIÊNG
Ngã Du Tử
 
Chong tình con mắt tháng giêng
Đợi vàng xưa, ánh trăng thiêng rọi hồng
sáng lòng con mắt núi sông
ơi dân ta, mỏi mòn trông ngọt bùi

mùa xa lở tả, hữu bồi
giang san lặn hụp trong nôi con người
trời già lắm cách trêu ngươi
vài mươi năm những khóc cười oái ăm

đèn chong suốt nẻo phù trầm
thắp quê hương, đợi con sông liền bờ
ngờ đâu tiếng gọi nên thơ
lạc từ nhịp phách chơ vơ lối hiền

vàng sao con mắt tháng giêng
ngày tháng bệnh, thân lụy phiền non sông
ánh trăng thiêng có rọi hồng
xa trùng thăm thẳm vời trông quê nhà

thời gian gõ nhịp đi qua
áo em xuân nọ, lại già, già đi
mắt tháng giêng nói thầm thì
mùa sau trùng ngộ chim di về nguồn

lành thay tụ nghĩa tròn vuông
ánh trăng thiêng rọi muôn phương nước nhà
ngày lên sóng mắt ngân nga
gió quê hương tẩm hương hoa ngát tình.
 
Cập nhật lúc 9 giờ 22 ngày 26 Tết Tân Mão

                                               
VIẾT TRƯỚC GIAO THỪA
Nguyễn Mậu Hùng Kiệt
 
Trước giao thừa
là tôi
người đàn ông mệt nhoài
sau bao nhiêu hăm hở
đi về phía chân trời
người đàn ông
khuân vác nhọc nhằn qua ngày
cõng nỗi buồn qua đêm
lầm lũi
hơn bốn mươi năm nặng gánh
nhiều khi thèm được quá giang
một đêm Từ Thức...
 
Sau giao thừa
cũng sẽ lại là tôi
người đàn ông đa mang
cần cù và nhẫn nại
tin yêu đi về phía chân trời...
 
 
CÓ MỘT MÙA XUÂN CHÍN
Nguyễn Mậu Hùng Kiệt
 
                   - Chị ấy năm nay còn gánh thóc
                  Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?
                                 (Hàn Mặc Tử)
 
Bao năm rồi dọc bờ sông trắng
Có chị tôi gánh thóc đi về
Chang chang nắng
                  nhọc nhằn riêng chị
Thôn nữ theo chồng
Thôn nữ bỏ cuộc chơi...
Mùa xuân chín
                đã mấy mùa xuân chín
Buổi Người đi nào hẹn sẽ quay về !
Thôi đừng hát
                    nhói lòng ai trắc ẩn
Khổ chị tôi điều dự cảm ngậm ngùi
Người đã khách phương trời xa vạn dặm
Cõi vô thường lòng trí có bâng khuâng?
 
Mùa xuân chín
Có một mùa xuân chín
Mà chị tôi nắng rát phía sông buồn!
 
Cập nhật lúc 11 giờ 05 ngày 26 Tết Tân Mão
 
MỘNG XUÂN XƯA
Đỗ Thái
 
 
Bãi bờ xanh
một màu xanh,
Lộc non chớm nhú
trên cành mai xuân.
Bồng bềnh trên cõi trầm luân,
Chợt nghe đồng vọng cội nguồn âm xưa !
 
Mưa xuân sa
nghìn giọt sa,
“ Hạt rơi xuống giếng,
hạt ra giữa đồng. ”
Thân em lẻ bóng cô phòng,
Biết đâu Hợp phố mà mong châu về ?
 
Xưa trăm năm
rồi ngàn năm,
Chờ em đã héo
ruột tằm thôi vương !
Bể dâu sao lắm đoạn trường,
Guồng tơ hồ dễ nối đường ly tan ?
Tình anh gởi cụm mây ngàn,
Thiên thu bay với mộng vàng xuân xưa !
 
Cập nhật lúc 14 giờ 26 - 29 Tết Tân Mão
 
 
 
  
AN ỦI
Hà Nguyên Dũng
 
Ngọn gió xuân non mọc cuối vườn
Mơn man làm dịu nỗi tha hương
Tóc ta biết lấy gì an ủi
Nhuộm - khó bề che nét gió sương !
 
                                         Giao Thừa năm Tân Mão
                                                           3.02.2011
Cập nhật lúc 14 giờ 40 mồng 2 Tết Tân Mão
 
 
DÒNG HOÁ THÂN
Hoàng Thuỷ Biển
 
Đôi khi muốn tôi hóa thành nón lá,
đội lên đầu em vương miện trăm năm,
và che em ngày mưa như ngày nắng;
che em qua
bao mưa nắng hồng trần.
 
