Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

KHÚC QUÊ / NGÀY RỘNG / DẤU PHÙ VÂN - Nguyễn Nhã Tiên

 

 

NGÀY RỘNG

 

                           Tưởng nhớ Sơn Tây

 

Ngày chợt trống không, theo hướng của bàn chân

bước vô thức giẫm bừa lên ngọn gió

ngàn dấu chim bay

ngàn mây trắng xóa

ngàn tiếng nói cười đâu đó một hồi âm

 

Ngàn tóc bay ngàn nón lá mong manh

ngàn con mắt ngàn sương sa mở lối

ngàn vai gầy nhấp nhô ngàn sớm tối

ngàn bếp lửa chiều chống chọi hoàng hôn

 

Ngàn ngàn yêu thương sao ngày trống không

không đến nỗi, không chỗ về em ạ

vẫn những con đường gập ghềnh đất đá

vẫn chiều quen sao ngõ lạ bồn chồn

 

Trời đang thanh minh cỏ biếc nõn trên đồi

sim mua tím

ngàn năm ơi cổ tích

thơ sáo rỗng chừ ngồi nghe cỏ hát

biết đâu chừng từ đất vọng về em .

 

 

    KHÚC QUÊ

 

Em va gàu vào giếng khuya gọi ngàn đêm

                                                     thức giấc

bếp lửa thức xa xôi rực đỏ một góc trời

ngọn gió thức ngoài đường chập chùng

                                                    cung bậc

trừ tịch thức gọi người đủ mặt lứa đôi

 

Đập vỡ thời gian hoa lửa rơi rơi                                

mọi ẩn nấp xô bật tường rêu nhú lời cỏ biếc

bấc se se ngập ngừng ngoài sân đợi tết

nước tràn mái,tràn thùng, em gánh tiếp

                                                 niềm tin (*)

Giếng ngời ngời gương mặt của đêm

đêm cháy sáng

đêm giũ mình bóng tối

những cát bụi không còn nơi ẩn trốn

hạnh phúc từ ngực người nhuộm thắm cỏ hoa

 

 

 

Lên sóng lúc 09:41 ngày 15.01.2012

 

 

DẤU PHÙ VÂN

 

Ẩn từng ngón tay thon

hừng đông viên gạch đỏ

giấc mơ tôi từ đó

ngấn tích trên tay người

 

Ngọn lửa reo tiếng cười

tro lặn vào trí nhớ

ngày đi tan vào gió

làm sao tìm dấu chân

 

Tôi làm đất hồng hoang

chờ mùa xuân đến vỡ

mong manh từng cọng cỏ

hái bao lần cành sương

 

Giờ hai tay hoàng hôn

em gom chiều nắng úa

chưa đốt mà tôi khói

bay giữa trời mênh mông .

 

 

 

 

 

 

 

 

Cả ngàn nhà, nước từ giếng chia ra

cười nói dội vang vang hồi âm của đất

có một thiên đường đêm ba mươi rất thật

trừ tịch chia đều mọi ngõ trầm hương

 

Khói bay trong nhà, khói bay hàng hiên

về em nhé

giao thừa đang điểm

có tiếng gàu ai bỏ quên ngoài giếng

chạm vào tôi ngân mãi khúc quê mùa.

 

NGUYỄN NHÃ TIÊN

 

 

                 (*) Mỹ tục của người Quảng gánh nước đêm giao thừa

                                như là lời cầu phúc cho một năm mới