Trang Chủ‎ > ‎Buồm Thơ‎ > ‎

LỤC BÁT NGẮN (2) - Phan Thanh Cương





ĐŨA THƠ

vui lòng đừng lấy bút tôi

bút như đôi đũa khi ngồi ăn cơm

ân tình gắp ngọn rau thơm

thơ như bánh tráng giòn hơn miếng đời !            

 

THƠ

em đừng nhổ cánh thi ca

không bay cũng lết quanh nhà, văn chương

mưu sinh, khoai sắn trong vườn

em ơi chừa chút đất ươm ngôn từ.

 




ĐƯỜNG THẲNG

chở đời nhẹ nặng sau lưng

miệng em làm thắng xe dừng xe đi

hay là hạnh- phúc- thiên -di?

một con đường thẳng bay đi bay về!          

 

NHỐT TÔI

gặp em những bước hoa hồng

bỗng dưng trời sụp thành lồng nhốt tôi

nhốt đi nhốt đứng nhốt ngồi

nhốt tôi bằng với những lời quản gia!

 

TRÁI NGÀY

thức khuya mình hóa thành dơi

bắt đêm ăn trái  trời ơi của ngày.

vỏ hồng mà ruột đắng cay

cũng do mình ném trái ngày vào đêm


Sài Gòn, Tháng 12.2014

Phan Thanh Cương