Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

KIẾP HOANG MÊ / VÙNG KÝ ỨC - Tâm Thông





KIẾP HOANG MÊ

 

Ta nợ em lời trăm năm

ta nợ em một đêm nghe côn trùng nhắc lời hò hẹn

hơi thở đan mềm, trăng nở trong sương

ta nợ em một ngày mùa hạ

khoan nhặt tiếng ve

lệch bước đường làng

rong ruổi cùng bóng ma

gót chân bỏng rát

đến cuối chân trời nhặt bóng hoàng hôn

viết lời thề trăm tuổi tình yêu

còn nữa em ơi

ta nợ em phiên khúc nhạc chiều

bản tình ca quyện vào khói sương mùi rơm rạ

trầm bổng tiếng đàn mát mặt sông quê

ta nợ em mỗi chiều chưa xa đã nhớ

chưa tối đã mơ

mang cơn say thả bóng em trên từng con phố

rồi tự hào mình là con nợ của đa đoan

ta mãi mãi nợ em. . .

dẫu ngày mai cuộc hành trình sẽ mở

và từng đêm. . .

từng đêm. . .

loan phòng tỏa hương trần tục

ta vẫn cúi đầu

sám hối kiếp hoang mê!

 

 

VÙNG KÝ ỨC

 

Ngày chưa hết

trời đã vào đêm

mưa rả rích. . .

lũ côn trùng vang âm thanh đi tìm tri kỷ

tối như mực

im lặng như tờ

nỗi nhớ về quá khứ tìm em

trời vội vào đêm khi hoàng hôn chưa kịp trổ màu làm no mắt Giòng thi sĩ

em thì xa

Huế thì trầm ngâm nghe đất trời than thở

nhớ nhớ

quên quên

ta lạc vào vùng ký ức tuổi thơ. . .!

rả rích. . . rả rích

tí tách. . . tí tách

một âm thanh buồn của đất trời như để đồng cảm với con người xứ Huế

ta bình tĩnh thao thức

để hoài niệm giữa còn và mất

giữa đau thương – hạnh phúc

giữa quê hương và vòng xoáy cuộc đời

nhớ - quên?

hay bỏ mặc cho vô vi hóa độ vòng đời

cho em

cho ta

cho quê hương bốn mùa mặc định

trời vẫn rả rích

tiếng gió hú qua khe cửa lạnh từng đốt tay, lóng chân

ta nhận ra mình là đứa trẻ mười hai!


TÂM THÔNG

Lên sóng lúc 16:00 ngày 24.01.2015