Đôi khi muốn
bàn tay tôi là lược,
đùa tóc em như theo trăng chơi khuya;
muời ngón tay khô đuối trong nghìn sợi,
cho tóc xanh
óng ả mãi xuân về.
 
Đôi khi muốn
tôi hoá thân thành kẹp,
buộc tóc em, không thả lỏng buông lơi,
và phòng khi gió chướng bất ngờ xuống,
tóc em bay bay
gây bối rối tôi.
 
Và tôi muốn làm một vật như thể
giầy da, hay
guốc gỗ ôm chân;
em đi đâu, tôi theo cùng với,
chốn vui xa lẫn
chỗ buồn gần.
 
Đôi khi thấy tôi vàng khô lá,
em đi giầy cao gót
dẫm lên;
để nghe dưới mặt đất,
tiếng thở
tiếng mùa thu tôi xào xạc lên.
 
Tôi muốn làm một vật như thể
áo ngực, hay
yếm ôm ấp em
tôi nằm sát chỗ trái tim em đập
lắng nghe em,
có tên gọi lạ quen?
 
Tôi muốn làm những vật như thể
một phần tôi trong mỗi phần em;
một cộng một thành ra nên những,
hoa ngũ sắc nở rộ trong vườn.
 
25 Giêng. 2011
 
Cập nhật lúc 19 giờ 43 ngày 27 Tết Tân Mão
 
                             
                     
ĐỪNG KHÓC
Mai Thanh Vinh
 
Đừng khóc
lá trên cành luôn xanh non
thân xù xì gai góc
mặc già nua ẩn núp chực chờ
ngực nụ biếc nõn nà
quả chín thơm khao khát
 
đừng khóc
khi heo may se vào trống không
tiếng trẻ con oe oe gợi giấc mơ ngày mai
gợi bình minh trong trẻo
gợi một bắt đầu không cô đơn
mặc biển sâu ngụp với tầng tầng bề bộn đời thường
 
đừng khóc
vị chát chua tinh khiết
nồng nàn như nụ hôn đầu tiên
có thể làm ai đó ngơ ngác
có thể làm ai đó giật mình
và có thể thêm một lần nếm chua chát được không ?
 
đừng khóc
giọt nước mắt có là gì đâu mà rưng rưng long lanh?
đêm vẫn là đêm
như mọi đêm
góc chật hẹp bỗng dưng trống trải
có phải đông về trong sắc xuân phai?
đừng khóc…
 
Cập nhật lúc 11giỡ 45 - 25 Tết Tân Mão
 
 
 
   HUỲNH THỊ TUYẾT NHUNG
 
 
CHÚT QUÀ GỞI ANH
Huỳnh Thị Tuyết Nhung
 
em gửi anh vạt nắng thơm saigon 
nhờ hơi thở qua đường dây em nói 
nơi quê người mùa đông ùa rét tới 
nắng quê hương mong sưởi ấm hồn người 

đêm bên em, ban ngày anh bên ấy 
thuyền chung vui băng biển lớn đi xa 
niềm hoan lạc trong em vừa lớn dậy 
hân hoan anh vơi nỗi nhớ quê nhà 

gửi cho anh quả trên cành chín tới 
quả ngọt ngào hương vị của môi hôn 
tình yêu tới không bao giờ tới muộn 
bao nhiêu năm xanh cỏ vẫn trong hồn 

giọt nước mắt em nhiều năm cất giấu 
nay vỡ oà lăn xuống má mắt môi 
khi anh hôn em qua đường dây nói 
đam mê em vừa về lại trong đời 

RONG CHƠI
Huỳnh Thị Tuyết Nhung

chiều nay mặc áo tím than 
vông vang guốc mộc xuống ngang giữa đời 
dăm ba đứa bạn rong chơi 
lông nhông khắp phố thấy đời còn vui...
 
 
NẮNG QUÊ
Huỳnh Thị Tuyết Nhung 

quê nhà đang độ tháng giêng 
nắng vàng mấy sợi bên hiên - nắng về 
thấy thương một nửa xa quê 
sao không theo sợi nắng về thăm ai 
 
YÊU EM
Huỳnh Thị Tuyết Nhung 

cảm ơn nhiều ly cà phê em đợi 
đời không em ta lạc lối đi về 
ta yêu em trong vũng tối u mê 
tỉnh ra chẳng biết đường về em ơi
 
 

NUÔI TÓC NGẮN

Huỳnh Thị Tuyết Nhung 

sầu đông trụi lá trước nhà 
xin mưa một chút mượt mà cho cây 
bụi mưa nuôi mái tóc mây 
để cho tóc ngắn mau dài tóc ơi

Cập nhật lúc 17 giờ 55 - 28 Tết Tân Mão


 
 
NGHE PHÔI PHA
Nguyễn Hải Triều
 
Qua một thời
Nhặt lá ghi thơ thả xuôi dòng sông mẹ
Gởi làng xưa mây trắng vắt ngang trời
Gói tình em hoang vu gắp ngọn trăng rừng khuyết nửa
Phơi phong chiều từng mùa đếm mưa rơi…
 
Qua một thời
Sóng vô thường xô nghiêng ngày sông trở gió
Đứng giữa thinh không chấp tiếng sự đời
Vốc đa đoan ném vào cây cỏ
Đợi mùa lên xanh nghít trời quê!
 
Qua một thời
Tạc xuống nhân gian câu thơ kẻ sĩ
Trắng cước phiêu bồng trắng đêm mắt thức
Xuôi ngược sắc huyền con chữ chung chinh
Bạc thời gian nghe phôi pha lắng đọng riêng mình
 
Đến vỗ đời ta
Nắng ấm mắt cười bình minh thức gió
Khúc ru quê xưa xăm cả những gì còn lại
Câu thơ trên lá mảnh trăng rừng dòng sông và tiếng gọi
Lộc biếc mùa xuân thơm thảo quê ơi!
Tháng 12.2010
Cập nhật lúc 22 giờ 45 ngày 25 Tết Tân Mão
 
CẢM THỨC XUÂN
Nguyễn Hải Triều
 
Riết róng từng quầng mưa lạnh
Khắc khoải tiếng quê gõ nhịp bãi đồi
Đông vừa nụ những mầm cây trái
Nghe hơi mùa ghì riết cỏ xuân tôi
 
Em thức giấc chưa đời xanh lá biếc
Đỏng đảnh chồi non mỏng cánh mai sương
Từng sợi gió vuốt ngày lên mây trắng
Nắng lung linh hương ngan ngát ngõ đường
 
Câu thơ giao mùa cung đàn dồn nhịp
Chúm chím giọt cười đôi mắt trẻ thơ
Lờ mờ phía sông bóng cò lả cánh
Đợi con đò quen dìu dịu sóng. Ai về?
 
Chừng như vàng ươm trên đồng hoa nắng
Màu yêu thương còn thắm phía xanh xưa
Đã thức mùa màng xôn xao hạt lúa
Góp nhặt cỏ hoa tôi cũng gieo mùa…
 
Cập nhật lúc 22giờ 55 ngày 25 tết Tân Mão
 
 
  
THƠ XUÂN TẠ LỖI TUY HOÀ
Nguyễn Đăng Trình
 
*
hơn bốn mươi xuân chưa về tết Tuy Hòa!
dẫu không ít lần ngang qua miền kỷ niệm
[đận 64 bỏ Quảng vào tạm cư]
chẳng phải không còn người thân quen nào
và chẳng phải sợ những tia nhìn phụ rẫy...
*
giả dụ bạn bè dồi dạt hết
tôi cũng vẫn còn nguyên núi Nhạn sông Đà
còn nguyên con đường Trần Hưng Đạo
từ công viên Diên Hồng dài ra tới biển
và dăm bảy nụ tình hôi sữa
những năm đầu mùa trung học
dẫu muốn quên cũng khó mà quên…
*
trên những chuyến xe khuya
ngược xuôi qua phố tháp đang giêng
nghe mùa xuân rưng rưng từng ngấn nhớ
tôi muốn tan tôi xuống phố Tuy Hòa
hôn lên từng vuông ký ức
lặng thầm xanh màu đôi lứa xưa xa
*
những Ấn - Nga - Liễu - Tùng... hàng xóm
những Vân - Loan - Đào - Đồng - Oanh- Hảo...
                                              chung trường
những Ngọc - Mai - Đường... [chị] hơn vài ba lớp
giờ biển rừng... tươi héo... về đâu?...
*
hoặc sẽ hoặc không gặp lại các [chị] em…
bằng cách nào trái tim cũng run lên thăn thắt
nỗi đau của loài chim phiêu trú
cuối mùa thiên di mất dấu cánh rừng về!...
*
phân vân... phân vân… và phân vân!
lần lữa… lần lữa… và lần lữa!
lỡ hẹn… lỡ hẹn… và lỡ hẹn!...
gần nửa đời mười phương chìm nổi rảo rong
tôi vẫn là tôi trăm phần trăm lỗi với Tuy Hòa
*
chỉ vì quá đỗi yêu thương
chỉ vì rất mực nâng niu
mà đâm ra sợ mất
miền thiên đường rất thật
dưới vòm trời trăng mật bốn mùa thơ...
 
Cập nhật lúc 6giờ 35 ngày 26 Tết Tân Mão
 
 
THỬ BÀN VỀ NGHỆ THUẬT
Huỳnh Minh Tâm
 
Nghệ thuật như tạo hoá
Tạo hoá là khôn cùng
Bàn về tạo hoá là bàn về cái khôn cùng
Vậy bàn về nghệ thuật là cũng bàn về cái khôn cùng
Cái hay của tạo hoá âm u, bí hiểm
Cái dở của tạo hoá âm u, bí hiểm
Nghệ thuật cũng vậy
Bàn về cái âm u, bí hiểm có mấy ai
Bàn để làm gì
Vì thật ra có bàn ra luận vào
Tạo hoá vẫn là âm u, bí hiểm
Nghệ thuật cũng vậy
Sực nhớ
“Sống trong đời sống
Cần có một tấm lòng
Để làm gì, em biết không
Để gió cuốn đi
Để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian”
                            (Để gió cuốn đi- Trinh Công Sơn)
 
Nghệ thuật là tạo hoá
Tạo hoá bảo dở nhưng nào dở
Tạo hoá bảo hay nhưng nào hay
Bảo dở bảo hay cũng là tạo hoá
Bởi tạo hoá là dịch chuyển, đổi thay
Lòng người thay đổi
Bảo dở nào đã dở thật, dở đã hoá hay
Bảo hay nào đã hay thật, hay đã hoá dở
Bởi dở bởi hay cũng là tạo hoá
Tạo hoá là nghệ thuật vậy
Cho nên
“Anh đến thăm em đêm ba mươi
Còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi
Anh nói với người phu quét đường
Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em
Tay em lạnh để cho tình mình ấm
Môi em mềm cho giấc ngủ anh thơm
Đêm giao thừa xanh trong đôi mắt ngoan
Trời sắp tết lòng mình đang tết”
          (Anh đến thăm em đêm ba mươi- Vũ Thành An)
 
Nghệ thuật là…nghệ thuật
Không gì ngoài nghệ thuật
không gì trong nghệ thuật
Nó nằm chình ình, sờ sờ ra đó mà bàn ra luận vào
Mãi mãi mà nó
Vẫn sờ sờ ra đó
Như những bông hoa
Hoa thơm cả đất trời bởi sao mà hoa thơm
Hoa nở cả đất trời bởi sao mà hoa nở
Hoa rụng cả đất trời bởi sao mà hoa rụng

“ Tìm một con đường/ tìm một lối đi
Ngày qua ngày/ đời nhiều vấn nghi
Lạc loài niềm tin/ sống không ngày mai
Sống quen không ai cần ai
Cứ vui cho trọn hôm nay
Rồi cuộc vui tàn/ mọi người bước đi
Một mình tôi về/ nhiều lần ướt mi
Chợt tình yêu đến/ trong ánh nắng mai
Xoá tan màn đêm u tối
Cho tôi biến đổi/ tâm hồn thành một người mới
Và con tim đã vui trở lại
Tình yêu đến cho tôi ngày mai
Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời
Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi
Và con tim đã vui trở lại
Và niềm tin đã dâng về người
Trọn tâm hồn/ nguyện yêu mãi/ riêng người mà thôi
Dẫu cho tôi phải đi qua vực sâu tối
Tôi sẽ không sợ hãi gì
Vì người ở gần bên tôi mãi
Và con tim…”
                        (Và con tim đã vui trở lại - Đức Huy)
Để kết thúc bài viết này,
Cũng như mọi bài viết trước,
Có thể khác một tí chút,
Đây chỉ là
Một thoáng chốc của ý nghĩ
Đã được đúc kết từ những kinh nghiệm
Không có một chút kinh nghiệm nào cả
Hãy cho tôi góp vài lời cuối
Như một bày tỏ
Cho một tinh yêu
Về cuộc đời ngắn ngủi
 
ĐIỀU HIỂN NHIÊN VÀ KỲ DIỆU
Huỳnh Minh Tâm
 
gió về thơm ổi lạ
hoa rụng cũng bớt buồn
 
chớm thu hay thu đã
vịn chén rượu say nồng
 
anh có vài từ ngữ
túi rách, chiếc mắc câu
 
cổ áo em hồng thế
đuôi mắt nhìn đâu đâu
 
anh chỉ có nước mắt
cánh chim giữa vườn trưa
 
nhưng anh có tất cả
bầu trời và tình yêu.
 
Cập nhật lúc 10 giờ 46 ngày 27 Tết Tân Mão